Nhưng sau đó Lục Quý Hành phát hiện, trước khi đi, Vưu Gia đi đến quầy lễ tân xin hộp đóng gói, bỏ mấy cái đuôi cá vào, nói muốn mang về cho Dưa Hấu.
Dưa Hấu là tên con mèo nhà cô, chính là con mèo mang về từ nhà bà ngoại, béo múp míp.
Vưu Tĩnh Viễn còn tặc lưỡi: “Em đúng là lúc nào cũng nhớ đến Dưa Hấu.”
Vưu Gia ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc ở trên xe, mấy cậu trai ngồi cãi cọ ầm ĩ, Vưu Gia yên tĩnh ngồi một góc, yên tĩnh mở cặp của Vưu Tĩnh Viễn ra, lại yên tĩnh đặt hộp đuôi cá kia vào cặp, sau khi suy tư một hồi, cô lấy giấy ghi chú ra viết lên hai chữ “Bữa sáng!”
Ngày hôm sau, Vưu Gia buồn thiu nói với mẹ rằng không thấy bữa sáng mình mang về cho Dưa Hấu nữa.
Hôm đó Vưu Tĩnh Viễn đeo cặp sách hôm qua đến trường, khi ấy Vưu Tĩnh Viễn yêu thầm một cô gái, là bạn ngồi cùng bàn của cậu, niềm vui lớn nhất mỗi ngày của Vưu Tĩnh Viễn chính là ức h.i.ế.p bạn cùng bàn, để cô ấy sửa sang lại sách giáo khoa và bài tập về nhà cho mình, buổi sáng hôm đó, cô bạn lấy một hộp đồ ăn dùng một lần có dán giấy ghi chú là bữa sáng từ trong cặp của cậu ra, đưa cho cậu nói: “Này, bữa sáng của cậu!”
Rõ ràng là Vưu Tĩnh Viễn đã quên đó là cái gì, còn tưởng là mẹ chuẩn bị cho mình, cậu tiện tay mở ra, bên trong là hàng xương cá đã gặp sạch thịt được xếp chỉnh tề, trong góc còn có một bông hoa được khắc từ củ cải trắng… Vưu Gia nhặt ở trên bàn cơm.
Sau đó, suốt một ngày, cô bạn cùng bàn đều nhìn cậu với ánh mắt kỳ quái, đại khái là ngạc nhiên vì khẩu vị không giống người thường của cậu.
Lúc về nhà, Vưu Gia còn lên án cậu: “Anh, sao anh lại mang bữa sáng của Dưa Hấu đi học?”
Vưu Tĩnh Viễn là người thần kinh thô, làm sao nghĩ được nhiều như vậy, chỉ nói: “A, chắc là không để ý.”
Có điều khi Lục Quý Hành nghe nói chuyện này, trong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng Vưu Gia an tĩnh ngồi một góc, nhét hộp đuôi cá vào cặp sách của Vưu Tĩnh Viễn, dáng vẻ còn đăm chiêu như mưu mô điều gì.
Cô nhóc này, hoàn toàn không thành thật chút nào.
…
Anh Mạch gọi điện thoại tới, nói mình không tìm thấy Vưu Gia, anh ấy tìm mấy con phố cũng không thấy người, khách sạn cũng không có.
Lục Quý Hành trầm ngâm một lát, bình tĩnh nói: “Anh nói với cô ấy, em biết cô ấy đang ở bên cạnh, đừng bày trò với em, cẩn thận em cho em cô ấy một trận. Anh cũng vậy, bao nhiêu tuổi rồi mà còn đi theo cô ấy làm bậy?”
Anh Mạch: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-30.html.]
Vưu Gia: “…”
Tính kế Lục Quý Hành, e rằng cả đời này cũng không thành.
Hệ số khó khăn quá cao.
Anh như mở thiên nhãn, đoán được tâm tư của Vưu Gia, đoán cái nào chuẩn cái đó, chưa từng trật lần nào.
Tuy rằng đến bây giờ Vưu Gia vẫn không từ bỏ giãy giụa, nhưng cũng chẳng khác nào chấp nhận số mệnh.
Anh Mạch nhìn Vưu Gia, vui sướng khi người gặp họa, lắc đầu nói: “Chậc, không có chút địa vị gia đình nào cả, em Gia, thế này mà em còn nhẫn được à?”
Vưu Gia: “…”
Này sao có thể nhẫn? Này đương nhiên…
Có thể.
Vưu Gia quay đầu đi chỗ khác, cô ngồi trên ghế bên đường nhắn tin cho Lục Quý Hành: Anh nói đi, có phải anh có có người khác ở ngoài, em không tìm anh thì anh cũng không nghĩ đến việc tìm em, em tức giận, có cảm xúc, chính là loại rất khó dỗ dành ╯^╰
Có một loại kịch bản gọi là — đánh đòn phủ đầu!
Không cần biết đúng hay không, giọng điệu phải kiên định, thái độ phải mạnh mẽ.
Phải đứng ở chỗ cao, mở lời trước, làm đối phương không lời nào để nói.
Qua bốn năm giây, Lục Quý Hành gửi tin nhắn trả lời: Bên phải, quay đầu.
Vưu Gia quay đầu theo bản năng, ánh mắt xuyên qua tầng tầng lớp lớp người, bắt giữ được hình bóng quen thuộc.
Anh đang đi xuyên qua đám người để đến bên cô, bước chân không nhanh không chậm, thong dong bình tĩnh, nhưng không hiểu sao Vưu Gia lại cảm thấy, mỗi động tác của anh đều lộ ra khí chất đặc biệt.
Mặc dù như vậy cũng rất tuấn tú, hormone quanh thân anh như tụ tập lại thành gió xoáy, quét qua tầng tấc thần kinh cô, trái tim bạo kích.