Chu Dương sờ đầu cô, nhét một miếng quýt vào miệng, lại trợn mắt to như đèn ô tô nhìn cô: “Xong rồi, bị dọa choáng váng rồi.” Cô ấy sờ đầu cô: “Em sốt à, bắt đầu nói mê sảng rồi!”
Vưu Gia: “…”
Muốn nói thật thôi mà cũng quá khó khăn.
…
Có một nghề nghiệp tên là nghề ăn vạ, con trai bà cụ chính là chuyên gia trong nghề này, không biết anh ta thuê được một đám ‘diễn viên quần chúng’ ở đâu, bọn họ ngồi xổm ngoài khoa, khóc lóc thảm thiết, thề phải lấy được lời giải thích của bệnh viện.
Điển hình của… Sự cố y tế
Khi còn ở trường, Vưu Gia từng nghe đến vấn đề này, khi đó đúng là thời kỳ đỉnh cao của dư luận, khắp nơi đưa tin về sự kiện kia, làm người sợ quá mức. Sau đó đang lúc bọn họ kinh sợ không thôi, các giảng viên đã nghiêm túc nói với bọn họ: “Tương lai các em đều làm ở bệnh viện, không thể tránh khỏi việc gặp phải chuyện này, nếu có một hai trường hợp, chẳng lẽ các em không cứu người nữa à? Không cần đũa cả nắm, ếch ngồi đáy giếng, phải nhớ kỹ không có một bệnh nhân nào đến bệnh viện là vì bác sĩ đúng. Y người nhân tâm, đây cũng không phải một câu nói rỗng tuếch đau.”
Khi đó cô cảm thấy, là mình hiểu biết hạn hẹp.
Bây giờ lại cảm thấy mình vẫn rất đơn thuần.
Nhưng thật ra, lòng người phức tạp, mà bệnh viện lại là nơi rất dễ bại lộ lòng người.
…
Vưu Gia vẫn bị cưỡng chế ở lại bệnh viện nghỉ ngơi theo dõi.
Viện trưởng đã tự mình đến thăm cô, chủ nhiệm cũng đến, ai nấy đều thân thiết hiền lành, khiến cho cô cảm thấy khá ngượng ngùng.
Liên tục cường điệu cô không có vấn đề gì cả, hoàn toàn có thể tiếp tục công việc.
Lúc ấy cũng nguy hiểm, nếu không có Vưu Gia, không ai dám cam đoan lấy tinh thần của bà cụ vào khi đó liệu có thể lao ra khỏi lan can nhảy xuống hay không.
Bây giờ ít nhất có kinh sợ nhưng không có nguy hiểm. Bà cụ không có chuyện gì đã náo loạn tới mức này, nếu thật sự gặp chuyện không may, có lẽ người nhà muốn hủy luôn cả bệnh viện.
Cánh truyền thông tìm đến, lúc này đang đứng canh ngoài bệnh viện để chặn đường lãnh đạo, đứa con của bà cụ hăng say kể khổ, khóc lóc thảm thiết với phóng viên, nếu người không biết có lẽ đã rớt nước mắt đồng tình, nghe xong lời của anh ta, suy nghĩ duy nhất nảy ra chính là quá thảm, bệnh viện thật quá đáng… Bệnh viện rác rưởi, không bao giờ tin tưởng bác sĩ nữa.
Viện trưởng cũng rất đau đầu, gặp phải chuyện thế này, có lý cũng nói không rõ, lời bịa đặt thì tin tưởng không chút nghi ngờ, lời bác bỏ thì vào tai này ra tai kia, dù bệnh viện hoàn toàn không sai nhưng không cũng biến thành có.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-18.html.]
Vưu Gia còn trẻ tuổi, gặp phải chuyện thế này lại không bị dọa c.h.ế.t khiếp cũng không la hét muốn từ chức, xem như đây là chuyện may mắn nhất trong ngày hôm nay rồi!
“Nghỉ ngơi cho tốt, không cần quan tâm chuyện khác, bác cho cháu nghỉ một tuần về nhà nghỉ ngơi cho tốt. Nhưng bây giờ không cần sốt ruột xuất viện, ở lại quan sát thêm một đêm, nếu không bác không thả cho cháu về đâu.”
Rất nhiều người tinh thần bị k1ch thích sẽ không biểu hiện ra ngoài luôn, mà bỗng một ngày nào đó bị kích phát ra cũng nói không chừng.
…
Vưu Gia cảm thấy chủ nhiệm không hổ là chủ nhiệm.
Buổi tối cô bị mất ngủ.
Gặp ác mộng.
Vừa ngủ là lại có cảm giác như bị rơi xuống từ trên cao.
Lúc tỉnh lại, cả người ướt đẫm mồ hôi, cô lau trán, trong lòng đầy sợ hãi. Khuôn mặt vặn vẹo của bà cụ liên tục xuất hiện trong đầu cô.
Cô mở đèn phòng lên, ánh sáng đột ngột khiến cô chói mắt, nhưng cô không dám ngủ, bèn đi đến trạm hộ sĩ lấy tạp chí về đọc g.i.ế.c thời gian, cô ngượng ngùng làm phiền người khác nên không gọi ai cả.
Cô quay về phòng bệnh đơn, trong phòng lạnh lẽo, sau nửa đêm trời chợt đổ mưa, hạt mưa đánh vào lá cây, tiếng ồn dày đặc oanh tạc thần kinh.
…
Vưu Gia khó chịu cau mày, trong lòng chợt dâng lên cảm giác khổ sở.
…
Hộ sĩ trực ban tối nay là Tiểu Mạnh, trực ban vào đêm luôn rất mệt, phải chống chọi với đồng hồ sinh học, mí mắt như sắp dính vào nhau những vẫn phải cố gắng tỉnh táo, lúc thẩm tra đối chiếu lời dặn của bác sĩ, cô ấy không dám có chút qua loa nào.
Vừa rồi có một bệnh nhân bị sốt, cô ấy chưa xử lý xong, độ bão hòa oxy trong m.á.u của một bệnh nhân ở khoa hồi sức cấp cứu mổ hôm nay đã giảm xuống, xuống còn hơn 70… Sau đó được cấp cứu, đưa vào phòng cấp cứu đã hơn nửa đêm, lúc quay lại, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.
Cô ấy cảm thấy hôm nay thật rất không hay ho, cả người ủ rũ vô cùng.
Có người rung chuông ở lối thoát hiểm, Tiểu Mạnh nhận ống nghe, vực dậy tinh thần nhẹ nhàng hỏi: “Xin hỏi ai gọi ạ?”
“Người nhà bệnh nhân giường 1.” Lục Quý Hành ho khan một tiếng, gần đây họng anh không được khỏe, bị cảm nhẹ: “Cô ấy là bác sĩ, hôm nay gặp chút chuyện.”