Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 86: Tái Ngộ Lục Minh Minh Giữa Biển Nước
Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:35:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Đinh ngờ thật sự sẽ gặp Lục Minh Minh ở điểm tạm trú.
Đây là ngày thứ ba nàng đến điểm tạm trú, sáng hôm nay, điểm tạm trú vốn đủ thêm mới, vì gian đủ, những mới đến tạm thời bố trí ở tầng hai.
Đáng chú ý là, nước lũ ở tầng một sắp chạm đến trần nhà, thuyền xung phong thể qua cửa lớn của trung tâm thương mại nữa.
Nhân viên công tác tháo dỡ một cửa sổ ở tầng hai, từ cửa sổ thả xuống vài sợi thang dây, những mới đến đều leo thang dây để .
Động tĩnh lầu thu hút nhiều xem, lúc đến lượt Tùng Dễ Hành trông nhà, Chung Duệ dẫn Khương Đinh xem náo nhiệt.
Khương Đinh và xuống tầng 3, Chung Duệ chen qua đám đông đang tụ tập bên lan can, giành một vị trí , ở đây cúi đầu xuống, vặn thể thấy cửa sổ tháo dỡ ở tầng hai.
Nước mưa từ ngoài cửa sổ hắt , cùng với nước mưa rơi xuống đất, là từng một với dáng vẻ chật vật.
Rất nhiều trong đó mặc áo mưa, dầm mưa bao lâu khi thuyền xung phong đưa đến, đặt chân xuống đất, chân tụ một vũng nước.
Giây tiếp theo, một mặc áo mưa màu vàng nhạt bước , đặt chân xuống đất lau mặt, vuốt mái tóc ướt sũng, để lộ một khuôn mặt quen thuộc.
Chung Duệ bên cạnh kinh ngạc kêu lên: “Trời, trời đất ơi, Lục Minh Minh!”
Hắn đầu , phát hiện Khương Đinh nhanh ch.óng chen qua đám đông, chạy về phía thang cuốn.
“Chờ với!” Hắn hét lên một tiếng đuổi theo.
Lục Minh Minh cởi áo mưa, là chiếc áo choàng đỏ khác gì của nhân viên công tác.
Có bên cạnh đưa cho một chiếc khăn nén, cô nhận lấy khăn, cố sức xé , lau tóc lời cảm ơn: “Cảm ơn.”
Người bên cạnh : “Không gì, đều là một nhà.” Anh cảm thán một câu: “Thật dễ dàng, ngờ điểm tạm trú cũng xảy chuyện.”
Lục Minh Minh khổ một tiếng: “Còn , một khối rác xây dựng to gần bằng chiếc ô tô con, cũng thế nào mà thổi bay đến, nhiều tòa nhà ở nó đ.â.m , cố tình đ.â.m trúng điểm tạm trú của chúng .”
Khương Đinh nhanh ch.óng chạy xuống lầu, đến gần thì những lời của Lục Minh Minh, nàng sững một chút dừng bước.
, tối qua là một đêm mưa rền gió dữ, vì kiến trúc của điểm tạm trú kiên cố, họ ảnh hưởng gì nhiều, chỉ là ban đêm ngủ cứ lo mái vòm kính phía vật thể trong gió va .
Không ngờ thật sự điểm tạm trú đồ vật trong gió đập vỡ tường, khiến nhiều tạm thời di dời đến các điểm tạm trú gần đó.
Mà Lục Minh Minh là nhân viên công tác, sáng nay theo quần chúng của điểm tạm trú cùng sơ tán, phân đến điểm tạm trú ở trung tâm thương mại.
Chung Duệ phía chạy quá nhanh phanh kịp, ngay khoảnh khắc Khương Đinh dừng vượt qua nàng, lao thẳng đến mặt Lục Minh Minh, miệng còn gọi: “Khương Đinh!”
Lục Minh Minh tay nắm c.h.ặ.t chiếc khăn ướt một nửa, kinh ngạc : “Anh nhận nhầm ?”
“…” Chung Duệ cầu cứu về phía .
Khương Đinh trong ánh mắt kinh ngạc vui mừng của Lục Minh Minh lên, nàng đẩy Chung Duệ , miệng : “Anh đúng là nhận nhầm , cô tên là Khương Đinh.” Nói định duỗi tay ôm Lục Minh Minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-86-tai-ngo-luc-minh-minh-giua-bien-nuoc.html.]
Lục Minh Minh phản ứng nhanh ch.óng né tránh, cô từ bên cạnh nắm lấy tay Khương Đinh, miệng : “Biết là nhớ , nhưng thể ôm , là nước!”
Cô theo bản năng véo véo tay Khương Đinh, tiếp: “Cuộc sống cũng tệ nhỉ, bàn tay nhỏ bé gầy chút nào.”
Khương Đinh ôm , đành tại chỗ cô, mắt lộ vẻ nhớ nhung: “Chị Minh Minh, lâu gặp.”
Lục Minh Minh nụ vẫn sang sảng như cũ: “ Khương Đinh, rõ ràng qua bao lâu, mà cảm giác như lâu gặp. Cậu dạo khỏe ?”
Khương Đinh sống cũng tệ, cô hỏi, liền đơn giản tóm tắt tình hình gần đây của .
so với việc về , nàng càng quan tâm đến La Mộc Mộc, mà từ khi rời điểm tị nạn đến nay từng gặp .
Nói đến La Mộc Mộc, nụ của Lục Minh Minh khựng .
Cô kéo Khương Đinh một góc, thấp giọng : “Bố Mộc Mộc ly , con bé vốn theo ở đơn vị, đó… đó dì Lưu bệnh, sốt cao hạ nên nhập viện, Mộc Mộc cũng theo.”
Khương Đinh đến mấy chữ “sốt cao hạ”, liền đại khái suy đoán. Nàng xung quanh, nhân viên công tác chuyện với Lục Minh Minh rời , gần đó ngoài nàng và Lục Minh Minh, chỉ Chung Duệ cách hai bước.
Khương Đinh hạ thấp giọng: “Dì Lưu… là vì nhiễm ký sinh trùng ?”
Lục Minh Minh mắt lộ vẻ kinh ngạc, hỏi nàng: “Sao chuyện ký sinh trùng, bên trong các cũng nhiễm? Tùng Dễ Hành , là …?”
Không ngờ gây hiểu lầm , Khương Đinh vội vàng giải thích: “Không , là một chú hàng xóm sốt, chúng đưa chú đến bệnh viện, mới là do nhiễm ký sinh trùng.”
Nếu nàng chuyện , Lục Minh Minh cũng gì giấu giếm, gật đầu : “ , gần đây nhiều đều triệu chứng khi nhiễm ký sinh trùng, triệu chứng nhẹ nặng.” Cô thở dài một : “Triệu chứng của dì Lưu chút nghiêm trọng, lẽ liên quan đến việc công việc của dì luôn xông pha tuyến đầu, dì quá liều mạng… Haiz, tội nghiệp bé Mộc Mộc.”
Khương Đinh nhớ lúc ở điểm tị nạn, giai đoạn đầu dì Lưu thậm chí còn ở việc mặt đất, lúc đó nhiệt độ lên đến hơn 50 độ, dì quả thật liều mạng.
Chung Duệ bên cạnh quan tâm hỏi: “Vậy chỉ Mộc Mộc ở bệnh viện chăm sóc dì , họ còn nào khác ở đây ?”
“Không .” Lục Minh Minh lắc đầu, “Cho nên mới Mộc Mộc đáng thương, dì Lưu cũng bất hạnh, dì và chồng quen qua mai mối, hôn nhân do gia đình sắp đặt, kết hôn con mới lấy một như , ly hôn thì vì thương con nỡ, đều hoạn nạn mới thấy chân tình, dì nhẫn nhịn một đàn ông như nửa đời , ngờ gặp chuyện là liền bỏ rơi hai con.”
“Lúc , tên tra nam đó, , bố của La Mộc Mộc thể ?” Chung Duệ tò mò hỏi.
Lục Minh Minh nở một nụ châm biếm: “Về nhà tìm chứ , là công t.ử bột nhà giàu, từ nhỏ cẩm y ngọc thực, đừng tiền đồ, lớn lên cũng chẳng gì, thực là cục cưng của gia đình, cả đời việc cũng nhà nuôi.”
“Hả! Còn là phú nhị đại ? Vậy La Mộc Mộc bình dân như , còn dì Lưu, việc vất vả thế…”
Lục Minh Minh rõ ràng ít, cô bĩu môi: “Người tiền tinh lắm, tiền nhà họ La chỉ cho con trai tiêu, cháu gái và con dâu thì… Nói thật oan cho dì Lưu, hầu hạ đàn ông cả đời, nhà một chút lợi lộc nào, chỉ giúp sắp xếp một công việc, còn treo ở miệng nhắc nhắc mười mấy năm!”
Hóa công việc của Lưu Phượng Dương là do nhà chồng cô sắp xếp.
Cô việc liều mạng như , cũng chứng minh điều gì đó với khác…
Khương Đinh trong lòng chút buồn cho bạn , nàng hỏi Lục Minh Minh: “Họ ở bệnh viện trung tâm ? Hàng xóm của chắc cũng còn ở bệnh viện, tối qua mưa gió lớn như , bên bệnh viện ?”
“Yên tâm , .” Lời của Lục Minh Minh giống như phỏng đoán đây của Khương Đinh: “Bệnh viện an hơn những nơi khác nhiều.”