Từ nhỏ đến lớn, nhìn hàng trăm hàng triệu lần, cô vẫn không cách nào miễn dịch.
Vưu Gia sửng sốt ba giây, trong đầu hiện lên bốn chữ đỏ máu: Sắc đẹp lầm người!
Cô đứng dậy, rẽ sang trái co chân chạy vội.
Lúc này còn không chạy thì chính là đồ ngốc.
Anh Mạch ở phía sau kêu vài tiếng, hận sắt không thành thép nói: “Em Gia, em chạy cái gì! Đối đầu trực diện đi, dỗi cậu ấy! Em xem em nhát gan kìa!”
Lục Quý Hành ở cách đó không xa nhìn cô, anh khẽ cười, cúi đầu thong thả gõ chữ.
Vưu Gia chạy nửa con phố, nhận được tin nhắn anh gửi: Anh đến dỗ em, em chạy cái gì?
Vưu Gia: …
Có… Có quỷ mới tin anh.
Thành phố Ân rất lớn, được chia làm chín khu, phong cảnh mỗi khu không quá giống nhau, bên Vưu Gia đang đứng có quầy bán đồ ven đường, chủ yếu là đồ dùng cho phim ảnh tu chân, tiên hiệp, mặt khác nếu có cảnh cần quay những thứ này thì cũng sẽ lấy cảnh ở đây.
Thời điểm không có đoàn phim sử dụng, bên này sẽ mở cửa cho khách du lịch đến xem, tiểu thương tụ hội, còn khá náo nhiệt. Cũng có sinh viên học viện Điện ảnh đến đây quan sát, hoặc là quay chụp bài tập, chỉ là khi mở cửa thì ở đây rất đông, khống có chỗ chống, hiệu quả làm việc thấp, cả ngày khó quay được một cảnh vừa ý.
Vưu Gia chạy hai con phố, cảm thấy mình đã cắt đuôi được Lục Quý Hành rồi, cô che n.g.ự.c thở hổn hển, ngồi xuống ghế ven đường, thảnh thơi uống lọ sữa chua mang theo bên mình.
Cô giơ điện thoại chụp cho mình một tấm ảnh.
Quay ống kính về phía mình, cố tìm một góc độ thích hợp.
Bạn từng xem phim kinh dị chưa? Chính là khi nhân vật chính hoặc phụ đang vui sướng soi gương, trong gương đột nhiên xuất hiện một khuôn mặt…
Khi Vưu Gia nhìn thấy Lục Quý Hành xuất hiện ở màn hình, cô sợ tới mức suýt nữa là ném luôn điện thoại.
Quay đầu đạp anh vài cái: “A a a a Lục Quý Hành anh làm gì!”
Anh nắm lấy cổ tay của cô, nghiêng đầu cười: “Còn chạy nữa không?”
Vưu Gia mau khóc, sao lại tìm được cô chứa! Chỗ này rộng như vậy, còn đông người, anh là chó sao? Truy tìm ngàn dặm à?
Lục Quý Hành có thể tìm được Vưu Gia, thật ra không có gì khó.
Bên này có tám con phố, ngã ba ngã năm. Ở giữa có nhiều đường tắt, ngõ cụt, Vưu Gia chạy sang bên trái, hướng đó chỉ có một đường lớn đi thẳng đến quảng trường số ba, còn lại là ba đường nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-31.html.]
Lấy sự hiểu biết của Lục Quý Hành đối với Vưu Gia, cô nhất định sẽ đi theo đường chính.
Rốt cuộc từ nhỏ đến lớn đều là bé ngoan, không có việc gì sẽ không đi đường tắt hẻo lánh.
Loại tiềm thức theo bản năng này, khả năng chính cô cũng không chú ý.
Từ quảng trường số ba đi một đoạn nữa là đến quảng trường số bảy, lúc này Vưu Gia chỉ có ba con đường, rẽ trái, rẽ phải hoặc là đi thẳng.
Đầu tiên Lục Quý Hành lựa chọn phương pháp loại trừ, cái đầu nhỏ kia của cô có đôi khi cũng thích suy nghĩ những thứ phức tạp.
Nếu thấy có thể rẽ thì cô nhất định sẽ không đi thẳng.
Anh đứng ở giữa nhìn hai bên trái phải, ba giây sau anh dứt khoát chọn bên phải, phía bên trái cách đó không xa có một đám người đang tụ tập, nhìn dáng vẻ thì là diễn viên quần chúng đi theo trợ lý nhiếp ảnh để nghiên cứu địa hình, Vưu Gia không thích nơi đông người, thấy chỗ có nhiều người cô chắc chắn sẽ tránh đi, như vậy chỉ có thể là bên phải.
Quả nhiên, đi không đến ba phút đã thấy được cô.
Cô ngồi trên ghế dài ven đường, đang vui vẻ tạo dáng chụp ảnh.
Anh khẽ cười, sờ chóp mũi đi qua, chống tay lên lưng ghế cúi đầu nhìn cô…
Cái gọi là hiểu biết, đại khái chính là có thể nhìn đến những chi tiết mà người khác không biết.
…
Vưu Gia vừa đá vừa đánh, sau đó lập tức rụt cổ, cô nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của anh thì ngoan ngoãn lùi về phía sau một bước.
Thò tay lần mò vào túi, sờ nửa ngày, cuối cùng cũng lấy ra được một viên kẹo, lột vỏ nhét vào miệng anh.
Quy phục xin tha không chút do dự!
Lục Quý Hành im lặng một lát, bỗng cười khẽ rồi xoa mạnh đầu cô, nghiêng đầu nói: “Đi thôi! Dẫn em đi dạo một cái.”
… Hả??
Không… Không tính sổ sao?
Hạnh phúc tới quá bất ngờ, Vưu Gia có phần không kịp phản ứng, cô lôi kéo vạt áo anh, hỏi: “Hôm nay anh không bận ạ?”
“Ừ.” Anh kéo bàn tay cầm hồ lô và thịt nướng đến tận bây giờ vẫn chưa rửa ra khỏi áo thun trắng của mình, Vưu Gia còn chưa kịp liên án anh vô tình vô nghĩa vô cớ gây rồi thì anh đã trở tay cầm lấy tay cô, mười ngón tay đan vào nhau.
Vưu Gia sửng sốt, sau đó híp mắt cười trộm, ngửa đầu nhìn sườn mặt của anh, anh lại rất bình tĩnh… Dù xung quanh người đến người đi, còn anh thì chưa đeo cả khẩu trang.