Tình Đầu - Chương 35

Cập nhật lúc: 2025-03-30 20:36:58
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ghé vào giường, hòm thuốc đặt trên tủ đầu giường, Vưu Gia run tay, mấy lần đụng vào miệng vết thương, m.á.u loãng chảy ra, anh không rên lấy một tiếng, Vưu Gia lại áy này vô cùng, luôn nhỏ giọng xin lỗi anh. Anh cười, khẩn trương như vậy làm gì, bác sĩ các em tâm lý yếu ớt thế hả? Vưu Gia lẩm bẩm, cô vẫn còn là sinh viên. Huống hồ cảm giác nhìn người quen bị thương cùng người xa lạ bị thương hoàn toàn không giống nhau.

 

Anh tìm quần áo của mình cho cô thay, nói chờ lát nữa mang hành lý của cô lên rồi đổi sau. Vưu Gia cảm thấy anh quá săn sóc, càng khiến cô ngượng ngùng hơn.

 

Thế cho nên sau đó anh nói: “Em đừng nói chuyện anh bị thương với người khác, đặc biệt là anh trai em. Nếu cậu ấy hỏi em ở chỗ anh làm gì, em cứ nói không có gì, chỉ nói chuyện đơn giản.”

 

Đại khái là anh không muốn người khác lo lắng! Thật ra quãng thời gian làm thực tập sinh của anh rất gian khổ.

 

Vưu Gia luôn miệng đồng ý, cũng nghiêm túc làm theo.

 

Vưu Tĩnh Viễn tìm người, tìm được đến nhà của anh, lúc gõ cửa nhìn thấy Vưu Gia mặc áo Lục Quý Hành, cô đi dép lê của anh, vì đổ mồ hôi cho nên đã đi rửa mặt, tóc trên trán vẫn còn ướt… Cô đi ra từ phòng ngủ của Lục Quý Hành trong tình trạng như vậy.

 

Suýt chút nữa là làm Vưu Tĩnh Viễn tức chết. Vì cố kỵ cô, anh ấy mới không đ.ấ.m Lục Quý Hành một trận.

 

Lúc dẫn cô về, anh ấy hỏi cô: “Lục Quý Hành có bắt nạt em không?”

 

Vưu Gia lắc đầu như trống bỏi: “Không có không có.”

 

Vưu Tĩnh Viễn đè huyệt thái dương: “Hai đứa… Làm đến bước nào?”

 

Vưu Gia suy nghĩ đơn thuần, nghe không hiểu thâm ý trong đó, chỉ thời khắc nhớ lời dặn của Lục Quý Hành, lần đầu tiên nói dối, giọng nói cứng ngắc vô cùng, rõ ràng là đang căng thẳng: “Không, không có gì, bọn em chỉ nói chuyện một lát.”

 

Nói dối quá rõ ràng, Vưu Tĩnh Viên đỡ trán thở dài, trong lòng đã gán cho Lục Quý Hành cái nhãn cầm thú.

 

“Ừ, anh biết rồi.”

 

Vưu Gia đi dạo ba con phố, ra sức tìm tòi, càn quét mọi món lạ, cuối cùng thành công mua một đống đồ lung tung rối loạn về nhà.

 

Khi hai người về khách sạn, anh Mạch vừa lúc cũng xuống lầu, xa xa nhìn thấy họ, anh ấy lắc đầu thở dài, trêu chọc cô: “Em Gia, em tính mang cả quán người ta về nhà à?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-35.html.]

Vưu Gia cãi lại: “Anh Mạch, ông nội Tiểu Minh sống đến chín mươi chín tuổi đó.”

 

Anh Mạch ha một tiếng, lấy đầu ngón tay chỉ cô, nhưng lại cười nói với Lục Quý Hành: “Vợ cậu càng ngày càng giỏi!” Miệng lưỡi ngày càng nhanh nhảu rồi!

 

Lục Quý Hành xách hai rương gỗ, gật đầu cười khẽ, như là còn mang theo chút đắc ý và kiêu ngạo: “Cảm ơn khích lệ.”

 

Anh Mạch tặc lưỡi: “Hai người thật là trời đất tạo nên!”

 

Kẻ dở hơi và người thích kẻ dở hơi.

 

“Anh về công ty một chuyến, có chút chuyện cần xử lý, ngay mai cậu tự vào đoàn phim đi! Anh nói trợ lý đến đây, hay là…” Anh Mạch nhếch miệng cười, chỉ vào Vưu Gia nói: “Không thì cậu dẫn em Gia đi đi, để cô ấy rót nước bưng trà cho cậu, cả mát xa bóp vai nữa, quá tốt!”

 

Vưu Gia trợn trắng mắt: “Đi mau, không tiễn!”

 

Lục Quý Hành rất ít khi mang theo trợ lý, trước giờ đều đi một mình, nhiều nhất là có anh Mạch đi cùng chăm sóc anh.

 

 

Vào phòng khách sạn, Vưu Gia bắt đầu mân mê mấy món đồ chơi cô vừa mua được.

 

Ôm hết cả đống ra ngoài, sắp xếp lại cho gọn rồi đóng thùng, cô tính gửi về nhà qua bưu điện.

 

Có đôi khi Vưu Gia mua đồ còn điên cuồng hơn cả Chu Dương.

 

Chỉ là cô không quá ham thích mua túi xách và đồ trang điểm, chỉ thích mua mấy món đồ chơi kỳ quái hiếm lạ, tính tình trẻ con, có thể là khi còn nhỏ phải áp chế tình tình quá mức, lớn rồi bắt đầu phản nghịch lại.

 

Lục Quý Hành cũng không quản, tùy cô, cảm thấy như vậy rất tốt, không ảnh hưởng to lớn gì nên cô vui vẻ là được.

 

Trong nhà có cái kệ cao lên tận trần nhà, bên trên đựng đầy bảo bối cô kiếm được, Vưu Gia nói chờ ngày nào đó anh giải nghệ, cô cũng chẳng may đánh mất bát cơm thì sẽ mang bảo bối của cô đi mở bảo tàng, vé vào cửa không đắt, chỉ mười đồng, sau đó để anh đứng ngoài cửa chào khách, chắc chắn bảo tàng sẽ kín khách.

 

… Vuốt râu hổ đương nhiên không có kết quả tốt, Lục Quý Hành híp mắt lạnh lùng liếc nhìn đống bảo bối của cô, làm cô sợ c.h.ế.t khiếp, có điều trêu đùa anh một chút…

Loading...