Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 230: Ghen Tuông Đáng Yêu, Tin Tức Bạn Bè
Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:40:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thành phố ngầm của căn cứ vẫn cần một thời gian nữa mới mở cửa cho ngoài, đó cả nhà họ Tùng cứ ở khu B9.
Trước khi lấy chứng minh cư trú thành phố ngầm, những khác vẫn chỉ thể sử dụng vòng tay màu cam, chỉ Tùng Dịch An nhận một cái vòng tay chính thức.
Ngay khi nhận vòng tay, liền theo lời nhờ vả của Khương Đinh, giúp cô tìm kiếm La Mộc Mộc.
La Mộc Mộc ở trong ký túc xá quân khu, bởi vì thường xuyên nhiệm vụ, khu vực ở gần tường vây khu Tây.
Cổng Tây nơi đó là quân đội chuyên dụng, Tùng Dịch An hiện giờ chức vụ trong , thể tùy tiện , đành lợi dụng vòng tay nhờ đồng liêu cũ giúp đỡ.
Đối phương nhanh tìm vòng tay của La Mộc Mộc, chuyển tiếp cho Tùng Dịch An xong, vòng tay của liền rơi tay Khương Đinh.
Khương Đinh liên lạc với La Mộc Mộc.
Nhận cuộc gọi lạ, La Mộc Mộc ngay từ đầu còn lạnh nhạt, bất quá đến giọng Khương Đinh, cô bé lập tức đổi thái độ.
La Mộc Mộc ngữ khí vui mừng: “Chị Khương, là chị?”
Nghe Khương Đinh một nhà hiện tại đều ở trong căn cứ, La Mộc Mộc kinh ngạc.
Cô bé tới tìm Khương Đinh, nhưng vì buổi chiều còn huấn luyện, ngày mai nhiệm vụ, cô bé chỉ thể tiếc nuối : “Phải chờ em nhiệm vụ về mới thể gặp mặt.”
Khương Đinh cũng chút mất mát.
Bất quá, khi La Mộc Mộc cô bé gặp Lục Minh Minh, hơn nữa giúp Lục Minh Minh an trí ở bên ngoài căn cứ, Khương Đinh nhanh cao hứng lên: “Thật quá! Chỉ tiếc là chị hiện tại .”
Cô quan tâm hỏi: “Bạn của chị Minh Minh , cuối cùng tìm ?”
“Tìm .” La Mộc Mộc : “Đều là do cái cô ả Tiểu Ân ……”
Hóa tối hôm đó Hạ Du vốn vệ sinh, Tiểu Ân chặn ở bên ngoài, cố ý với cô và Nghiêm Lĩnh hôn , Nghiêm Lĩnh chia tay với bà cô già Hạ Du linh tinh.
Hạ Du tức giận chịu , tìm Nghiêm Lĩnh xác nhận, Tiểu Ân dùng lời lẽ nhục mạ, còn ném hành lý của cô ngoài, cô nhận nhiệm vụ Nghiêm Lĩnh giao, hôm nay đuổi Hạ Du .
Hạ Du ăn vụng về cãi cô , văn nhã sẽ đ.á.n.h , một hồi lôi kéo gây động tĩnh lớn, thấy Nghiêm Lĩnh xem xét.
Cô nản lòng thoái chí, liền xoay đeo ba lô rời .
Ban đêm tầm , cô bao xa đá vấp ngã một cú đau điếng, xương đùi gãy thể di chuyển, sống sờ sờ chịu đựng đến hừng đông, rõ ràng thấy xe buýt qua cách đó xa, cô kêu cứu, xe buýt nghênh ngang bỏ .
Cô lết cái chân thương bò đường cái cầu cứu, ngang qua nhưng ai nguyện ý vươn tay giúp đỡ.
Cũng may cô một bạn trượng nghĩa như Lục Minh Minh, bằng thể sẽ c.h.ế.t ở đường.
Khương Đinh tức giận: “Cô gái cũng quá xa , còn gã đàn ông nữa, bạn gái thấy cũng tìm, cứ thế lái xe luôn?”
“Đâu chỉ thế!” La Mộc Mộc : “Em cảm giác gã đàn ông là cố ý, là tài xế a, ở vị trí tầm nhất, chừng sáng hôm liền phát hiện ngã ở đó, quan tâm mà lái xe , cái cùng mưu sát gì khác ?”
“Vậy đó thì , xử phạt bọn họ ?”
“Haizz, đáng tiếc Hạ Du xác thật là tự đeo ba lô , hai khăng khăng thấy cô kêu cứu, căn bản tìm thấy lý do trừng phạt bọn họ.”
Khương Đinh tức giận đến mức vỗ đùi đen đét, mắng: “Loại sẽ kết cục !”
Cô hỏi: “Vậy hiện tại thì , Hạ Du ở ?”
“Chị ở cùng chị Minh Minh, chị Minh Minh thất vọng về chị lắm, chờ chị thương thế lành sẽ bao giờ quản chuyện của chị nữa.” La Mộc Mộc cũng khỏi thổn thức, luyến ái não cũng thật mệnh, may mà cô bé vô tâm với tình yêu, một lòng chỉ vì nhân dân phục vụ!
Cô bé còn nhắc nhở Khương Đinh: “Chị Khương, chị cần chú ý, nếu bên cạnh đối tượng của chị xuất hiện xanh như Tiểu Ân, chị cứ tới tìm em.”
Cô bé do dự một chút, nhỏ giọng : “Em hiện tại hai cái…… suất đấy, thể đón chị và chị Minh Minh .”
Khương Đinh cô bé lược bỏ từ gì, Tùng Dịch An từng qua chuyện .
Trong căn cứ một loại cơ chế khen thưởng, phàm là cống hiến cho căn cứ đều thể nhận một loại tích phân, tích phân thể đổi lấy nhiều thứ ngoài vật tư, ví dụ như đổi lấy phúc lợi cho nhà, y tế bên trong căn cứ linh tinh.
Mà thành phố ngầm sắp mở cửa, mỗi một trong căn cứ điểm cống hiến đạt tiêu chuẩn, đều hai suất đề cử, chỉ cần đề cử thông qua xác minh phận và kiểm tra sức khỏe, là thể trở thành nhóm cư dân đầu tiên của thành phố ngầm.
Tùng Dịch An theo lý thuyết chỉ thể đề cử hai , nhưng dùng công lao đổi lấy tư cách cùng tiến cho cả nhà.
Chuyện thành phố ngầm tạm công khai, cô tiện trong cuộc gọi với La Mộc Mộc là suất, ai thứ chức năng lén hoặc ghi âm tải lên nha, một đề tài vẫn là chờ gặp mặt hơn.
Vì thế cô chỉ : “Được nha, nếu dám phụ chị, chị liền sống cùng em và chị Minh Minh!”
Tùng Dễ Hành đang bên cạnh cắt móng tay cho cô ngước mắt sang.
Khương Đinh lập tức lấy lòng, dùng khẩu hình với : “Em, đang, c.h.é.m, gió.”
Tùng Dễ Hành khóe miệng nhếch lên, cô những câu như “Chị mới sẽ lưu luyến ”, “Thế thì nào? Hắn đều thể loại chuyện !”, “Quản chủ động , dù chỉ cần dám mắt mày với phụ nữ khác, chị liền lập tức đá !”
“……” Khóe môi đang cong lên của Tùng Dễ Hành rũ xuống.
Người càng càng quá đáng, ai mắt mày với phụ nữ khác??
Chờ Khương Đinh thèm mà ngắt kết nối, mới phát hiện sắc mặt bạn trai chuyển từ nắng sang mưa.
Cô nâng hai cái móng vuốt lên , móng tay cắt vô cùng chỉnh tề, cạnh mài cũng trơn nhẵn, cô hài lòng buông tay, sán gần hôn chụt một cái lên mặt bạn trai.
“Cắt quá, thưởng cho một cái moa moa ~”
Tùng Dễ Hành thu hồi kìm cắt móng tay, nhàn nhạt : “Anh đều mắt mày với phụ nữ khác , em còn moa moa gì?”
“Người đùa thôi mà ~” Khương Đinh ôm cổ nũng: “Em như , em mới tin sẽ mù mắt ngoại tình .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-230-ghen-tuong-dang-yeu-tin-tuc-ban-be.html.]
Tùng Dễ Hành: “……” Hắn đang lựa chọn giữa việc tiếp tục giận dỗi để cô dỗ dành thêm chút nữa và việc lập tức tha thứ ôm lấy cô.
Ai ngờ mới vươn tay , Khương Đinh đẩy , mở cửa : “Em trả vòng tay cho Tiểu An……”
Vài giây , Tùng Dễ Hành giường phòng ngủ thấy Khương Đinh ở bên ngoài hỏi: “Tiểu An, cái vòng tay sạc điện thế nào a? Pin bền ?”
Hắn thở dài, nhận mệnh mà theo ngoài.
Tùng Dịch An đang giải thích cho Khương Đinh cách pin, Chung Duệ ở một bên kinh ngạc : “Cư nhiên sạc điện?”
“ , phiên bản hiện tại là mới nâng cấp lâu đây. Nếu mang theo trạm thu phát sóng đặc biệt, cho dù khi ngoài nhiệm vụ cũng thể dùng vòng tay liên lạc cự ly ngắn, nhưng ở bên ngoài sạc điện tiện, cho nên đổi thành pin, đừng cục pin chuyên dụng nhỏ, một viên thể giúp vòng tay chờ 100 giờ đấy.”
Chung Duệ nhón lấy viên pin to bằng hạt đậu phộng từ trong hộp nguyên bộ, cảm thán : “Công nghệ cao a, thật ngầu.”
Hắn vì thế nhớ tới một chuyện khác, hỏi: “Lãnh đạo của sắp xếp công việc mới cho ? Về còn tính là của quân đội căn cứ a?”
Tùng Dịch An mấy ngày nay tâm thái vững vàng hơn nhiều, đáp: “Không , là để em bồi dưỡng nhà nhiều hơn, chờ dưỡng cơ thể giúp em chuyển nghề.”
“Đó chính là giải ngũ nha?” Chung Duệ cảm thấy chút đáng tiếc, kỳ thật căn cứ đối đãi với quân nhân như bọn họ khá .
Mẹ Tùng ý tưởng bất đồng, trải qua , bà chỉ mong bọn nhỏ đều ở bên cạnh, cầu phú quý cầu danh lợi, chỉ cầu bình bình an an.
Cho nên bà : “Như lúc, chờ chúng chuyển thành phố ngầm, con liền chút văn chức trong căn cứ, mỗi ngày tan tầm còn thể về nhà ăn cơm.”
Tùng Dịch An dỗ : “ , công việc gì quan trọng, quan trọng là mỗi ngày đều thể ăn cơm nấu.”
Mẹ Tùng mắng yêu: “Đứa nhỏ , chỉ cái dẻo miệng.”
Mọi cùng tán gẫu, khí bình đạm mà ấm áp.
Chỉ là rốt cuộc nhớ thương bạn bè, Tùng Dễ Hành đến mức kẻ phá đám, với em trai: “Chỗ chúng chỉ em thể khỏi căn cứ, em giúp tìm thử xem?”
Hắn đặc điểm của nhóm Tiêu Quân cho em trai, hỏi: “Trong nhóm bọn họ đứa bé bệnh, bệnh viện tổng hợp bên ngoài căn cứ nhận bệnh nhân nhiễm loại virus ?”
Tùng Dịch An cũng , hỏi thăm một chút, liền cầm vòng tay về phòng ngủ.
Một lát trở , tin tức hỏi thăm : “Trong căn cứ nhận bất kỳ nhiễm virus nào, nhưng căn cứ xây mới một bệnh viện cho loại bệnh nhân , hơn nữa tổ chức đội ngũ y tế vô cùng chuyên nghiệp, vị trí ở ngoại ô phía bắc Tới Thành.”
“Chiến hữu của em hai tuần tiến hành một đợt kiểm tra lớn, gần như tất cả bệnh nhân loại ở ngoại thành căn cứ đều đưa đến bệnh viện .”
“Sau khi bệnh viện nhà thể chăm sóc, mỗi ba ngày mới thăm một , còn vô cùng phiền phức.” Tùng Dịch An dừng một chút, “Hai tuần chúng đang ở trong núi, bạn , khi đó khả năng tới căn cứ ?”
Nếu khi đó bọn họ tới , thể vặn đuổi kịp đợt kiểm tra lớn, đứa bé chừng bệnh viện Bắc Giao.
Mặc dù bọn họ là đến , ngoại thành trải qua đợt nhất định trở nên vô cùng nhạy cảm, nếu triệu chứng của đứa bé giấu , chừng cũng sẽ tố giác với căn cứ, kết quả cuối cùng hẳn là vẫn đưa đến bệnh viện Bắc Giao.
Khương Đinh mờ mịt , Nhị Bảo còn nhỏ như , cho nhà chăm sóc, thằng bé một ở bệnh viện sẽ bất lực đến thế nào?
Trong lòng cô nhất thời nên lời là cảm giác gì, nhưng cô rõ ràng , đây là kết quả bình thường nhất. Loại bệnh do virus lây lan cao ở giai đoạn , chỉ cách ly với bình thường, mới khả năng kiểm soát.
Ngày hôm , La Mộc Mộc khi nhiệm vụ để tin nhắn cho vòng tay của Tùng Dịch An, cô bé nơi xa, chờ cô bé trở nhất định sẽ liên hệ Khương Đinh tiên.
Khương Đinh Tùng Dịch An thuật , mượn vòng tay nhắn tin trả lời, vẫn luôn nhận hồi âm, liền cô bé rời khỏi phạm vi căn cứ.
Hôm nay Tùng Dịch An giúp hỏi thăm tin tức nhóm Tiêu Quân, ăn xong bữa sáng ở nhà ăn, tản bộ, đưa đến lối khu B, qua trạm kiểm soát mới .
Cả nhà chậm rãi đường, Bố Tùng mặt đường bê tông chân, vẫn cảm thấy đáng tiếc: “Kỳ thật đường cũng cần rộng như , hai bên chừa chút đất, trồng chút hoa cỏ, cũng hơn nhiều.”
“Thực vật nhiều sâu bọ liền nhiều, khả năng trong căn cứ mỗi ngày sâu bọ quấy rầy?” Từ khi chuyển đây, đừng tùy ý thể thấy côn trùng, ngay cả muỗi cũng ít nhiều, Chung Duệ đối với điểm vẫn hài lòng.
Mọi thảo luận vì thực vật và muỗi trong căn cứ ít như , tới tới, chân Khương Đinh “bộp” một tiếng rơi xuống một thứ gì đó.
Cô còn phản ứng , bạn trai nửa kéo nửa ôm lùi vài bước.
Nhìn kỹ , mặt đất cư nhiên là một con sâu từ trời rơi xuống.
Khương Đinh: “Con sâu to quá!”
Chung Duệ cô nhát gan: “Một con châu chấu lớn thôi mà, xem em sợ kìa.”
“Không giống.” Bố Tùng ghé sát , khẳng định : “Là châu chấu.”
Vốn dĩ để trong lòng, Mẹ Tùng kinh ngạc qua, “Châu chấu? Châu chấu to thế á?”
Con châu chấu màu nâu đen mặt đất đôi cánh vằn vện, một đôi chân vô cùng thô tráng cường kiện, đốt chân màu sắc khác với cơ thể, hiện ánh kim loại màu đỏ sậm.
Thân côn trùng cộng thêm chiều dài cánh, cư nhiên dài gần mười centimet, cái hình to béo , rạp mặt đất nếu kỹ, còn tưởng là con chim nhỏ .
“Trong căn cứ ngay cả thực vật cũng bao nhiêu, châu chấu ?” Tôn Hoài Trân khó hiểu, đồng thời ngăn cản con trai sán gần.
Bố Tùng nhấc chân nghiền c.h.ế.t con châu chấu to đến mức ghê tởm , cọ cọ đế giày : “Từ bên ngoài bay .”
Sắc mặt Tùng Dễ Hành lắm: “Trong tình huống bình thường châu chấu sống phân tán, chỉ khi mật độ quần thể đạt tới ngưỡng giới hạn nhất định, mới thể kích phát hành vi tụ tập. Châu chấu hình thái quần cư sẽ đổi màu và năng lực bay tăng cường, lượng quần thể càng là thể đạt tới con k.h.ủ.n.g b.ố hàng trăm triệu con.”
Tôn Hoài Trân che miệng: “Vậy, con đổi màu……” Sẽ nạn châu chấu chứ?
Tùng Dễ Hành ngẩng đầu trời.
Bầu trời cao nguyên vẫn xanh thẳm, mây trắng nhàn nhã.
Từ đợt nắng nóng năm ngoái bắt đầu, động vật diệt tuyệt, ngay cả chim ch.óc trời cũng thấy bóng dáng.
Thiên địch của côn trùng gần một nửa là loài chim, mất thiên địch, côn trùng đầu xuân theo thực vật nảy mầm mà tràn lan. Nếu đó chúng nó ảnh hưởng đối với con chỉ là đốt gây viêm và phản ứng dị ứng, …… về thì ?