Lục Quý Hành này, thật là mưu mô.
Lúc trước vì muốn gặp Vưu Gia, nhìn thấy Vưu Tĩnh Viễn là ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Anh.”
Khi đó Vưu Tĩnh Viễn sướng rơn người.
Vừa bắt được vào tay là trộm tính sổ sau lưng luôn, hoàn toàn không chịu thiệt chút nào.
…
Đã lâu rồi Vưu Gia chưa gặp anh trai mình, cô định nghĩa Vưu Tĩnh Viễn là một kẻ tự đại cuồng bạo, lúc đang học đại học, anh ấy đã đi theo một đám bạn học học quản lý trong học viện đi gây dựng sự nghiệp, ban đầu làm bộ đáng thương lừa tiền tiêu vặt của cô đi đầu tư, sau tài chính không đủ quay vòng vốn, bèn bán xe bán đồ, nghèo đến mức chỉ còn cái quần cộc, lúc đến trường thăm cô vẫn là cô mời anh ấy căn cơm, thấy anh ấy đáng thương, cô còn cho anh hai trăm đồng.
Ngay từ đầu bọn họ cũng chỉ cho trường học thuê thiết bị làm hoạt động văn nghệ, ví dụ như trường học tổ chức tiệc tối Tết Nguyên Đán, cần dùng đến đèn, nhạc cụ, màn chiếu, bọn họ cho thuê những cái đó, chịu trách nhiệm về thiết bị, ánh sáng, đủ mọi việc hậu trường, ban đầu tính ra cũng thấy kiếm vào không tồi, nhưng khi đi làm thật sự sẽ thấy có nhiều vấn đề bất cập, thật sự đau đầu. Thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, đại khái chính là cảm giác này. Sau đó dần làm lớn, cũng bắt đầu có cái giá của ông chủ lớn.
Lúc ấy Lục Quý Hành vừa mới theo đuổi Vưu Gia, sự nghiệp của Vưu Tĩnh Viễn bắt đầu có tiến triển, anh ấy làm hộ chiếu cho Vưu Gia, để trợ lý đưa cô ra nước ngoài đi chơi, Vưu Gia mơ mơ màng màng lên xe, nửa sáng sau quay về, vừa ra sân bay là nhìn thấy Lục Quý Hành, khi đó là mùa đông, cô từ bán cầu nam ấm áp trở về, nhìn thấy Lục Quý Hành đầy mình sương lạnh, cảm thấy cái lạnh làm tỉnh cả người, cô hơi sợ, lùi ra sau một bước mới nhỏ giọng kêu: “Anh Tiểu Quý!”
Lục Quý Hành đứng trước mặt cô, che miệng ho nhẹ, anh bị cảm, sắc mặt tái nhợt vài phần, có vẻ… Càng bi3n thái.
Khi anh lạnh mặt, đúng là có hơi đáng sợ.
Vưu Gia sợ hãi li3m môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-34.html.]
Cuối cùng anh chỉ nói một câu: “Anh trai em có việc, anh đến đón em về nhà.”
Vưu Gia không nghi ngờ anh, gật đầu nói dạ. Cuối cùng nhẹ thở ra, sau đó ngoan ngoãn nói cảm ơn: “Cảm ơn anh Tiểu Quý!”
Anh lãnh đạm ừ một tiếng, chỉ thế chứ không nói gì khác. Vưu Gia hoảng hốt cảm thấy thời gian trước anh nói theo đuổi mình là chính cô tự suy đoán.
Anh đi xe của bạn, nửa đường nói không thoải mái, phải về nhà một chuyến, hỏi cô có muốn đến nhà anh ngồi một lát trước không.
Vưu Gia ngoan tới mức nào, anh nói gì cô cũng đồng ý, cuối cùng đi theo đến nhà anh, khi đó anh ra ở riêng, nhà gần công ty, thuận tiện đi lại.
Nhà trên tầng sáu, hai người đi thang máy lên, suốt cả dọc đường, Vưu Gia nắm chặt tay, trong lòng thấp thỏm, cảm thấy như vậy không tốt lắm, nhưng lại không biết không tốt chỗ nào, trong tiềm thức cảm thấy tuy rằng Lục Quý Hành không phù hợp với định nghĩa trẻ ngoan truyền thống, nhưng thật ra anh là người đứng đắn— ừm, sau đó Vưu Gia không thể không thừa nhận mình nhìn nhầm— cho nên hiện tại Vưu Gia vẫn ngoan ngoãn đi lên nhà cùng anh.
Mở cửa vào phòng, trong nhà không dư dép lê, cũng không có giày đi một lần — sau này Vưu Gia mới biết được, đây đều là kế hoạch có sẵn, Lục Quý Hành theo đuổi Vưu Gia chính là một quá trình hết kế hoạch này đến kế hoạch khác nối tiếp nhau — anh đưa dép lê cho cô, còn mình thì đi chân trần vào phòng, cũng may phòng khách gần như được trải thảm toàn bộ, nếu không Vưu Gia nhất định sẽ có cảm giác tội lỗi, tuy rằng cô cũng không biết tội lỗi này từ đâu mà có.
Cô ngoan ngoãn ngồi ở phòng khách, anh ném cho cô một quyển tạp chí để cô tống cổ thời gian, còn mình thì đi ngủ.
Qua một lát, anh ra ngoài gọi cô, Vưu Gia nghe lời đi qua, hỏi anh làm sao vậy.
Anh cởi áo trên, để lộ hai miệng vết thương vừa sâu vừa dài trên lưng, nói: “Giúp anh một chút.”
Vưu Gia nhát gan, nhìn thấy bằng vải thấm m.á.u là cả người tê dại, cô run lên, che miệng kinh ngạc nhìn anh: “Sao anh lại…”
Anh bình tĩnh như không có chuyện gì, giống như mình chỉ bị muỗi đốt, anh chỉ phía dưới, ý bảo cô đi đến phòng ngủ: “Không sao, lúc luyện tập không cẩn thận bị thương, không phải em học y à? Giúp anh đổi thuốc nhé.”