Khi đó người hâm mộ của anh không nhiều, đều rất lý trí, mọi người coi nhau như bạn bè, dù biết anh có bạn gái thì cùng lắm là trêu chọc hai câu, buôn chuyện với anh rồi mong anh kể thêm về chuyện tình cảm của mình.
Tuy nhiên anh rất ít nói chuyện với fans, không thích nhắc đến việc cá nhân, cũng rất ít đáp lại bất cứ tin đồn nào, cho nên phần lớn đều là fans tự đùa vui, mọi người tự chơi rất vui vẻ, nếu ngày nào đó anh đột nhiên tự xuất hiện giải thích gì đó mới là kỳ lạ!
Anh cũng căn bản không phải người như thế.
Tối hôm qua Tiểu Mạnh nghĩ về Lục Quý Hành mãi, nghĩ anh đang ở ngay gần mình, nhưng lại không dám đến gần, biết gần đây anh rất bận rộn, rõ ràng là đột xuất chạy ra nên mới đi thăm vợ lúc nửa đêm thế này.
Đặc biệt đau lòng anh.
Lại không hiểu sao cảm thấy rất ngọt!
Rất ngọt.
…
Chu Dương nào biết Tiểu Mang đang nói cái gì, có gì mà không thể vào chứ.
Cô ấy thậm chí không gõ cửa trước mà đẩy cửa vào luôn.
Tuy nhiên cũng không nhìn thấy cái gì không nên nhìn cả.
Lục Quý Hành vừa mới đi ra ngoài nghe điện thoại. Có lẽ lúc này đang ở hành lang, hoặc là ở trước cửa sổ nào đó.
Vưu Gia ngủ không đủ giấc, mơ mơ màng màng bị tiếng chuông điện thoại của Lục Quý Hành đánh thức, cô ôm tay anh không cho anh dậy.
Anh vỗ tay cô: “Đừng loạn!”
Vưu Gia bĩu môi, thả cho anh đi, kết quả cô cũng tỉnh luôn, chỉ là mắt hơi cay, ngáp vài cái, nước mắt lập trực trào ra.
Sau đó Chu Dương đi vào.
“Tâm can bảo bối ơi, chị mang cháo trứng muối thịt nạc và cháo bí đỏ gạo kê này, em muốn ăn cái nào?”
Vưu Gia ngồi dậy, cô nhìn cô ấy, suy nghĩ vài giây rồi đáp: “Trứng muối thịt nạc, cháo bí đỏ gạo kê để cho A Qúy đi! Anh ấy không thích ăn trứng muối.”
“Ai?”
“À, chồng em!” Vưu Gia kỳ quái nhìn cô ấy, suy nghĩ có nên nói với cô ấy rằng thật ra chồng cô trùng hợp giống Lục Quý Hành mà thôi.
Ừm…
“Chồng em đến thăm em?” Chu Dương đặt cháo lên đầu giường: “Chị đã nói mà! Loại thời điểm này mà còn không đến thăm em thì ly hôn đi, có bận bận bận, làm gì mà bận vậy chứ? Rốt cuộc công việc quan trọng hay là vợ quan trọng?”
Tiếng nói của Chu Dương dần dần nhỏ hơn.
Cửa phòng bệnh bị đẩy từ ngoài vào.
Lục Quý Hành bước vào, Chu Dương ngây người nhìn anh.
Anh gật đầu: “Chào cô!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-21.html.]
Chu Dương máy móc đáp lại: “Anh… Chào anh!”
Vưu Gia mở hộp cháo ra, đưa một phần cho anh: “Anh ăn cái này nhé?”
Anh “Ừ” một tiếng, ngồi xuống bên người cô rồi lấy thìa múc cháo ăn.
Còn hơi nóng, anh bèn đặt cháo xuống, nghiêng đầu nhìn Chu Dương: “Cô ngồi đi.”
Lúc này Chu Dương mới hoàn hồn, ngồi xuống ghế bên cạnh, run giọng hỏi anh: “Anh… Họ gì?”
Lục Quý Hành cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng vẫn trả lời: “Họ Lục, Lục Quý Hành, Vưu Gia là vợ tôi.”
Vưu Gia ăn mãi chưa xong một thìa cháo, hai người này đến đây để làm trò vui à!
Chu Dương sắp điên mất rồi!
Mẹ! Nó! Cái! Này! Có! Phải! Đang! Đóng! Phim! Không!
Cô ấy vò đầu bứt tóc, sau đó che ngực, cảm thấy mình sắp ngất rồi.
Cố bình tĩnh đứng lên, bình tĩnh đi ra ngoài, bình tĩnh nói: “Hai người ăn trước, tôi đi ra ngoài hít thở không khí!”
Vưu Gia: “…” Bị gì thế!
Lục Quý Hành gật đầu: “Xin cứ tự nhiên!”
Tiểu Mạnh đang chờ giao ban, vẫn chưa đi, nhìn thấy Chu Dương lao đầu chạy tới từ xa, bèn hỏi: “Chị không sao chứ?”
Chu Dương bày ra vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc, bình tĩnh lắc đầu: “Không sao, chỉ là nhớ lại chuyện cũ mà kinh người thôi!”
Này cười ha ha ha mà chảy cả nước mắt, ôi đệch, chắc đầu mình bị úng nước rồi!
Nhiều chi tiết rõ ràng như vậy mà cô lại sai lệch của một thế kỷ!
Hiểu ra… Đau lòng cỡ nào!
Lòng đóng băng, cô không muốn đến phòng bệnh nữa, không còn mặt mũi gặp người.
Nhớ lại ngày đó cô cười ha ha, Vưu Gia ở bên nhìn cô như nhìn thiểu năng, cô cảm thấy mình phải bị nhồi m.á.u cơ tim.
Vưu Gia ăn xong bèn đi ném rác, thuận tiện đi đến đài hộ sĩ gọi điện thoại cho chủ nhiệm, báo cho ông biết mình muốn về nhà.
Lục Quý Hành ở lại phòng bệnh thu dọn đồ đạc cho cô, mấy món đồ nhỏ, sạc điện thoại, sổ tay… Bỏ hết vào túi sao đó mang ra ngoài.
Giống như một người chồng bình thường đi chăm vợ, lúc đi ra ngoài, anh đeo thêm khẩu trang và đội mũ lên, sắc mặt bình thường đi tìm Vưu Gia, hỏi cô có muốn làm thủ tục gì hay không.
Vưu Gia lắc đầu: “Không cần, chủ nhiệm sắp xếp cho em rồi, cũng không làm thủ tục nhập viện nên không cần làm thủ tục gì cả, em báo lại cho chủ nhiệm một tiếng là được.
Lục Quý Hành gật đầu: “Ừ.”
Chu Dương cảm thấy, đây có lẽ là buổi sáng huyền huyễn nhất mà mình trải qua.
Cô sẽ khắc ghi ngày này vào trong tận sâu thẳm.