Đề tài này cũng dần hạ nhiệt, mọi người vui vẻ tiếp tục xem phỏng vấn của anh để giải buồn, nghe anh ca hát, xem anh nhảy, xem phim, xem chương trình tạp kỹ.
Con người Lục Quý Hành, thẳng nam siêu cấp vũ trụ, EQ và IQ đều không thấp, nhưng nói chuyện cực kỳ ngắn gọn rõ ràng, chủ yếu là lười nói chuyện, có thể dùng một chữ để biểu đạt tuyệt đối sẽ không dùng đến hai chữ. Cũng không giống những người khác thích giao lưu với người hâm mộ, thái độ của anh với người hâm mộ luôn là cảm ơn chứ không cảm kích, lãnh đạm nhưng không lạnh lùng, rất ít chia sẻ việc riêng tư, lần nào đăng bài viết lên Weibo cũng là tuyên truyền cho tác phẩm, cơ bản đều có liên quan đến tác phẩm. Nhưng rất bao che khuyết điểm, anh luôn coi fans của mình như người trong nhà.
Nhớ có một lần quay phim, vốn nói mỗi mùng 6 hàng tháng sẽ mở cửa cho fans vào thăm, những lần thăm ban bình thường như này cơ bản đều là đoàn làm phim dùng để tuyên truyền cùng blogger lấy tin, hai bên cùng có lợi, mọi người đều vui mừng.
Các fans cũng sẽ chuẩn bị mọi thứ, không chỉ để được nhìn thấy thần tượng mà còn chuẩn bị cả quà cho đoàn làm phim, tặng hoa, đưa nước vân vân, chỉ cần bàn bạc trước với đoàn làm phim là có thể đến, kết quả ngày đó hai bên nói chuyện không hợp ý nhau, vốn ngày mùng 6 mở cửa nhưng bị lùi lại một ngày, lúc thông báo cho fans của các diễn viên, đoàn làm phim lại quên không thông báo cho bọn họ, kết quả ngày đó bảy tám fans đại biểu đi đến, tất cả bị chặn ở ngoài, hoa quả đồ ăn bỏ tiền mua đều không đưa vào được, không biết phải làm sao.
Không may là ngày đó tâm trạng đạo diễn không tốt, thấy người vây quanh trường quay thì rất tức giận, bọn họ sợ gây phiền toái cho đoàn làm phim khiến anh không được tốt cho nên vội chạy ra ngoài, nhưng nhiều hoa quả như vậy, không thể trả hàng được, giữ hết lại thì không biết nên nói thế nào với những fan khác, đồ là mọi người góp tiền mua, tất cả đều là tâm ý, gặp phải chuyện như vậy quả thật rất uể oải.
Sau đó không biết Lục Quý Hành nói gì với đoàn làm phim, đồ đạc được đưa vào, chỉ là không cho người vào mà thôi.
Lúc mọi người đi, trời mưa rất to, cả đám vô cùng ủ rũ, chỉ có thể tự an ủi mình, may mà đưa đồ vào được, cũng không tính là đi công không.
Bọn họ không gọi được xe, phải đứng ở ven đường đợi rất lâu.
Sau đó có người lái xe đến, anh Mạch dò đầu ra nói: “Bên này không dễ gọi xe, A Quý nói tôi đưa các bạn vào nội thành.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-23.html.]
Anh Mạch mượn xe tổ hậu cần đến đây đưa họ đi.
Mọi người vui mừng lo sợ lên xe, tâm trạng như đi từ dưới thung lũng l3n đỉnh núi.
Anh Mạch nói: “Hôm nay mọi người vất cả rồi, A Quý nói cảm ơn mọi người, chẳng qua sau này không cần lần nào cũng đến, tôi biết mọi người sợ fans người khác đến mà mọi người không đến sẽ làm cậu ấy xấu hổ, nhưng không cần thiết, cậu ấy hiểu tâm ý của mọi người, cũng không để ý mấy thứ loạn thất bát tao đó, chỉ hy vọng mọi người thích cậu ấy không vượt qua thích chính mình, nên dành nhiều thời gian cho bản thân.” Bởi vì đều là những cô gái còn trẻ tuổi, anh Mạch nói chuyện khó tránh khỏi thành phần dạy dỗ, có phần nghiêm khắc, bọn họ nghe được kinh hãi không thôi, lo sợ không biết có phải mình gây phiền toái cho họ không.
Sau đó bọn họ mới biết, quả thật ngày đó Lục Quý Hành có nổi giận, nói vốn là đoàn làm phim sai, kết quả lại hung dữ với mấy cô gái, hoàn toàn không có đạo lý. Cãi cọ lúc lâu, đoàn làm phim mới đồng ý nhận đồ, tránh cho bọn họ thất vọng mà về.
Thật ra fans cũng hiểu, đối với nhiều người mà nói, họ cảm thấy tình yêu của fans là một loại nhìn lên cùng truy đuổi, là loại tình yêu mang theo cẩn thận cùng tầm thường, cho nên có đôi khi đoàn làm phim tự động đẩy fans xuống vị trí thấp hơn, cảm thấy bọn họ rất phiền toái, chỉ biết gây thêm chuyện, cảm thấy dù thái độ thế nào, bọn họ cũng sẽ mặc gió mặc mưa đến với thần tượng của mình.
Nhưng Lục Quý Hành không như vậy, anh đặt fans ở ngang hàng mình, hoặc là nói tự fans không cảm thấy hai bên ngang hàng, Lục Quý Hành sẽ cố gắng cân bằng hai bên. Anh sẽ nói cho fans của mình, có rất nhiều thời gian, lấy việc cải thiện bản thân quan trong hơn bất cứ việc gì, thích một người không có gì đáng trách, nhưng không cần vì thích người khác mà bỏ qua mình, dù là thích ai đi chăng nữa. Anh cũng không hoàn mỹ, không có ý đi làm người hoàn mỹ, không cần nâng anh lên cao, cứ bình thường là được.
…
Tóm lại, Lục Quý Hành và người hâm mộ của anh đều là người thần kỳ.
Chu Dương cảm thấy Vưu Gia càng thần kỳ, dù sao người như Lục Quý Hành nhìn rất dã, khó mà nắm bắt được, nghĩ lại là thấy rất trâu bò đúng không?
Lục Quý Hành đưa Vưu Gia đi rồi, Chu Dương đưa người ra đến cửa bệnh viện, lúc trở về, cả đoạn đường đều cảm thấy mình như đang bay, vội nhắn tin cho Vưu Gia: Ông đây hận em! Mặt mũi mất sạch sẽ, em đúng là có độc. Hai vợ chồng em đều có độc.