Hôm nay anh phải tham gia một buổi họp báo công bố hợp đồng đại diễn nhãn hàng lớn, anh mặc một bộ đồ màu đen thoải mái, đại khái là hôm nay cần phải nhảy, mặc không quá nghiêm túc, nhưng vẫn rất tuấn tú! Con người anh, mặc quần áo với không mặc quần áo hoàn toàn là hai trạng thái khác nhau.
Thật ra Vưu Gia rất đau lòng, phần lớn nghệ sĩ hơi nổi tiếng một chút sẽ có makeup riêng, hoặc là người đại diện sẽ thuê thợ makeup đến giúp đỡ, nhưng Lục Quý Hành đã ra mắt ba năm, mỗi lần hoạt động đều tự mình hẹn thợ makeup, quần áo tự mình chọn, ra mắt là nghệ sĩ rất vất cả, có đôi khi Vưu Gia luôn tức giận, anh xuất sắc như vậy, sao mãi không nóng không lạnh chứ!
Tốt lắm, cái này cuối cùng được như ý nguyện, gần đây anh hot lên với tốc độ khiến kẻ khác líu lưỡi, nhưng thật ra cô vẫn thấy không vui.
Anh quá mệt mỏi.
Các loại hợp đồng ký kết sắp xếp kín lịch, ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có.
Tầng hai, nhà xe dưới lòng đất, anh Mạch đã lái xe đến đón, Lục Quý Hành đi đến rồi, nhưng đến cạnh xe lại quay người ôm Vưu Gia vào lòng, áp đầu cô vào n.g.ự.c mình, nhỏ giọng nói: “Có lẽ một tuần nữa anh mới về được, không lâu lắm. Nhớ anh thì gọi điện thoại cho anh, nếu anh không nghe thì gọi cho anh Mạch.”
Rạng sáng ba bốn giờ, đêm tĩnh không tiếng động, chỉ có tiếng động cơ ô tô gầm rú chói tai, mắt Vưu Giai nóng lên, cô không dám nói gì nhiều, chỉ ‘vâng’ một tiếng: “Em chờ anh, anh phải ăn cơm đủ bữa, có thể nghỉ ngơi thì phải cố gắng nghỉ ngơi nhiều hơn, chú ý cơ thể đó!”
Anh cười nhẹ: “Anh biết.”
Anh Mạch bấm cửa kính xe xuống, vẻ mặt chán không muốn nhìn, anh ấy ghé vào cửa sổ, ló đầu ra nói: “Được rồi đó, cứ làm như sinh ly tử biệt. Em gái Gia yên tâm, anh sẽ chăm sóc cậu ấy giúp em, tìm hai cô gái xinh đẹp đến chăm sóc cậu ấy, đảm bảo cậu ấy sống sung sướng.”
Vưu Gia lườm qua: “Anh dám!”
Anh Mạch cười nghiêng ngả.
Vưu Gia mặc kệ anh ấy, một đống tuổi mà còn không đứng đắn.
Buổi sáng sau khi bàn giao công việc cho hộ sĩ, Vưu Gia đi một vòng quanh khu phòng bệnh cùng chủ nhiệm. Chị Chu huých tay cô một cái: “Ngủ không đủ giấc à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-3.html.]
Vưu Gia xoa mặt: “Rõ ràng lắm ạ?” Tối hôm qua ngủ rất muộn, buổi sáng tiễn Lục Quý Hành đi, cô lại không ngủ tiếp được, nằm trên giường mất ngủ đến hừng đông, sáng dậy rửa mặt ăn cơm rồi đi làm luôn.
Bác sĩ nội trú được cung cấp chỗ ở miễn phí, nhưng Vưu Gia cơ bản đều ở nhà, lúc ấy vì để tiện cho công việc nên cô đã mua một căn phòng cách bệnh viện rất gần. Qua lại chỉ mất mười phút, anh thường xuyên không ở nhà, trong nhà có dì giúp việc ở với cô, buổi sáng tỉnh dậy, dì còn hỏi cô: “Tiểu Quý đâu rồi?”
Cô ‘ai’ một tiếng: “Có việc nên đi từ lúc trời chưa sáng rồi ạ.”
“Ôi trời, sao bận thế?”
Còn phải nói sao!
…
Chị Chu mím môi cười rộ lên, nắm tay cô đi ở sau cùng, nhỏ giọng nói: “Cũng ổn, chỉ là dáng vẻ uể oải như mệt mỏi quá mức, hôm qua chồng em về nhà à?”
Ặc.
Vưu Gia hơi nghẹn lại, lỗ tai dần đỏ lên, chị Chu ra vẻ thấm thía vỗ vai cô: “Hiểu hiểu! Tiểu biệt thắng tân hôn thôi! Người trẻ tuổi tinh lực tràn đầy, hoạt động cả đêm cũng là dễ hiểu, chị biết! Nhưng mà đừng để đầu óc treo trên mây đấy, tối hôm qua có hai ca cực kỳ nguy hiểm, có một ca chủ nhiệm xử lý, hôm nay có bốn ca đẻ mổ, ba ca đều là của em, bận lắm đấy.”
Hiểu cái gì chứ!
Vưu Gia cười khổ không được. Chẳng qua nghe thấy hai chữ nguy hiểm cô vẫn xốc lại tinh thần. Tạm thời không nghĩ tới Lục Quý Hành nữa.
Ôm hồ sơ bệnh án và sổ tay đi theo sau chủ nhiệm, nhanh tay ghi lại những điều cần lưu ý. Thật ra bác sĩ nội trú tay mơ như cô rất sợ gặp tình huống nguy hiểm tính mạng, cướp người với thần chết, hoàn toàn không dám mắc chút sai lầm nào, cả người căng thẳng như dây cung, có cảm giác lạnh thấu xương như giương cung bạt kiếm. Cũng may chủ nhiệm Liêu người hướng dẫn cô là một bác sĩ ngoại khoa rất xuất sắc, cũng là một người rất hòa ái, sẵn lòng bao dung cô, truyền lại cho cô rất nhiều kinh nghiệm. Nhưng chị Chu lại không may được như cô, thường xuyên bị ‘Sư thái’ mắng thảm.
Tuy nhiên chị Chu thần kinh thép, chịu được mắng, đây coi như là… Một ưu điểm nhỉ?
Làm bác sĩ nội trú, thật ra không khác thực sinh bao nhiêu, điều khác nhau duy nhất chính là cô đã có chứng chỉ bác sĩ, hơn nữa đã được nhận tiền lương, tuy rằng không có tiền thưởng nhưng các loại trợ cấp nhiều vô số, cũng tự nuôi sống bản thân được.