Cảnh sát khu vực và Tùng Dễ Hành đến bao lâu. Tùng Dễ Hành kịp an ủi Khương Đinh mấy câu cùng cảnh sát và ban quản lý để kiểm tra camera giám sát.
Anh bảo Chung Duệ ở nhà với Khương Đinh, trấn an cô: “Không , ban quản lý bảo lúc họ đến thì kẻ đó chạy mất , chẳng thấy bóng dáng cả. Anh xem camera với các chú cảnh sát xem tìm , em ở nhà đợi một lát, về ngay thôi.”
Tùng Dễ Hành cùng một viên cảnh sát và mấy của ban quản lý, còn một nữ cảnh sát trẻ ở ngoài cửa để thu thập dấu vân tay và dấu chân.
Khương Đinh ở nơi sáng nhất trong phòng khách, tay trái nắm c.h.ặ.t điện thoại, tay đút trong túi áo khoác nắm lấy vạt áo.
Vẻ mặt cô vẫn còn hết bàng hoàng. Chung Duệ và Tùng Dễ Hành thiết như em, nhưng với Khương Đinh thì lắm.
Đây là đầu tiên đến nhà cô, đúng lúc , cũng giỏi an ủi khác nên giờ thấy khá lúng túng, đành ở cửa bắt chuyện với nữ cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát, thu thập mấy thứ ích gì ? Lúc nãy bao nhiêu ngoài cửa, dấu chân loạn hết cả lên còn gì?”
Nữ cảnh sát ngẩng đầu một cái : “ , hành lang bụi, loại sàn vốn dĩ dễ lưu dấu chân, hơn nữa lúc nãy mấy quanh cửa nên dấu chân mờ hết .”
“Haiz, giờ kẻ gan to thật, trong tiểu khu đông thế mà cũng dám lên tận cửa cướp bóc.” Chung Duệ cảm thán.
Nữ cảnh sát bèn : “Chưa chắc là cướp bóc .” Cô cô gái đang lộ vẻ kinh hãi trong phòng, tiếp: “ tay nắm cửa ai khác chạm , chừng thể thu dấu vân tay chỉnh. Trong tiểu khu còn camera nữa, tỷ lệ bắt kẻ vẫn lớn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-32-bao-canh-sat.html.]
Động tác ở tầng hai thu hút sự chú ý của lầu lầu , chẳng mấy chốc cầu thang đầy , nhưng thấy cảnh sát đang thu thập chứng cứ nên ai dám gần.
Dì Vương ở tầng cùng chồng xuống, ở cầu thang gọi to: “Tiểu Tùng , trong nhà chứ? Cái Khương nhà thế nào ?”
Chung Duệ “ơ” một tiếng, phản ứng vội vàng : “Dì nhận nhầm ạ, Tiểu Tùng xem camera với ban quản lý , cháu là bạn .”
“À ! Mắt mũi dì kèm nhèm quá, thế cái Khương chứ?”
Khương Đinh trong phòng thấy tiếng hỏi thăm bèn cố gắng trấn tĩnh cửa, Chung Duệ vội vàng nhường chỗ cho cô. Cô ở vị trí của Chung Duệ với hàng xóm: “Cháu dì Vương, lúc nãy dì cố ý tạo tiếng động đúng ạ, chắc là kẻ dọa chạy , cháu cảm ơn dì nhiều lắm.”
“Hải, gì , dì cũng ngủ . Tiểu Tùng gọi điện bảo ngoài cửa nhà cháu , ôi chao dì sợ khiếp ! Thân già cũng chẳng dám ngoài, chỉ tí tiếng động dọa thôi, may mà dọa chạy!”
Những hàng xóm khác cũng bàn tán: “Phải bắt bằng kẻ đó mới ! Nếu cả tiểu khu ai cũng nơm nớp lo sợ!”
“Bắt thì ích gì, phá cửa nhà , ngoài cửa một lát chẳng lẽ khép tội tù chắc!”
Nữ cảnh sát bèn ngừng tay, xua đuổi : “Mọi về ngủ thôi, đặc biệt là mấy ở tầng , dấu chân ở cầu thang còn thu thập xong, cứ thế là xóa hết dấu vết đấy!”