Bà cụ đột nhiên biến mất, cô là hộ lý cấp hai, mỗi hai giờ hộ sĩ sẽ kiểm tra một lần, nhưng bởi vì bình thường cô đặc biệt bận, không có việc gì bấm chuông gọi hộ sĩ, tuy phần lớn tình huống là nhàm chán tìm việc làm, nhưng hộ sĩ đều sẽ đi xem, sáng hôm nay chưa xảy ra chuyện gì cả, lúc giao ban hộ sĩ còn cố ý nói hôm nay bệnh nhân giường 12 đặc biệt im lặng, hình như tâm trạng không tốt lắm. Hôm nay bác sĩ phụ trách của bà cụ và chủ nhiệm Liêu có việc ra ngoài, trước khi đi còn dặn dò Vưu Gia để ý bà ấy một chút.
Chắc tâm trạng bà cụ thật sự không tốt, nếu không thì đã không bấm chuông suốt ngày rồi.
Chẳng qua hôm nay quả thật rất khác thường.
Cho nên khi bà cụ đột nhiên biến mất, hộ sĩ cũng nhanh chóng phát hiện.
Vưu Gia vội chạy đi tìm, gọi điều dưỡng đi theo, sau đó đi xem camera giám sát và sổ ghi chép.
Cuối cùng cô thấy bà cụ ở nóc nhà tòa nhà hồi sức, nóc nhà có lối đi rất hẹp, còn có ô vuông nhỏ, cũng không biết bà cụ đi lên kiểu gì.
Bà cụ run rẩy đi đi lại lại, miệng than than thở không ngừng, cũng không biết đang nói gì.
Hình như bà cụ muốn leo qua lan can, nhưng cơ thể quá yếu, lại thêm tuổi cao, cho nên đã trèo lên vài lần cũng chưa vượt qua được.
Cuối cùng bà cụ nức nở òa khóc, lúc Vưu Gia đi lên, cô nhìn thấy vậy thì bị dọa sợ không nhẹ, bà cụ hơn bảy mươi tuổi lại đang gào khóc như đứa trẻ.
Hai bàn tay khô héo nắm chặt lấy lan can, bà cụ vẫn đang cố gắng trèo qua.
Bà ấy muốn tự sát sao?
Suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Vưu Gia chính là cái này, cô khẩn trương chạy tới, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cúi người dùng giọng nói dịu dàng nhất gọi bà cụ: “Bà ơi, bà làm gì vậy ạ?”
“Mất rồi, không thấy… Tìm không thấy… Mất rồi!” Bà cụ vẫn lo lắng nói.
“Tìm không thấy cái gì ạ?” Vưu Gia nhẹ giọng hỏi.
Bà cụ bỗng nhiên phẫn nộ vỗ lan can: “Không thấy! Không thấy! Chính là không thấy!” Bà cụ nhảy lên, giống như muốn nhảy ra ngoài, lan can chỉ cao một mét, mái hiên chỉ rộng 20cm, ở đây là tầng mười bảy, nếu rơi xuống dưới, óc có thể b.ắ.n xa mấy mét, xương cốt trên người dập nát toàn bộ, cơ thể thành bãi bùn.
Vưu Gia rất sốt ruột, cô biết bây giờ cách tốt nhất là không cần hành động thiếu suy nghĩ, nhưng cô cảm thấy nếu không làm gì thì càng không tốt, cô li3m đôi môi khô khốc vì khẩn trương, nói với bà cụ: “Vâng vâng, không thấy cháu sẽ tìm giúp bà, được không ạ? Bà lại đây trước, ở đó nguy hiểm lắm, cháu đi tìm người giúp đỡ, chúng ta cùng nhau tìm, được không ạ?”
Vẻ mặt bà cụ có phần sợ sệt, cánh tay đang nắm chặt lan can cũng lỏng ra đôi chút, bà cụ nghiêng đầu, đôi mắt mờ đục bất lực nhìn cô: “Tìm xem?”
Vưu Gia thử tiến lên phía trước hai bước, cũng cúi thấp người hơn, chân bước thật khẽ, sợ quấy nhiễu bà cụ. Hình như tinh thần bà không tốt lắm, tình huống này thật đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-16.html.]
“Vâng, tìm xem, chúng ta cùng nhau tìm, cháu sẽ gọi thêm người đến tìm giúp bà.” Cô lo lắng.
Bà cụ đột nhiên ngửa đầu lên, cảm xúc đột ngột thay đổi, bà phẫn nộ đến đỏ bừng mặt mũi: “Lừa đảo, đều là kẻ lừa đảo, không tìm thấy nó! Đã đánh mất rồi, hu hu hu!” Bà cụ lại nắm chặt lan can, cơ thể rung mạnh vì dùng sức.
Trong giây phút ấy, Vưu Gia cảm thấy mình lạnh cả người, sau lưng đầy mồ hôi lạnh.
Một giây…
Hai giây…
Thời gian trôi qua chậm chạp đến dày vò.
Sau đó cuối cùng bảo vệ cũng chạy đến, 119 cũng đến rồi, chuyên gia tâm lý lên đây xử lý, chuyên gia đàm phán, có cả bác sĩ chuyên khoa tâm lý, chủ nhiệm Liêu và bác sĩ phụ trách giường 12 cũng chạy nhanh lại đây… Vưu Gia cũng dần bình tĩnh lại, cô thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Gần như ngày nào cũng đối diện với tử vong, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cô nhìn thấy bệnh nhân rơi vào hoàn cảnh này.
Nhưng một hơi còn chưa thở ra xong, bà cụ đột nhiên bước đến kéo cô về phía lan can, đôi tay bóp cổ cô, đỏ mắt mắng chửi: “Kẻ lừa đảo! Mày trả con cho tao! Mày đưa con tao đi đầu rồi!”
Bà cụ kéo cô loạng choạng, lan can cọ xát khiến lưng cô đau nhói, ánh mắt mơ hồ nhìn xuống độ cao mười tám tầng, có trong giây lát, Vưu Gia cảm thấy mình phải chết.
Cô không dám hành động thiếu suy nghĩ, cảm giác đạp một chân lên tử vong này thật sự đáng sợ.
…
“Cũng may hữu kinh vô hiểm!” Lúc anh Mạch kể lại cho Lục Quý Hành nghe, anh ấy còn lau mồ hôi một phen, cô nàng Vưu Gia kia gan thỏ đế, chắc chắn bị dọa c.h.ế.t khiếp rồi.
Lục Quý Hành đi đến sân bay, nói vào điện thoại: “Anh nói một tiếng với đạo diễn giúp em, cũng đẩy luôn hoạt động bên kia đi, để trống một tuần, em về ở với cô ấy mấy ngày.”
“Đừng đi! Không bằng cậu g.i.ế.c anh còn hơn! Nhà tư bản đều là kẻ uống máu, làm sao chịu nghe lý do được, cậu vừa mới có tiếng tăm, đừng làm chuyện hại thân! Như vậy không được, anh về thăm Vưu Gia giúp cậu, cậu cứ yên tâm công tác.’
“Không đẩy được thì bồi tiền hợp đồng. Anh về cái rắm, đó là vợ em chứ có phải vợ anh đâu, anh lo cái gì.”
Lục Quý Hành thẳng tay tắt máy, rời khỏi trạm dừng chân rồi đi đến bệnh viện.
Anh Mạch nhìn chằm chằm di động, lắc đầu cảm thán: “Hồng nhan là kẻ gây họa, hồng nhan là kẻ gây họa mà!”