Lăn lộn đủ các cửa hàng, điên cuồng mua sắm, không xách được thì nhờ cửa hàng gửi về.
Vừa đi, chị Chu vừa nói với cô: “Em biết không? Ngoài yêu đương ra, mua sắm chính là cách tốt nhất để làm adrenalin(2) tăng mạnh. Loại khoái cảm này, người tính toán chi li như em không thể cảm nhận được đâu.”
(2) Adrenaline có tên khác là Epinephrine, adrenaline là một hormon được giải phóng khỏi tuyến thượng thận. Adrenaline được phóng thích vào m.á.u và phục vụ như các chất trung gian hóa học, đồng thời truyền tải xung thần kinh cho các cơ quan khác nhau (theo vinmec.com)
Vưu Gia cắn một miếng kem, liên tục gật đầu, còn không phải à, dù sao trong vòng một ngày mà tiêu hết tiền lương cả tháng, cô nhìn cũng muốn nhồi m.á.u cơ tim.
Cuộc sống ngắn ngủi, tận hưởng vui sướng trước mắt.
Trích lời răn của Chu Dương.
Đặc biệt giống con nhà giàu, chẳng qua đáng tiếc cô ấy không có trái tim của con nhà giàu, không có mệnh của con nhà giàu, bố mẹ mất sớm, chính mình ăn no là cả nhà không đói bụng, không mua nhà không mua xe, được phát tiền lương là tiêu ngay, tiêu hết thì hít không khí, mỗi ngày trôi qua tùy ý thích thú.
Có đôi khi Vưu Gia cảm thấy cô ấy không nên làm bác sĩ, cô ấy nên đi làm ca sĩ lưu lạc dưới cầu vượt, khí chất kia thích hợp vô cùng.
Chu Dương nhìn trúng một cái lắc tay, cô ấy ngồi nói chuyện phiếm với nhân viên bán hàng, Vưu Gia nhàm chán đi sang bên xem đồng hồ, nhìn nửa ngày mới phát hiện là đồng hồ nam.
Nhân viên bán hàng kiên nhẫn đi theo giới thiệu cho cô: “Dòng đồng hồ này là sản phẩm trong bộ sưu tập của chúng tôi, từ sản xuất đến kiểu dáng đều vô cùng…”
Vưu Gia nghe không vào, cô nhìn chằm chằm đồng hồ ngẩn người, cô nhớ rất lâu trước kia mình không cẩn thận làm hỏng đồng hồ của Lục Quý Hành, nó giống cái này như đúc, cô không cẩn để đồng hồ rơi vào nước khử trùng… Sau đó…
Cô mặt mũi đưa đám hỏi anh: “Làm sao đây anh! Có phải rất đắt không ạ?”
Anh chẳng hề để ý, chỉ nhéo cằm cô, nhướng mày nói: “Không đắt, mua trên Taobao, 88 tệ miễn phí vận chuyển, em thích anh mua cho em một cái.”
Trước giờ anh luôn nói chuyện không nghiêm chính, Vưu Gia đương nhiên không tin.
Nhưng không ngờ… Lại đắt như vậy!
Vưu Gia đếm số, mười, trăm, nghìn, trăm nghìn…
Không được, đếm nữa sẽ nhồi m.á.u cơ tim mất.
Vưu Gia rưng rưng nước mắt nói trước khi làm chính mình bị nhồi m.á.u cơ tim: “Gói hàng giúp tôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-10.html.]
Chu Dương xuýt chút nữa là phun luôn một ngụm nước miếng khi nhìn thấy logo đồng hồ, hỏi cô: “Em đi cướp ngân hàng à?”
Vưu Gia: “…”
“Hay là em bao nuôi trai trẻ?”
Vưu Gia: “…”
Bao nuôi Lục Quý Hành được không? Cảm giác rất không tệ…
Thật ra Chu Dương cảm thấy con người Vưu Gia đúng là…
Nhìn không thấu.
Bạn nói cô ấy ngoan, có đôi khi cô ấy lại có những hành động hư lắm. Bạn nói cô ấy keo kiệt! Cô ấy luôn có thể làm bạn kinh ngạc không thôi. Ví dụ như chuyện quyên góp tiền, khi mà tất cả mọi người đều keo kiệt chỉ bỏ tám chín trăm hay một nghìn tệ, thậm chí có cả người chỉ bỏ một trăm tệ để coi như ứng phó nhiệm vụ của cấp trên, nhưng có lần cô nghe nói Vưu Gia trộm góp số tiền năm chữ số, không muốn công khai, nhưng người phụ trách lắm mồm, nói lỡ ra ngoài, nói đứa trẻ kia thật khờ. Chu Dương lại cảm thấy Vưu Gia rất lương thiện, nếu bạn làm khơi dậy lòng đồng tình và ý muốn bảo vệ của cô ấy, cô ấy rất sẵn lòng giúp đỡ bạn.
Bây giờ nghĩ lại, có thể đối với cô ấy mà nói, chút tiền này không là gì cả.
Lại ví như một hơi mua cái đồng hồ mấy trăm nghìn tệ.
Qủa thực là làm cô phải nhìn cô ấy bằng con mắt khác, cho dù người tiêu tiền như nước là cô thì cái đồng hồ của hãng này đến nhìn cô cũng không nhìn một cái.
Đây hoàn toàn là giá trên trời mà người như các cô không trả nổi.
Vưu Gia này thật sự.
Ở trong tiểu khu sa hoa, đi con xe mini màu trắng, đã kết hôn, tuổi trẻ, ăn mặc rất bình thường, gần như không có bộ đồ nào là không thể nhìn ra nhãn hiệu, rất ít đeo trang sức, đến cái vòng cổ duy nhất cũng nhét trong áo chứ không kéo ra, có lần Chu Dương vô tình nhìn thấy mới phát hiện là đeo nhẫn kết hôn trên cổ, cho nên khi đó cô mới phát hiện cô ấy đã kết hôn.
Không có tật xấu tiêu tiền như nước, ăn cơm cũng ngại đồ ăn ngoài đắt, thỉnh thoảng sẽ đi ăn ở căn tin, thỉnh thoảng tự mình làm đồ ăn. Chính là thói quen sống của sinh viên vừa mới ra trường.
Chẳng qua rất giống độc thân. Nếu không phải quan hệ của hai người tốt, Vưu Gia ngẫu nhiên nhắc tới chồng của cô ấy, có lẽ cô cảm được người kia là Vưu Gia bịa ra.
Suy nghĩ như vậy một lát, Chu Dương bắt đầu nổi lên quan tâm mãnh liệt đối với chồng Vưu Gia.
Cô ấy bỗng nhiên nhớ tới một khả năng: “Không phải em bị… Ai, nhìn không giống lắm!” Cô ấy liếc nhìn Vưu Gia một lượt, thật sự không phải cảm thấy giá trị nhanh sắc của cô không cao, rất cao là đằng khác, diện mạo này mà đặt trong giới giải trí cũng rất nổi bật. Là khí chất, Vưu Gia làm cho người ta cảm thấy cô là một cô gái rất ngoan ngoãn, gia giáo tốt.
Vưu Gia hơi ngạc nhiên, cô suy nghĩ xem có phải Chu Dương định nói cô bị bao nuôi hay không, cô cạn lời vài giây, nói với cô ấy: “Chị xem tiểu thuyết tổng tài bá đạo hơi nhiều đúng không?” Tổng giám đốc bá đạo nào đó bao nuôi tình nhân, còn tặng kèm giấy chứng nhận kết hôn.