Tình Đầu - Chương 11

Cập nhật lúc: 2025-03-26 18:54:46
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng qua nghĩ lại, thật sự… Khá giống.

 

Cô nhớ rõ lúc học đại học cũng từng có lời đồn, có lần Lục Quý Hành đến thăm cô, anh lái xe đến chờ ở cổng sau, cô rất vui, thấy anh đứng tựa vào cửa xe thì vội chạy đến nhào vào n.g.ự.c anh.

 

Anh đại khái là bị đ.â.m đau, đôi mày chợt nhíu lại rồi lập tức dãn ra ngay, lại nắm cằm cô trêu đùa: “Vội vàng gặp anh như vậy à? Em nên nói sớm, anh sẽ đặt phòng trước.”

 

Vưu Gia thật sự nhớ anh, nhưng cũng cảm thấy anh rất không biết xấu hổ, đ.ấ.m anh một cái, anh làm việc luôn không kiêng kỵ gì cả, hơn nữa bên cửa tây căn bản không có ai đi qua, anh cúi người ôm eo cô rồi bế thẳng cô lên, sau đó mở cửa xe nhét cô vào, một chân đè nặng chân cô, đặt cô xuống ghế sau…

 

Lại nói tiếp, dường như hai người thật sự rất hay gặp nhau trong xe, lúc anh bận gần như phải đi khắp thế giới, thỉnh thoảng có rảnh lại đến thăm cô, lần nào cũng vội vội vàng vàng, bởi vì thời gian gặp mặt không dài, Vưu Gia đã quan với việc anh nhiệt tình không kiêng nể gì. Bởi vì thời gian thật sự đáng quý!

 

Khi đó anh lái một chiếc xe Land Rover màu trắng, tuy rằng không phải xe BMW hay Mercedes-Benz, nhưng chỉ cần hiểu biết một chút là sẽ cảm thấy chiếc xe không phải rẻ tiền.

 

Vưu Gia ở trường học luôn là cô gái ngoan, lấy học bổng, làm cán bộ ở đoàn, cẩn thận trong từng mối quan hệ, không mập mờ với nam sinh, cũng không yêu đương gì, ngoài học tập thì chỉ có đi làm quản lý ở thư viện. Thật sự chịu khó, cố gắng, đoan chính, cô luôn là sinh viên tốt tiêu chuẩn, các giảng viên đều rất thích cô, cũng chăm sóc cô. Trong mắt các sinh viên khác, cô đại khái chính là thỏ trắng đơn thuần ngoan ngoãn, công chúa lớn lên trong tháp ngà voi, không yếu ớt nhưng mềm mại ngây thơ.

 

Cho nên có một ngày đột nhiên thấy cô bị một người đàn ông nhét vào xe Land Rover màu trắng, cảm giác khiếp sợ kia thật không thể diễn tả bằng lời.

 

Mới đầu Vưu Gia không biết, cô không phải người thích làm ra hành động thân mật ở trường hợp công cộng, nhưng bởi vì khu trường học thay đổi, hầu như không có ai sẽ đến cửa tây, nếu không cô sẽ không tùy ý cho Lục Quý Hành làm loạn, ai có thể ngờ ngày nào đó có người trùng hợp đi qua, còn vừa lúc nhìn thấy cô, thấy còn đúng lúc như vậy.

 

Trường học là nơi nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, một khi có tin tức nổi bật gì truyền ra, tốc độ lan truyền quả thực có thể dùng tốc độ nhiễm bệnh truyền nhiễm để hình dung.

 

Không đến hai ngày, Vưu Gia đã hít được một drama, nói học viện Y có sinh viên giỏi sa đọa, quen biết người xã hội, đi Land Rover, nhìn cách ăn mặc là thấy không đứng đắn… Tám phần là bị con nhà giàu bao nuôi.

 

Cô còn tưởng thật sự đã xảy ra chuyện như vậy! Cô cứ nghĩ chuyện này chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết hoặc phim ảnh thôi. Hơn nữa cho dù có chắc cũng không xảy ra với những sinh viên Y đau khổ bọn họ chứ!

 

Không biết sao lại có ảnh truyền ra, ảnh được làm mờ rồi.

 

Nhưng Vưu Gia vẫn liếc mắt một cái là nhận ra người trong ảnh, đó còn không phải cô sao…

 

Lúc nhìn thấy, cô ngây cả người, hít drama nửa ngày, không ngờ lại hít trúng mình.

 

Hơn nữa… Cái quỷ gì?

 

Cô than vãn với Lục Quý Hành: “Thế mà lại có người đi báo cáo giảng viên, mãnh liệt yêu cầu thu giấy chứng nhận học vị của khối u ác tính của xã hội là em, muốn em quay về cấp ba học lại hai năm giáo dục công dân, em…” Cô luôn tốt tính, lúc này cũng không khỏi muốn chửi bậy. Đây thật sự ăn no không có việc gì làm, rảnh rỗi sinh nông nổi, sức tưởng tượng còn rất phong phú.

 

Lục Quý Hành nghe xong không có phản ứng gì, chỉ nói: “Cần anh đi giải thích với giảng viên của em không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-11.html.]

 

“Không cần, có thể cần… Bố mẹ em đến đây.” Để anh đến cũng giải thích không rõ, toàn bộ bằng hai cái miệng, nói bọn họ quen biết rất nhiều năm, đang trong mối quan hệ người yêu? Không thuyết phục gì cả. Còn không bằng để bố mẹ cô đến, bố mẹ cô nói chắc sẽ có trọng lượng hơn cô.

 

Lục Quý Hành dừng vài giây, bỗng nhiên nói: “Đi đăng ký kết hôn đi!”

 

“Dạ?”

 

“Anh đi nói với chú dì, ngày mai xin nghỉ một ngày, đi về nhà một chuyến với anh.”

 

Vưu Gia: “...” Gì?

 

“Làm một mẻ khỏe cả đời, có thể tránh đi không ít phiền toái, tóm lại dù sao cũng phải đăng ký, chỉ là chuyện sớm muộn thôi.”

 

“Vâng.”

 

 

Chuyện hôn nhân của Vưu Gia được quyết định qua loa như vậy.

 

Ngày hôm sau về nhà gặp bố mẹ, bọn họ luôn không có ý kiến gì về chuyện này, Lục Quý Hành này lại quen ranh mãnh, nói ba xạo vài câu là dỗ Bố Vưu mẹ Vưu vui quên trời đất, đưa luôn sổ hộ khẩu cho anh, còn giục anh: “Đăng ký sớm một chút cũng bớt lo, đi nhanh đi.”

 

Sau khi quay về trường học, giảng viên đến tìm cô, cô trực tiếp đưa luôn giấy đăng ký kết hôn cho giảng viên xem.

 

Quả thật rất thuận tiện.

 

Vì thế từ thân đến tâm, Vưu Gia đều chấp nhận chuyện này.

 

 

Qua một lát, Chu Dương thật sự tò mò hỏi cô: “Chưa từng nghe em nói, chồng em làm gì đấy?”

 

Vưu Gia nghĩ giây lát, đáp lại: “Anh ấy ca hát, cũng nhảy nữa.”

 

Chu Dương à một tiếng, trong đầu tưởng tượng ca sĩ thường trú ở quán bar, hoặc là đi diễn ở dưới cầu vượt, tuy rằng cô ấy khá có hứng thú với nghề nghiệp này, chẳng qua nghĩ rộng ra thì nghề này không ổn định cho lắm!

 

Loading...