Tình Đầu - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-03-25 21:09:17
Lượt xem: 69

Buổi tối

 

Đó là gì.

 

Gần đây Lục Quý Hành nhận được hợp đồng làm việc  liên tục, hiếm khi trở về thăm cô một lần.

 

Không làm cái gì hình như thật sự đáng tiếc.

 

Anh vốn không nói nhiều, bây giờ chỉ có… Làm.

 

Mồ hôi đầm đìa, ngọn đèn mờ ảo, giọt nước mắt trên khóe mi bị ánh sáng chiếu xạ càng thêm rực rỡ, để lộ sắc thái mê luyến. Vưu Gia sắp không thở nổi, thế nhưng anh còn cố ý giở trò xấu.

 

Cô gọi tên anh như cầu xin tha thứ, anh nở nụ cười như thực hiện được ý đồ, còn dùng loại giọng nói trầm ấm ghẹo người hỏi cô: “Có nhớ anh không?”

 

Vưu Gia thầm nói trong lòng, ai nhớ anh, quỷ mới nhớ anh, không nhớ không nhớ không nhớ!

 

Nhưng nói ra khỏi miệng lại là một câu rất nhẹ: “Có.”

 

Anh bật cười thành tiếng, đôi mắt hơi nheo lại, tạo thành độ cong rất nhỏ, trêu chọc cô choáng váng cả đầu óc. Thật ra trong xương cốt anh có hơi lưu manh, chẳng qua lưu manh đó dùng hết trên người cô, cũng rất trầm tĩnh, cho nên nhìn vào luôn thấy anh có vẻ lạnh lùng, nhưng thật ra nếu thân thiết rồi sẽ phát hiện tính cách anh có phần trẻ con.

 

Không hiểu sao Vưu Gia lại nhớ tới tin tức mấy ngày nay, chỗ nào cũng có tin về anh, khiến cho cô cảm thấy người nhận giấy kết hôn với mình và người trên TV là hai người khác nhau.

 

Truyền thông nói anh thế nào nhỉ?

 

À, nói Lục Quý Hành lạnh lùng! Đẹp trai! Hormone bùng nổ!

 

Người hâm mộ càng sợ hơn là dạo này anh đang làm giám khảo cho một chương trình, trên chương trình mặt anh lúc nào cũng nghiêm lại, cho nên người ta lại đặt cho anh một nick name là Đại Ma Vương.

 

Họ cắt những đoạn nhảy của anh ra, nói cái gì: oa, người như Đại Ma Vương, lực eo tốt, tốc độ nhanh, lúc cái kia chắc chắn… Ừ, nếu ai có thể làm người phụ nữ của anh ấy, nhất định rất hạnh phúc.

 

Cô là một phụ nữ đã kết hôn, nhìn thấy cũng mặt đỏ tai hồng.

 

Hình ảnh tạo ra cảm xúc quá mạnh mẽ, một khi tưởng tượng là không khỏi nổi da gà, rõ ràng đó chỉ là video fans cắt ra mà thôi.

 

 

Lục Quý Hành gạt tóc cô ta, hỏi cô: “Che mặt làm gì đấy em?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tinh-dau-zawh/chuong-1.html.]

Vưu Gia li3m đôi môi khô khốc: “… Không, em không làm gì cả.” Giọng điệu chột dạ của cô đang bán đứng cô.

 

Không thể suy nghĩ, thật sự là rất tà ác.

 

“Chuyên tâm chút nào.” Anh li3m tai cô.

 

Vưu Gia không nhịn được, ngón chân cũng cuộn tròn lên.

 

Trước kia cô từng đọc được một chủ đề ở Zhihu, hỏi rằng: quen một người nổi tiếng thì sẽ có trải nghiệm gì.

 

Khi đó Vưu Gia nghĩ, đại khái chính là rất kích động! Người nổi tiếng, người ngày nào cũng đứng dưới ánh đèn sân khấu, nếu quen biết thật thì sẽ rất kích động rồi!

 

Bây giờ nghĩ lại, cô cảm thấy thật sự là rất! Không! Thuận! Tiện!

 

Gặp mặt một lần đều như tham gia tổ chức bí mật, đi ra ngoài dạo phố cũng không thể quang minh chính đại, hơn nữa công việc của anh thật sự quá bận, công việc đã sắp xếp đến tận sang năm. Cô muốn gặp anh cũng như điền vào chỗ trống thời gian.

 

Giống như lúc này đây, đã hơn hai tháng rồi mà cô chẳng gặp anh được mấy lần.

 

Lần gần nhất hai người gặp nhau là mùa Xuân, khi đó cô mặc áo trắng dài đưa anh đi sân bay, cảm thấy hơi lạnh, trước khi đi anh còn nắm tay cô chà xát, thổi hơi vào tay cô, sau đó giúp cô nhét tay vào túi áo, cúi đầu nói: “Nhớ anh thì gọi điện thoại cho anh.”

 

Vưu Gia ‘à’ một tiếng, nhìn vào mắt anh, muốn nói vài lời tình cảm nhưng cuối cùng chỉ đá chân xuống đất, nghiêng đầu nói: “Vậy anh về sớm chút nhé, trong phòng bọn em có rất nhiều anh chàng đẹp trai, nói không chừng ngày nào đó em quên anh, ly hôn với anh luôn.” Một năm mới gặp nhau một vài lần, không khác gì yêu xa.

 

Anh dò xét nhìn cô một lát, vẻ mặt như ‘Oa, giỏi đấy’: “Có đẹp trai bằng anh không?”

 

Thật tự luyến. Vưu Gia cười nhạo anh một tiếng: “Không khác lắm! Quan trọng là ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, anh biết con người em nông cạn, bệnh yêu cái đẹp thời kỳ cuối, thích nhất xem trai đẹp, chia tay chỉ là chuyện phút mốt.”

 

Thật ra là cô luyến tiếc anh lắm, nhưng không nói nên lời, vừa nói là miệng như gà mắc tóc, anh biết ý của cô, chỉ gõ đầu cô rồi nói: “Em dám.”

 

“Có gì mà không dám.” Vưu Gia chính là kiểu người cho một điểm tựa là có thể nâng cả địa cầu lên, anh nói càng cứng rắn, cô càng muốn tranh cãi.

 

“Vưu Gia!” Anh trầm giọng kêu cô một tiếng, giọng điệu có phần nghiêm túc, có cả vài phần cảnh cáo.

 

Vưu Gia cười phụt một tiếng: “Anh có ngốc hay không.”

 

Nhìn khuôn mặt bình tĩnh của anh, cô không kìm được kiễng chân hôn anh.

 

Chỉ là một cái hôn thật nhẹ, chạm cái là rời đi ngay, cũng đủ để sương lạnh trên mặt anh tan đi, khóe môi hơi cong lên, anh nâng tay cọ khóe môi, hầu kết lăn lộn hai cái.

 

Hầu kết của anh cực kỳ gợi cảm, mỗi lần Vưu Gia nhìn là đều không khỏi suy nghĩ bay xa.

Loading...