Anh nhướng mày cười: “Em xác định bây giờ em muốn yêu cầu cái này?”
Vưu Gia gật đầu, lại lập tức lắc đầu: “Thôi… Vẫn thôi thì hơn, nhỉ?”
Lục Quý Hành tiến đến hôn cô, vỗ đầu cô, tà ác nói: “Ngoan!”
Vưu Gia: “…”
Cầm thú, cầm thú mà!
…
Thời gian có thể bên nhau luôn rất ngắn ngủi.
Đã nói về ở với cô một tuần, cuối cùng vẫn có việc đột xuất xảy ra.
Nửa đêm ngày thứ ba, anh đứng ngoài ban công nghe điện thoại, anh Mạch ở bên kia nói bô bô nửa ngày, anh ở bên này yên lặng từ đầu đến cuối, cuối cùng chỉ nặng nề ừ một tiếng.
Vưu Gia yên lặng thở dài, cũng thành thói quen rồi.
Cô ôm chăn mơ màng ngồi dậy, anh đi đến, cô ôm eo anh cọ đầu dựa vào, nói bằng giọng mũi: “Anh cứ làm việc của anh đi, em lại không sao cả.”
Bệnh viện cho cô nghỉ lâu đơn giản là sợ cô có bóng ma tâm lý, sau này lúc làm việc cảm xúc sẽ mâu thuẫn, nhưng thật ra cô không yếu ớt như vậy.
Buổi tối hai ngày trước gặp ác mộng, nhưng có anh ở bên, cô không sợ hãi như tưởng tượng, hai ngày này đã không gặp ác mộng nữa.
Lục Quý Hành vuốt tóc cô, yên lặng một lúc lâu. Tính cách Vưu Gia rất trẻ con, lại thích bám người, nhưng thật ra anh biết cô rất hiểu chuyện, trước nay chưa từng khiến anh phải nhọc lòng, nhưng điều này trái lại càng khiến anh áy náy hơn.
Anh suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng cọ cằm lên đầu cô, nói: “Anh đưa em ra ngoài chơi hai ngày, nhé?”
Vưu Gia mơ mơ màng màng, đầu óc không quá tỉnh táo, nghe xong một lúc mới phản ứng lại: “Dạ?”
Cuối cùng là binh hoang mã loạn thu dọn đồ đạc.
Khi anh Mạch đến đón, thật ra Vưu Gia vẫn còn mơ hồ không hiểu ra sao.
Anh rất bận, nhưng rất ít khi đưa cô theo cùng, một là không tiện, hai là không thích công việc là việc riêng lẫn lộn với nhau.
Bây giờ đại khái là sợ cô ở một mình sẽ gặp ác mộng, không yên tâm để cô ở nhà một mình.
Cô vừa hưng phấn vừa lo lắng.
Anh Mạch thấy Vưu Gia thì huýt sáo một cái, chậc lưỡi không ngừng với Lục Quý Hành: “Còn dìu già dắt trẻ nữa, bị fans cậu thấy thì nói thế nào? Nói là trợ lý cậu mới tuyển à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-27.html.]
Lục Quý Hành bỏ vali vào xe, sau đó kéo Vưu Gia vào, lúc ngồi xuống, anh mới trả lời anh Mạch: “Tùy anh!”
“Chậc!” Hồng nhan họa thủy, đúng là hồng nhan họa thủy!
Ở trên xe, Vưu Gia lại ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại đã ở thành phố Ân, bên này mới xây phim trường dựa theo thần thoại phương Đông, nghe nói cực kỳ đẹp, lúc trước ba công ty điện ảnh và truyền hình góp vốn xây dựng, một đạo diễn lớn đứng ra chỉ đạo, bên phía chính phủ cũng hỗ trợ không ít, quyên tiền xây dựng bảo tàng Thần Thoại lớn nhất cả nước, bây giờ công ty MG đưa vào hoạt động, ngoài việc cho thuê phim trường và đạo cụ quay phim ra, bọn họ còn lục tục xây dựng thêm để mở rộng du lịch.
Có hy vọng tạo ra Hoành Đi3m thứ hai.
Lúc trước Vưu Gia muốn đến xem nhưng lại không có thời gian.
Vừa xuống xe cô đã “oa” một tiếng: “Amazing!”
Lục Quý Hành liếc nhìn cô, có cảm giác dắt trẻ trong nhà đi chơi xuân.
Vưu Gia bước đi lâng lâng, Lục Quý Hành vẫy tay, cô lại ngoan ngoãn chạy về, xoa thắt lưng ngẩng mặt nhìn anh, dáng vẻ có chuyện mau nói, không có chuyện đừng cản trở em cất cánh.
Anh nâng cổ tay nhìn giờ, đã gần chạng vạng. Bèn dặn cô: “Anh Mạch sẽ đưa em đến khách sạn, ban ngày không có việc gì có thể đi shopping quanh đây, anh rảnh sẽ đi cùng em, không thì em đi với anh Mạch, đừng chạy lung tung một mình, có một vài nơi còn đang thi công, nhân viên rối loạn, hơn nữa trời sắp tối rồi, không an toàn.” Lục Quý Hành kéo cổ cô lại, dùng trán đụng vào cô: “Nghe lời!”
Vưu Gia: “Ha!”
Lục Quý Hành híp mắt: “Bị anh phát hiện em bằng mặt không bằng lòng, anh chắc chắn sẽ xử lý em.”
Vưu Gia: “…”
Người ta đều là biết con chi bằng cha, cô lại là biết vợ chi bằng chồng.
…
Dọa nạt xong rồi, Lục Quý Hành vừa lòng rời đi.
Anh Mạch ở bên cạnh không coi ai ra gì thoải mái cười vui sướng khi người gặp họa.
“Nơi nào có áp bách, nơi đó có phản khảng.” Vưu Gia im lặng tỏ rõ lập trường với anh ấy.
Anh Mạch gật đầu: “Ừ, anh đánh giá cao em.”
“Anh thu hồi cái biểu cảm vui sướng khi người gặp họa kia đi, em sẽ càng tin tưởng anh hơn.”
Anh Mạch dùng bàn tay dày rộng của mình vỗ vai cô: “Có đôi khi, người cần cam chịu số mệnh, từ bỏ trị liệu đi! Đời này em cũng đấu không lại Lục Quý Hành đâu.”