Tiểu Tổ Tông Huyền Học: Ngậm Bình Sữa Xem Bói, Cả Nhà Cưng Chiều - Chương 94: Quần chúng vây xem sáng rực mắt: Có “dưa” lớn!
Cập nhật lúc: 2026-02-26 05:45:33
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên , ông lão vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y bà lão, miệng cằn nhằn dứt.
Bà lão chỉ mấy con thỏ: “Thỏ, mua thỏ.”
Ông lão : “Bà mua thỏ gì? Rời khỏi chỉ để mua thỏ thôi ? Sao bà cứ lo sốt vó thế .”
Miệng thì mắng nhiếc dạy dỗ, nhưng tay ông nhanh nhẹn lấy một dải dây vải, buộc tay hai với . “Thế thì cũng sợ lạc nữa.”
“Thỏ… cho Kiến Văn ăn, ông thích lắm.”
Động tác của ông lão bỗng khựng , đôi mắt bà lão kìm mà đỏ hoe. “Sao bà chỉ nhớ mỗi chuyện thế…”
“Kiến Văn” trong miệng bà lão chính là ông.
Hồi còn trẻ, nhà nghèo khó, ông thường xuyên lên núi. Trong núi nhiều thú rừng, nhưng thỏ thì vô . Vì thỉnh thoảng gia đình cũng thịt cải thiện bữa ăn. Có một Tết đến, vợ ông mua thịt nhưng móc túi mất sạch tiền, tối muộn vẫn dám về nhà. Khi ông tìm thấy, bà đang trốn gốc cây lớn nhà, run lên vì lạnh.
Đã như , ông nỡ trách bà. Cuối cùng, mâm cơm đêm giao thừa chỉ duy nhất một bát thịt thỏ món mặn. Vợ ông vì chuyện đó mà tự trách mãi thôi.
Khi , ông lão chỉ một câu: “ chẳng thích thịt gì khác, chỉ thích ăn thịt thỏ thôi, nhất là thịt thỏ bà .”
Ông ngờ vợ ghi nhớ câu đó suốt cả đời. Sau , gia đình họ cũng nhờ nuôi thỏ mà cuộc sống dần khấm khá, mâm cơm thỉnh thoảng món thịt thỏ. Trước đây, ông từng nghĩ ngợi gì nhiều.
“Nhà thỏ mà, về nhà bà cho ăn ?”
“Được, thịt thỏ cho Kiến Văn ăn.”
Bầu khí giữa hai ông bà ấm áp vô cùng, khiến quần chúng vây xem ngờ theo hóng “dưa” ăn trọn một bát “cẩu lương” to như thế. mà, chuyện tình của thế hệ quả thật ngọt ngào đến lạ.
Lúc , ông lão dắt bà lão gần, đưa cho Thẩm Tri Âm một ngàn tệ. “Xin tiểu đạo trưởng, lúc nãy vội quá kịp trả tiền, thực sự cảm ơn cháu nhiều.”
Ông lão chân thành cảm tạ, Thẩm Tri Âm .
Có trong đám đông hỏi: “Ông ơi, bà thế ông còn đưa bà du lịch? Những nơi đông , dễ lạc lắm.”
Lúc , ông lão mới kể lý do hai du lịch. “Hồi trẻ chúng chỉ lo lụng nuôi gia đình, bận rộn quá. Bà nhà từ sớm đây đó cho , tiếc là chẳng bao giờ thời gian đưa bà . Bây giờ con cái trưởng thành, cả , chúng rảnh rỗi nên đưa bà thực hiện tâm nguyện hồi trẻ. Tuy bà nhiều chuyện nhớ rõ, nhưng vẫn còn , , cứ dắt bà là .”
Ông lão ngại ngùng tiếp: “Lúc nãy để lạc bà là do sơ ý, đa tạ tiểu đạo trưởng. Giờ buộc tay hai đứa với thì lo mất nữa .”
Nhìn nụ hạnh phúc của ông, xung quanh cũng kìm mà theo. Tình cảm chân thành luôn sức lan tỏa và chữa lành lòng .
Đợi hai rời , vây quanh ba Thẩm Tri Âm.
“Đến lượt , tiếp theo là .” Một bà lão bước lên. “Tiểu đạo trưởng, giúp xem thử, con dâu ‘nhất cử đắc nam’ ?”
Câu thốt , xung quanh lập tức nhíu mày.
“Thời đại nào còn trọng nam khinh nữ, đẻ con trai định để kế vị ngai vàng chắc?” Một cô gái trong đám đông nhịn mà mỉa mai.
Người phụ nữ bà lão kéo cùng lộ rõ vẻ lúng túng, cúi đầu che giấu cảm xúc đau buồn.
“Các cô thì cái gì? Nhà nào mà chẳng cần nối dõi tông đường? Đứa con gái sớm muộn gì cũng gả cho , gả là nhà chồng, xa cách với nhà . Muốn cậy nhờ thì vẫn sinh con trai.”
Bà lão hề cảm thấy sai, năng đầy lý lẽ.
Sau đó, bà bắt đầu oán trách con dâu: “Con dâu đứa đầu sinh con gái là mát tay . Tiểu đạo trưởng giúp xem với, bệnh viện hỏi mấy bác sĩ đó chẳng linh động gì cả, chỉ một câu là trai gái thì mất mát gì .”
“Đó là quy định của bệnh viện, và chính vì quá nhiều trọng nam khinh nữ như bà nên họ mới quy định như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-to-tong-huyen-hoc-ngam-binh-sua-xem-boi-ca-nha-cung-chieu/chuong-94-quan-chung-vay-xem-sang-ruc-mat-co-dua-lon.html.]
“Hơn nữa, sinh trai gái do phụ nữ quyết định, đó là vấn đề của đàn ông chứ? Thời đại nào mà vẫn hiểu đạo lý ?”
“Giờ con trai con gái đều phụng dưỡng cha cả. Hơn nữa, nếu con trai bà gì, phá gia chi t.ử, bà định dựa ? Dựa nó giặc trong nhà ?”
Nhìn thái độ trọng nam khinh nữ của bà lão , ai cũng hiểu bà chắc chắn sẽ nuông chiều con trai vô độ. Đứa trẻ nuôi dạy như , mười phần thì hết chín là hư hỏng.
“Nói ai đấy? Đứa nào dám con trai , bà đây xé xác miệng ! Con trai ưu tú lắm, các chỉ giỏi ghen ăn tức ở thôi. Phỉ phui… nhờ tiểu đạo trưởng xem là chuyện nhà , liên quan gì đến các , đúng là ch.ó bắt chuột, lo chuyện bao đồng.”
Thấy sắp xảy cãi vã, Văn Quyết ánh mắt hiệu của Thẩm Tri Âm liền bước lên phía , chắn : “Đừng ồn ào nữa, ai còn gây gổ thì mời rời .”
Dưới sự uy h.i.ế.p của Văn Quyết, bà lão tuy còn lẩm bẩm c.h.ử.i thề nhưng cũng dám cãi tiếp.
Bà đảo mắt một vòng, nịnh nọt Thẩm Tri Âm: “Tiểu đạo sĩ, cháu xem giúp bà , xem xong bà mới đưa tiền.”
Tính toán , ai cũng .
Thẩm Tri Âm bà lão đầy ẩn ý: “Bà thực sự xem?”
“Chắc chắn .”
Xung quanh mấy cô gái lên tiếng bảo Thẩm Tri Âm đừng xem cho bà .
Thẩm Tri Âm : “Vậy để xem cho bà một chuyện khác nhé, miễn phí.”
Nghe thấy miễn phí, bà lão tưởng vớ món hời, lập tức gật đầu đồng ý.
“Bà con dâu bà đứa đầu sinh con gái, bà giờ con bé đang ở ?”
Lời Thẩm Tri Âm dứt, nét mặt bà lão thoáng hiện vẻ chột và hoảng loạn.
Người phụ nữ bên cạnh bà cũng đột ngột ngẩng đầu Thẩm Tri Âm.
Bà lão vội vàng : “Làm , xem cái , xem cái khác .”
“Không, cứ xem cái !”
Người phụ nữ bỗng quỳ sụp xuống mặt Thẩm Tri Âm: “Xin cầu xin tiểu thần tiên, giúp tìm con gái với, con bé mất tích một năm , tìm mãi mà thấy.”
Bà lão lập tức mắng nhiếc: “Đã bảo là chuyện qua , nhà cũng ai trách cô, cả năm trời cô còn cố chấp thế? Ngoan ngoãn sinh cháu trai cho mới là chính sự. Nếu vì mấy chuyện xúi quẩy mà ảnh hưởng đến cháu trai thì để yên !”
“Bà lão bà như , cô là , con gái mất tích thể lo?”
“ đấy, giờ nếu xem mà tìm thì quá còn gì, bà ngăn cản gì?”
Bà lão hùng hổ ngoài mặt nhưng trong lòng trống rỗng: “ chẳng qua là sợ tâm trạng cô , ảnh hưởng đến cháu trai thôi.”
“Đứng lên, chúng xem nữa. Nhỏ tuổi thế là l.ừ.a đ.ả.o , xem một mà đắt thế, chúng tìm Lý đạo trưởng xem.”
Hôm nay, mục đích chính bà lão đưa con dâu ngoài là để tìm một đạo trưởng xem thể cháu trai .
Bà kéo tay con dâu định rời .
Thẩm Tri Âm cất giọng non nớt: “Bà đến , cháu gái bà cũng sẽ theo bà đến đó.”
Rõ ràng là giọng mềm mại như sữa, nhưng bà lão cảm thấy như một luồng gió lạnh buốt chui thẳng cổ.
Quần chúng vây xem sáng rực mắt: Có “dưa” lớn!