TIỂU YẾN NHĨ - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-01-19 13:55:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Năm đó Lục trạch ở Thịnh Kinh tổ chức một đám cưới linh đình.

 

Nhà Vương Trúc ở ngoại thành phía đông, gần nhà Vương Văn Thanh. Đó là một tiểu viện bình thường, vì mời tới mười hai bàn quan khách nên bày thêm hai bàn ngoài cửa.

 

Lũ trẻ trong ngõ chạy nhảy tung tăng, nhận tiền lẻ và kẹo bánh, tiếng vang vọng.

 

Vân Cần và Lục Chí đóng vai trò là nhà ngoại của Hà Quế Nga. Đáng lẽ chỉ cần bày tiệc tại nhà là đủ.

 

vì nhà họ Vương khẩn khoản mời nên cả hai cũng tới dự tiệc hỷ.

 

Họ hàng nhà họ Vương đều cha cô dâu mặt ở Thịnh Kinh, nhưng Lục gia ở hẻm Thanh Thủy chính là nhà ngoại của nàng, chú thím coi nàng như em gái ruột mà lo liệu, thực sự vô cùng coi trọng.

 

Vương Văn Thanh cũng tới dự.

 

Hắn chào hỏi vợ chồng Lục Chí: “Thập Quyết , Vân tẩu t.ử.”

 

Vân Cần hỏi: “Đệ ?”

 

Cách đây lâu Vương Văn Thanh cũng thành , thê t.ử gia thế cũng thấp, là một mối lương duyên .

 

Vương Văn Thanh gãi mũi đáp: “Nàng hôm nay thấy khỏe nên tới .”

 

Đang trò chuyện thì mấy bạn của Vương Trúc tiến tới, đồng loạt chắp tay cung kính chào Vương Văn Thanh: “Vị chắc là phụ của Vương Trúc?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-yen-nhi/chuong-159.html.]

 

Vân Cần và Lục Chí sững sờ, vội mặt dám thẳng vì sợ bật .

 

Vương Văn Thanh giải thích: “Ta là chú họ của nó.”

 

Mấy giật : “Vương thúc! Thật xin , chúng nhận nhầm .”

 

thế, còn đang định bảo trông thúc trẻ thế.”

 

“Chắc con của thúc cũng chỉ nhỏ hơn Vương Trúc một chút thôi nhỉ...”

 

Vương Văn Thanh đáp: “Tại hạ năm nay hai mươi ba.”

 

Mấy hai lời, che mặt chạy thẳng.

 

Vương Văn Thanh chỉ khổ. Hắn quen với việc từ hồi ở thư viện Tiêu Sơn, khi nhận nhầm là , gương mặt “già tuổi”.

 

Bánh gấu

Hắn liếc Lục Chí bảo: “Thực tướng mạo đẽ cũng chẳng để gì.”

 

Lục Chí mỉm đáp: “Cũng ích chứ, thê t.ử thích ngắm là .”

 

Lần đến lượt Vân Cần che mặt bỏ .

 

Vương Văn Thanh: “...”

Loading...