“Người nhà bác sĩ Vưu ở ngoại khoa tim?” Không hiểu sao Tiểu Mạnh cảm thấy giọng nói này rất quen. Buổi tối khu nằm viện không cho thăm bệnh nhân, nhưng viện trưởng đã dặn chăm sóc bác sĩ Vưu. Cô ấy nghe bác sĩ Chu Dương ở ngoại khoa tim nói chồng Vưu Gia đặc biệt bận, có lẽ không thể đến thăm, vốn cảm thấy bác sĩ Vưu còn rất đáng thương, bây giờ thấy chồng Vưu Gia đến thăm giữa đêm khuya thế này, không hiểu sao lại thấy hơi cảm động.
“Đúng vậy.”
Tiểu Mạnh suy nghĩ giây lát: “Tôi đi mở cửa cho anh.”
Lục Quý Hành chỉ đeo khẩu trang chứ không đội mũ, anh đứng ở tầng trệt trước lối thoát hiểm, cả người được ánh đèn chân không của bệnh viện bao phủ.
Trong chớp mắt ấy, Tiểu Mạnh cảm thấy mình đang nằm mơ, giấc mơ này còn hơi huyền huyễn nữa.
Vốn phải kiểm tra thân phận, kết quả cô ấy quên mất, chỉ nghiêng người nói: “Mời anh vào!”
Lục Quý Hành nghiêng đầu nói cảm ơn, anh che miệng ho nhẹ, nhấc chân đi trên hành lang.
Tiểu Mạnh mơ màng đi theo anh.
Nếu… Nếu cô không nhận sai…
A a a a đậu má, mẹ nó đây là nội dung vở kịch huyền huyễn gì! Điên rồi điên rồi! Không nên không nên, sự chuyên nghiệp của mày đâu! Mày đang đi làm đó, cố nhịn đi! Đừng hoảng hốt, đừng mê trai! Anh ấy là người nhà của bệnh nhân mà thôi! A a a a không nhịn được!!! Có thể đi lên xin chữ ký không! Trời ạ, không thích hợp không thích hợp! Hình như anh ấy bị bệnh, có nên đi lấy thuốc cho anh ấy không! Anh ấy là người nhà sao? Là ai?
Trong đầu Tiểu Mạnh điên cuồng gào thét, cô ấy thích Lục Quý Hành nhiều năm, khi bắt đầu làm fan của anh, anh vẫn chưa chính thức ra mắt, cảm thấy anh có năng lực xuất sắc, lại quá mức đẹp trai, tài hoa hơn người, nhân phẩm không phải bàn cãi. Nhiều năm như vậy, bao nhiêu người bỏ cuộc ngã xuống, chỉ riêng anh vẫn sừng sững không ngã.
Mà cô rốt cuộc nghênh đón mùa xuân của chức nghiệp làm fan, cô thật sự, đặc biệt vui mừng thay anh.
“Cô ấy thế nào?” Lục Quý Hành đột nhiên hỏi.
Tiểu Mạnh mơ màng hỏi “Hả?”
Lục Quý Hành nghiêng đầu nhìn cô ấy, hỏi lại: “Tôi nói vợ tôi, hôm nay cô ấy thế nào?”
Tiểu Mạnh cảm thấy trái tim sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
Trong óc tràn đầy “Gì?” “Anh nói cái gì?” “Anh lặp lại lần nữa” “Em có nghe lầm không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-19.html.]
Cô ấy gian nan giữ vững nụ cười chức nghiệp được rèn luyện lâu ngày: “Trước mắt không thấy có gì nguy hiểm, đã kiểm ra rồi, không có ngoại thương hay nội thương gì, đầu óc rõ ràng, bác sĩ Vưu muốn xuất viện nhưng chủ nhiệm hy vọng cô ấy ở lại quan sát thêm một buổi tối cho chắc… Chỉ là hình như bác sĩ Vưu bị khó ngủ, vừa mới lấy tạp chí để đọc, có lẽ bây giờ vẫn chưa ngủ đâu.”
Đến rồi.
Tiểu Mạnh đẩy cửa phòng ra.
“Bác sĩ Vưu, chị… Người nhà của chị đến thăm.”
Cửa mở ra, Vưu Gia đang chống đầu đọc tạp chí, nghe thấy có người gọi thì ngẩng đầu nhìn, cô sửng sốt vài giây, giống như vừa mới phản ứng lại, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc và vui mừng, cô nhìn anh chằm chằm không chớp mắt, như sợ mình chớp mắt anh sẽ đột nhiên biến mất không thấy.
Lục Quý Hành tháo khẩu trang xuống, đi qua rút quyển tạp chí trong tay cô ra, đặt nó lên tủ đầu giường, còn anh thì ngồi xuống, rũ mắt nhìn cô: “Hơn nửa đêm rồi, không ngủ mà còn làm gì đấy em?”
Tiểu Mạnh lui ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại cho bọn họ.
Cô ấy ôm lấy vị trí trái tim, cảm thấy đêm nay thật sự chịu k1ch thích liên tục, tâm trạng phập phồng như xe băng qua núi.
Rất… K1ch thích.
….
Vưu Gia nhéo mặt anh, lại kéo tóc anh, đôi mắt nhìn anh chằm chằm…
Lục Quý Hành cầm tay cô, cảnh cáo: “Làm gì đó?”
“Em đang nghĩ có phải em nằm mơ không.” Giọng nói của Vưu Gia hơi mơ hồ, hôm nay cô chưa dám nói chuyện này với anh, còn tưởng rằng anh không biết đâu! Bây giờ đột nhiên nhìn thấy anh, cứ cảm thấy như đang nằm mơ.
Lục Quý Hành gõ đầu cô: “Em ngu ngốc à?”
Vẫn là phong cách quen thuộc, vẫn là cảm giác quen thuộc, khi anh mắng cô, cảm giác kia thật sự rất thân thiết, Vưu Gia “oa” một tiếng òa khóc: “Em gặp ác mộng, em sợ hãi, em không ngủ được, em đau quá, anh ôm em một cái đi A Quý!”
Lục Quý Hành mềm lòng đến rối tinh rối mù, anh ngồi xuống một bên, kéo cô vào lòng: “Em thấy em có ngốc không, sợ hãi sao không gọi người đến đây, sao không gọi điện thoại cho anh?”
Vưu Gia khóc thút thít trách anh: “Em đã như vậy rồi mà anh còn hung dữ với em, anh có lương tâm hay không! Lý hôn đi thôi, cuộc sống này không cách nào trải qua.”