9.
“Giang Trình,” nhẹ nhàng rút tay về, “Chàng , tuyết rơi .”
Hắn ngẩn , ngẩng đầu lên.
Trên trời thực sự đang lả tả tuyết bay. Những bông tuyết nhỏ vụn rơi lá đỏ, rơi vai , rơi cách giữa chúng ngày càng dày đặc.
“Thục Trung hiếm khi tuyết. Đây là trận tuyết đầu tiên của năm nay.”
Hắn ngẩn ngơ tuyết, , bỗng nhiên , nụ thê lương nhưng mang theo sự thanh thản.
“Nhược Nhược, nàng còn nhớ ? Mùa đông năm thứ hai khi thành , cũng một trận tuyết như thế . Nàng ở trong viện đắp tuyết, tay lạnh đến đỏ bừng.
Ta mắng nàng ngốc, nàng : ‘Phải đắp một là , một là , mãi mãi ở bên ’.”
Ta nhớ chứ.
Khi đó Tình Cổ ăn sâu xương tủy, vẫn còn thể chân chính cảm nhận niềm vui. Đắp hai tuyết xiêu vẹo nắm tay , trời tuyết suốt cả một ngày.
Ngày hôm mặt trời lên, tuyết tan, lâu.
Hắn : “Nhược Nhược ngốc, tuyết tan , chẳng vẫn còn ở đây ?”
, cũng còn ở đó nữa.
“Ta nhớ.” Ta .
“Vậy thì .” Hắn gật đầu, lùi một bước để giãn cách, “Nhược Nhược, chúc nàng hạnh phúc.”
“Nàng đau mười năm, dùng cả quãng đời còn để đau đớn trả cho nàng, ?”
Hắn , nước mắt hòa cùng hoa tuyết ngang dọc gương mặt.
“Được.”
Ta xuống núi. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, chẳng mấy chốc bậc thang đá xanh tích một tầng mỏng. Tiếng bước chân sột soạt, từng tiếng từng tiếng gõ lòng.
Đi đến sườn núi, ngoảnh đầu .
Hắn vẫn đó, giữa trời tuyết mịt mù động đậy, tựa như một pho tượng điêu khắc.
Ta thật lâu, tiếp tục xuống.
Lần , ngoảnh đầu nữa.
Về , bao giờ đến Giang phủ nữa. Cũng bao giờ nhận tin tức gì của Giang Trình.
Ngày tháng ở Thục Trung bình lặng như nước, việc ăn ở tiệm thêu ngày càng , mời thêm hai tú nương đến dạy tay nghề. Hoa lan nở tàn, tàn nở, năm nay mà kết hạt.
Tiên sinh dạy học họ Trần, tính tình ôn hòa thật thà, chúng sẽ thành đầu xuân.
Đôi khi ban đêm vẫn mơ thấy Giang Trình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tinh-co-het-linh-ta-khong-yeu-nua/9.html.]
Mơ thấy gốc cây mai, vai phủ đầy tuyết, mỉm : "Chính là nàng ".
Mơ thấy quỳ cổng cung, tay siết c.h.ặ.t thánh chỉ nhuốm m.á.u.
Mơ thấy ôm : "Nhược Nhược, dùng tiền đồ để đổi lấy nàng".
Mơ thấy lạnh lùng : "Dao nhi cần nàng hầu hạ". Mơ thấy quỳ giữa trời tuyết : "Ta sai ".
Mỗi khi tỉnh dậy, cơn đau âm ỉ nơi l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn đó. nó ngày càng nhẹ , như tiếng chuông chùa xa xăm dần tan trong gió.
Lại một năm Tết Nguyên Tiêu, ở Thục Trung hội hoa đăng. Trần mời ngắm đèn, phố vô cùng náo nhiệt.
Đi đến bên cầu đá, thấy sạp của lão hán bán đèn, ở nơi nổi bật nhất treo một chiếc đèn hoa sen tịnh đế, vô cùng.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Cô nương, mua một chiếc đèn để ước nguyện , linh nghiệm lắm."
"Không cần , xem là ."
Đang định thì thấy cuộc đối thoại của đôi nam nữ trẻ tuổi bên cạnh.
Nữ: "Đèn thật , giống như thật ."
Nam: "Thích thì mua. Đợi thành , trong viện sẽ trồng một hồ hoa sen, còn hơn thế ."
Nữ thẹn đỏ mặt: "Ai thèm thành với chứ..."
Tiếng dần xa. Ta ở đầu cầu chiếc đèn hoa sen tịnh đế đang khẽ đung đưa trong gió.
Trần khẽ hỏi: "Nàng ?"
"Không gì."
Ta chớp mắt xua làn nước mờ trong mắt, mỉm : "Gió lớn quá, bụi bay mắt thôi."
"Vậy chúng về thôi."
Chàng cởi áo choàng của khoác lên vai , "Cẩn thận kẻo lạnh."
Áo choàng ấm, mang theo nhiệt độ cơ thể của , gật đầu: "Được."
Xuống khỏi cầu đá, ngoảnh cuối. Chiếc đèn hoa sen tịnh đế vẫn lắc lư trong gió, như một lời từ biệt, như một lời chúc phúc.
Ta bước dòng đông đúc.
Hoa đăng vạn ngọn, tinh hà rực rỡ.
Chốn nhân gian khói lửa , cuối cùng cũng một ngọn đèn dành cho .
Từ nay về núi cao đường xa, đôi bên cùng vui vẻ.
(HOÀN)