Tình Đầu - Chương 33

Cập nhật lúc: 2025-03-30 20:36:31
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bản thân Vưu Gia không thiếu tự mình diễn trò, trong lòng càng là muôn màu muôn vẻ.

 

Cuối cùng Lục Quý Hành xách cô đi rồi.

 

Anh xách cô như xách mèo con, Vưu Gia không vui nói: “Tôn trọng nhân quyền một chút đi A Quý, anh đối xử với cô vợ xinh đẹp như hoa của mình như vậy à?”

 

Lục Quý Hành liếc nhìn cô một cái, cánh tay đang xách cổ cô chuyển xuống nắm bàn tay cô, hơi cúi người xuống, phun ra hai chữ: “Câm miệng.”

 

“A.”

 

Cái gọi là hạ gục trong nháy mắt đại khái chính là thế này.

 

Vưu Gia chửi thầm, nhưng nhìn anh nắm tay mình tự nhiên lưu loát như thế, cô đành cố tha thứ anh vậy.

 

Trên đường có rất nhiều người bán hàng rong, bán một số món đồ chơi mới lạ, có đôi khi được tổ đạo diễn nhìn trúng, còn có thể mời làm diễn viên quần chúng.

 

 

Vưu Gia là “bạn nhỏ” chưa thấy “việc đời”, từ nhỏ đến lớn đều làm bạn với việc học, thật sự không mấy để ý chuyện bên ngoài, biến cố lớn nhất trong đời chính là bị Lục Quý Hành bắt cóc, vì thế Vưu Tĩnh Viễn không khỏi cảm thán: Ngàn phòng vạn phòng, cướp nhà khó phòng!

 

Không lúc nào anh không đề phòng có người mơ ước cô em gái ngốc nghếch nhà mình, không được yêu sớm, không được nhận thư tình, không được đi ra ngoài một mình với con trai.

 

Phòng đến kín mít không một kẽ hở.

 

… Kết quả ngàn phòng vạn phòng, không ngờ cuối cùng lại bị sói đuôi to Lục Quý Hành này nhớ thương.

 

Trong ấn tượng của anh, Lục Quý Hành rất thanh cao, chỉ nói đến phương diện tình cảm, với cái diện mạo kia, vận đào hoa đương nhiên cực tốt, con gái theo không đếm xuể, trong đó không thiếu người ưu tú, nhưng thái độ của anh rất lãnh đạm, không chơi trò mập mờ, cũng không có định tìm bạn gái, so với cái này, anh càng thích ở một mình, tự do, không có nhiều phiền toái.

 

Nói thật, Lục Quý Hành rất lười, lười dỗ dành người khác, lười nói chuyện, cho nên rất khó tượng tượng anh sẽ chủ động muốn yêu đương.

 

Vưu Tĩnh Viễn luôn cảm thấy Lục Quý Hành lãnh đạm, không có nhiều hứng thú với phái nữ, cảm thấy Lục Quý Hành thuộc về kiểu người chơi đủ rồi, tuổi lớn, trong nhà là gây sức ép mới có thể muốn tìm bạn gái. Điển hình trai tồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-33.html.]

Không ngờ tới, không ngờ tới, với tính cách này, vậy mà Lục Quý Hành lại âm thầm nhắm vào Vưu Gia.

 

Sơ ý sơ ý!

 

Vưu Gia là người nào, bé ngoan mười trên mười, bạn bè thân thích ai gặp cũng nói ngoan ngoãn, hiểu chuyện, ai thấy cũng khen, chính là kiểu bé ngoan ai gặp cũng thích, trẻ con kiểu này thật sự quá ngoan, theo khuôn phép cũ, không đặc biệt yêu thích cái gì, tính cách không đủ hoạt bát, thậm chí có đôi khi còn có vẻ chất phác.

 

Cho dù Vưu Gia đã 15-16 tuổi, Vưu Tĩnh Viễn vẫn coi cô là trẻ em, là kiểu trẻ em cần phải yêu thương chăm sóc.

 

Cho nên mới nói, sau khi anh biết Lục Quý Hành xuống tay với em gái mình, liền cảm thấy Lục Quý Hành đúng là cầm thú.

 

Sao có thể xuống tay được.

 

Khi đó luôn cảm thấy Lục Quý Hành không có ý tốt.

 

 

Vưu Gia bị Lục Quý Hành nắm tay, không thể tự mình thả bay, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo anh, thỉnh thoảng dừng lại nhìn quán xa ven đường, mua một con chuồn chuồn làm bằng trúc, một cái quạt phun sương, một cây trâm, một áo choàng lụa, một hộp hạt vòng rực rỡ, một bó sợi tơ…

 

Một đống lớn đồ linh tinh vụn vặt.

 

Cuối cùng hai tay không cầm được nữa, cô mua một cái rương nhỏ bằng gỗ, bỏ hết đồ vào, sau đó nhét vào tay Lục Quý Hành, cô chắp tay trước ngực, cong mắt nịnh nọt nhìn anh: “A Quý, anh tốt nhất!”

 

Lục Quý Hành mím môi, ra vẻ ghét bỏ, chờ cô quay người sang hướng khác, anh không nén nổi nụ cười.

 

Anh Mạch thật sự không nhìn nổi: “Anh đi đây, còn ở lại thêm lúc nữa, anh sợ anh sẽ đánh người.” Anh ấy vỗ vai Lục Quý Hành: “Cậu chú ý một chút, đừng bị người chặn đường, có việc thì gọi điện thoại cho anh.”

 

Lục Quý Hành vẫy tay.

 

Anh Mạch đi được hai bước, bỗng nhớ lại gì đó bèn quay lại: “Đúng rồi, hai ngày nay tổng giám đốc Vưu cũng ở đoàn phim, cậu xem em Vưu cũng ở đây, có muốn để hai người họ gặp nhau không.”

 

Lục Quý Hành nghiêng đầu nhìn Vưu Gia đang ngồi xổm xem ông cụ làm xiếc ảo thuật cách đó không xa, chuyện cũ như sóng triều tuôn ra, anh nhấp môi, nói: “Không gặp, không biết, anh cũng chưa nói với em.”

 

Anh Mạch bĩu môi: “Bản tính thù dai này của cậu đúng là ngày càng tăng. Không phải người ta chỉ làm chướng ngại vật trên con đường về chung một nhà của cậu và em Gia một hồi thôi à! Bây giờ cậu bắt cóc em gái người ta về nhà, vậy mà sau lưng lại làm trò dơ bẩn ngăn trở anh em người ta gặp mặt. Anh mà có một em gái như vậy, bị một con sói ngậm đi, anh cũng không vui.”

Loading...