Vưu Gia cảm thấy đại khái anh muốn hôn cô, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Khi đó anh chưa nổi tiếng như bây giờ, thậm chí có thể nói là không chút tiếng tăm, đi trên đường ngay cả kính râm cũng không cần đeo, nhiều lắm là đeo cái khẩu trang, người quen biết anh không nhiều, cũng không có người hâm mộ theo đuổi mỗi ngày, anh rất ít để lộ hành trình riêng, cho nên lần nào Vưu Gia cũng đưa anh ra sân bay được.
Cũng chỉ hơn hai tháng không gặp mà giờ giống như cả thế giới đều biết Lục Quý Hành.
Ngày hôm qua mấy sinh viên thực tập còn thảo luận về anh, kích động lắc nhau: “A a a a a, tớ muốn gả cho Lục Quý Hành quá!”
“Trời ạ, giọng nói hay quá đi!”
“Nhảy cũng đẹp nữa.”
“Nam tính c.h.ế.t người!”
“Tớ thấy là m.á.u mũi chỉ trực trào ra!”
“Mũi thẳng đến mức có thể trượt trên đó luôn!”
“Làm sao để được ngủ với Lục Quý Hành đây a a a!!!”
“…”
Ặc, Vưu Gia nghe được cũng đỏ cả tai, cô yên lặng núp vào góc, cảm thán fans bạn gái thật đáng sợ.
Ngủ với anh ấy?
Vưu Gia bỗng nhiên có cảm giác nguy cơ mãnh liệt. Anh ở trên sân khấu quả thực sức hấp dẫn b ắn ra bốn phía.
Nếu có người hỏi bà xã của người nổi tiếng là trải nghiệm gì, đại khái là… Có trăm ngàn tình địch rồi!
Trong đầu miên man suy nghĩ, anh lại huých mạnh cô một cái, cảnh cáo cô: “Chuyên tâm chút, em nghĩ gì vậy?”
Vưu Gia đã lâu không gặp anh, vừa gặp mặt đã… Tình cảm mãnh liệt như vậy, cứ cảm thấy mình như tình nhân được anh bao vậy, mấy tháng không triệu kiến một lần, một triệu khiến là lại làm cái kia.
Còn như hoàng đế nữa, động một chút là hung cô.
Cô tức giận là thích cắn anh, cắn một cái thật mạnh vào vai anh.
Lục Quý Hành khẽ kêu một tiếng, chẳng qua động tác vẫn không dừng lại.
Còn bóp mạnh eo cô, không tiếng động cảnh cáo cô.
…
Lục Quý Hành đó! Nếu để Vưu Gia đánh giá anh thì chắc chắn không giống lời đánh giá của truyền thông.
Đại khái phải là… Mưu mô… D*c vọng chiếm hữu mạnh… Thích còn mạnh miệng… Thích làm không thích nói… Ngoài âm nhạc và vũ đạo ra, anh không còn hứng thú với gì cả.
Tuy nhiên fans đánh giá anh rất chuẩn.
Cái gì nhỉ… Lực eo rất tốt, tốc độ nhanh… Vân vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-2.html.]
Á, không thể nghĩ nữa, fans của anh đại khái đều là ma quỷ, rất tà ác.
…
Sau khi kết thúc, Lục Quý Hành ngồi xếp bằng trên giường, ngón tay đào thuốc mỡ xoa eo cho cô.
Chỗ kia đầy xanh tím, vết ngón tay đặc biệt rõ ràng.
Vưu Gia cong mình nằm trên giường, lấy ngón tay chọc chân anh, rầm rì lên án: “Anh đúng là cầm thú.”
Lục Quý Hành liếc cô một cái: “Cầm thú? Em dám nhắc lại lần nữa không?”
Giọng điệu của anh như lơ đãng không để ý, nhưng Vưu Gia nghe thấy lại lúng túng không dám nói, chỉ là càng rầm rì nhiều hơn.
Lục Quý Hành bôi thuốc cho cô xong rồi, bèn đi lấy một cái áo dài trong tủ mặc cho cô, lại cúi đầu hỏi cô: “Đói bụng không em?”
“Đói…” Lời này, sao nghe lại thấy hơi tà ác nhỉ.
Vưu Gia li3m môi, ngẩng đầu nhìn anh, lúc này cô mới có cơ hội nhìn anh cẩn thận hơn, anh gầy hơn lần gặp mặt trước, hình như tóc dài hơn một chút, mắt có quầng thâm. Nghe anh Mạch, người đại diện của anh nói gần đây anh rất bận, cô đột nhiên đau lòng, vươn tay vuốt mặt anh, hỏi: “Anh không nghỉ ngơi tốt ạ?”
Anh ‘ừ’ một tiếng, nghiêng đầu cọ mặt cô: “Đẩy nhanh tốc độ, giảm bớt hành trình, tất cả vì muốn gặp bà xã anh một lần, kết quả còn bị cắn chảy máu, em nói cô ấy có lương tâm không, hửm?”
Vưu Gia ôm cổ anh, nghe anh nói thì hơi thè lưỡi ra, ánh mắt đảo sang nhìn vai anh, đúng là… Chảy m.á.u thật.
Cô cảm thấy mình không dùng bao nhiêu lực.
Lập tức vừa ngại ngùng vừa đau lòng: “Được rồi, em xin lỗi!”
Đổi thành cô lấy thuốc bôi cho anh, anh mặc một chiếc quần đùi, cong chân lười nhác ngồi đó, Vưu Gia quỳ bôi thuốc cho anh, vừa bôi hai cái đã bị anh chặn ngang ôm vào lòng.
Vưu Gia ngẩng mặt nhìn anh: “Anh làm gì thế!” Tim đập nhanh đến mức muốn bay ra ngoài.
Kết hôn ba năm, lần nào đối mặt với anh tim cô cũng đập nhanh như thiếu nữ mới yêu lần đầu, đại khái là sức hấp dẫn của anh… Thật sự quá lớn!
Anh nhíu mày, thấp giọng nói: “Anh cũng đói bụng.” Giọng nói kia không hiểu sao lại nghe có vài phần đáng thương cùng tủi thân.
Vưu Gia đau lòng vô cùng, tiếng nói cũng nhẹ đi: “Vậy… Em đi nấu mì nhé?”
Anh ‘ừ’ đồng ý.
…
Sau đó khi Vưu Gia mặc áo ngủ, đeo tạp dề, bắt đầu nấu thì chợt cảm thấy… Mưu mô! Tất cả đều là mưu mô để cô đi nấu mì cho anh.
Cho nên mới nói Lục Quý Hành đen tối thật sự.
…
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng anh đã phải đi, anh Mạch đến đón anh, gọi điện thoại cho anh đi xuống, Vưu Gia khoác thêm áo khoác ngoài áo ngủ rồi đi xuống nhà tiễn anh. Lần này trở về anh không mang đồ đạc gì cả, rõ ràng đã quyết định chỉ ở lại một đêm từ trước.
Rạng sáng bốn giờ, ngay cả cú đêm nhất cũng đại diện cho nhân dân toàn quốc tiến vào mộng đẹp rồi, thật ra anh vẫn chưa tỉnh ngủ, vừa xoa mày vừa ấn nút thang máy.