Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 228: Sự Dịu Dàng Của Cẩu Nam Nhân
Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:40:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà vì hốc mắt nóng lên, đầu , Khương Đinh và Tôn Hoài Trân mặt cũng vẻ xúc động.
Đây quả thực là cảnh sống hảo nhất mà các cô gặp trong suốt một năm qua. Nếu nhất định bới lông tìm vết, thì chỉ hai khuyết điểm là các tòa nhà quá dày đặc và khu dân cư thiếu cây xanh.
Bạn nhỏ Tùng Thiện Kiệt hưng phấn mở từng cánh cửa phòng, thỉnh thoảng phát tiếng kinh hô. Khương Đinh tiếng , phát hiện trong phòng chỉ giường, tủ quần áo dựa tường trong mỗi phòng ngủ cư nhiên còn để hai chiếc chăn bông màu xanh quân đội mới tinh.
Thế cũng quá chu đáo ?!
Thông qua máy hút khói ở tòa nhà đối diện, các cô nơi điện. khi Tôn Hoài Trân vệ sinh một chuyến trở về, vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng nhỏ giọng với Khương Đinh: “Tuy rằng bình nóng lạnh, nhưng đường ống nước nóng thống nhất. Chị thấy thông báo tường, mỗi ngày cung cấp nước nóng hai khung giờ sáng tối, tắm rửa thì tối nay là thể tắm !”
Trong phòng khách, hai lính dặn dò xong việc, chuẩn rời .
Cả nhà họ Tùng lập tức ùa cửa, nhiệt tình tiễn đưa, Bố Tùng còn mời : “Có rảnh qua chơi, hôm nay cũng uống ngụm nước, tới pha cho các .”
Hai thiện, vẫy tay chào bọn họ rời .
Cửa đóng, Mẹ Tùng lập tức huých ông lão một cái, trách cứ: “Chúng còn ở đây mấy ngày , mấy lời khách sáo đó gì, để chê !”
Bố Tùng nhỏ giọng lầm bầm: “Khách sáo chút thôi mà, cũng sẽ thật sự……”
Để phòng ngừa hai cãi , Tùng Dễ Hành vội vàng ngắt lời: “Mặc kệ thế nào, tạm thời chỗ đặt chân . Bố, con mang đồ dùng sinh hoạt trong xe lên nhé?”
Hắn và Chung Duệ vẫn là bệnh, Bố Tùng đương nhiên thể để chạy lên chạy xuống, lập tức : “Bố và cả con , con mau xuống nghỉ ngơi .”
Lúc hơn một giờ chiều, Bố Tùng bọn họ khỏi cửa, Chung Duệ liền nâng cổ tay đồng hồ, với : “Anh lính trai nhà ăn khu B9 cách tòa nhà chúng xa, buổi trưa mở cửa đến hai giờ. Hiện tại còn kịp, chúng nhà ăn ăn cơm là tự ăn ở nhà?”
Mẹ Tùng ở nhà ăn qua loa chút, nơi đối với bọn họ mà xa lạ, con trai út còn về, bà sợ trong nhà quá mức lơi lỏng, đến nơi liền chạy loạn sẽ mang ảnh hưởng cho con trai.
Tùng Dễ Hành đề nghị nhà ăn dùng cơm, một là để quan sát kỹ cảnh sinh hoạt trong căn cứ, thứ hai cũng thể từ những chi tiết nhỏ hiểu một chút quy tắc vận hành của căn cứ.
Lý do quá chính đáng, Mẹ Tùng lập tức đồng ý: “Vậy nhà ăn ăn.”
Vì thế chờ Bố Tùng và Anh cả Tùng mang theo đồ dùng sinh hoạt giấu tai mắt khác từ trong xe trở về, kịp thu dọn liền cửa.
Bố Tùng khỏi oán trách con trai: “Nếu ngoài, đồ đạc thể chờ lúc về mang lên cùng mà, còn bố và cả con thêm một chuyến.”
Tùng Dễ Hành: “……” Hắn còn vì giải vây cho bố ? Nếu càm ràm lên, thương chính là lỗ tai .
Nhà ăn cách nơi xác thật xa, cả nhà theo hướng lính chỉ đến trăm mét, liền thấy tòa nhà ăn bên đường.
Tổng cộng hai tầng, bề ngoài trông giống như nhà ăn trường học bình thường, qua cửa kính rộng mở trong, bố cục bên trong cũng giống.
Xuyên qua khu vực ăn uống với từng hàng bàn ghế màu xanh trắng, bọn họ dùng vòng tay lấy cơm ở cửa sổ.
Tổng cộng bốn cửa sổ lấy cơm, màn thầu và cơm là hai loại món chính, món ăn cũng tính là phong phú, chỉ mấy món rau xanh và đồ hộp thịt gia công .
Mỗi nhiều nhất chỉ thể lấy ba phần thức ăn, một mặn hai chay. Khương Đinh chọn khoai tây xào và rau xà lách tỏi nhuyễn, món mặn chọn lạp xưởng xào ớt.
Đại khái là qua giờ cơm, dùng bữa trong nhà ăn lúc cũng nhiều, tư thái nhàn nhã và cách ăn mặc tùy ý , hẳn đều là sống ở gần đây.
Đoàn bọn họ với thao tác mấy thuần thục, cùng với quần áo cũ nát cố ý mặc để che giấu trình độ sinh hoạt thật sự, khỏi chút khiến ghé mắt.
Khương Đinh để ý ánh mắt khác lắm, an tĩnh ăn xong cơm, mùi vị thức ăn cũng tạm , rau cũng vị đắng gì, khả năng căn cứ phương pháp gieo trồng đặc thù.
Chung Duệ gặm màn thầu từng miếng nhỏ, giọng ép xuống thấp: “Có thể ở nơi xem đều là thể diện, chú ý chút nhé, đừng tỏ quá thô lỗ.”
Bố Tùng khẽ hừ nhẹ một tiếng: “Người thể diện cái gì, đều giống ?”
Nói thì , ngày thường ăn cơm chép miệng, ông cư nhiên học cách ngậm miệng nhai.
Tùng Dễ Hành : “Cái nhà ăn tính là lớn, con thấy tầng hai đang tạm thời đóng cửa, xem ngày thường dùng bữa ở đây hẳn là nhiều lắm.”
Sơ lược đếm một chút, quang một khu B9 liền ít nhất mấy chục tòa nhà, tòa nhà rộng, giống như căn hộ của bọn họ một tầng đều bốn năm bộ, càng miễn bàn bên còn phòng đơn và căn hộ cỡ nhỏ, chỉ cần tính toán đại khái, là thể tính khu ít nhất thể chứa hai ba vạn .
Mà khu dân cư như , trong căn cứ còn bao nhiêu cái .
Hơn nữa cùng với khu vực quân đội tách biệt bên , cùng với các khu vực hành chính, hậu cần, y tế, chăn nuôi, gia công... tất nhiên tồn tại trong căn cứ, chỉ riêng phần mặt đất của căn cứ cũng lớn đến mức thể tưởng tượng nổi.
Nghe xong phân tích của , Tôn Hoài Trân nhịn cảm thán: “Nếu thể vẫn luôn ở nơi thì , ở , ăn cơm còn tốn tiền, quan trọng nhất là cảm giác an .”
Ngoài miệng , kỳ thật trong lòng cô cũng dám hy vọng xa vời, rốt cuộc nhà bọn họ quyền thế, duy nhất tòng quân còn thương sắp giải ngũ.
Khương Đinh an ủi cô: “Cho dù thể ở căn cứ, nhà chúng ở cũng sẽ sống quá tệ.”
Đây là lời thật, dựa gian của Khương Đinh, cho dù là ở rừng sâu núi thẳm, bọn họ cũng thể lo ăn uống sống mấy năm.
Tôn Hoài Trân lo lắng vấn đề ăn uống.
Tiểu Kiệt đến tuổi học, những cái khác , cứ mãi thế , vấn đề giáo d.ụ.c của con cái ?
Tùng Dịch An mãi đến tối mới trở về.
Khi về, cả nhà nhà ăn ăn tối, đang xếp hàng tắm rửa.
Mẹ Tùng quan tâm hỏi con trai: “Con về bằng cách nào? Nơi lớn như , bộ mệt c.h.ế.t .”
Tùng Dịch An trả lời: “Có lái xe đưa con tới đây.”
Anh cả Tùng để ý kết quả: “Nói thế nào, bọn họ tin tưởng em ?”
Trải nghiệm đó quá mức ly kỳ, thường khó kiên trì mấy tháng trong cảnh đó mà còn sống sót, đặc biệt Tùng Dịch An lúc còn thương một con mắt, cư nhiên c.h.ế.t vì nhiễm trùng biến chứng khác, hơn nữa chịu đựng các loại bệnh dày do ăn gạo sống mì sống mang , chỉ thôi thấy thể tưởng tượng nổi, tin tưởng càng khó khăn.
“Bên phái hang động xem xét, những gì em đều là sự thật xảy , chờ bọn họ tìm mật đạo , hơn nữa thu thập dấu vết sinh hoạt lâu dài của em ở bên trong, hẳn là thể chứng minh lời em .”
Thi thể của những tên cặn bã bên trong vẫn còn đó, Chung Duệ càng quan tâm một chuyện khác: “Vậy…… chuyện chúng g.i.ế.c thì , bọn họ trở về truy cứu trách nhiệm của chúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-228-su-diu-dang-cua-cau-nam-nhan.html.]
“Em hỏi , sẽ truy cứu. Nếu hết thảy là thật, những đó nhất định phán t.ử hình, đến lúc đó liền thuộc diện quần chúng nhiệt tình tích cực trợ giúp quân nhân nhốt tiêu diệt thế lực tà ác, chừng còn sẽ khen thưởng .”
Tùng Dịch An là, chuyện một nhà thường bọn họ tiêu diệt bộ hơn bốn mươi tên sơn phỉ ăn thịt , căn bản là ai tin, đây cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến cấp chờ kết quả điều tra thực địa mặc dù mang về nhiều bằng chứng.
Cậu lúc chính là lo lắng gặp tình huống , cho nên ngăn cản hai b.ắ.n c.h.ế.t gã chủ thuê .
Dù gã đó từ đầu tới cuối bịt mắt nhét tai, đại bộ phận thời gian vẫn là hôn mê, đối với việc bọn họ gì căn bản rõ ràng lắm, cho dù mang về, cũng khả năng bại lộ Khương Đinh.
Bọn họ khi rời trói c.h.ặ.t lão già nhốt “lò sát sinh”, ăn uống mấy ngày, cũng c.h.ế.t đói , xem một thịt mỡ, hẳn là thể chống đến lúc của căn cứ chạy tới ?
Một một về cộng thêm thu thập chứng cứ, ít nhất cũng tốn cả ngày thời gian, bọn họ gấp cũng vô dụng.
Buổi chiều Chung Duệ hỏi vài thể lên mạng , Khương Đinh đặt câu hỏi: “Vòng tay tạm thời chức năng đơn điệu, em thấy vòng tay của hai lính còn thể nhận mệnh lệnh và tiến hành liên lạc, trong căn cứ internet a?”
“Có, nhưng chỉ một khu vực thể lên mạng, ở bên ngoài, vòng tay chỉ thể mở cửa và nhận tin nhắn.”
“Được , thế cũng .”
Khương Đinh sớm lấy điện thoại xem theo lời nhắc của Chung Duệ, vẫn như cũ internet và tín hiệu thông tin, Tùng Dịch An , xem giấc mộng lướt web của Chung Duệ tan biến .
Trước mắt tình hình rõ, cô cũng tiện đề cập chuyện tìm La Mộc Mộc, dù tới căn cứ, gặp La Mộc Mộc bất quá là chuyện sớm muộn mấy ngày thôi.
Bất quá, một việc vẫn gấp, cô hỏi: “Lãnh đạo của cho bệnh viện trị liệu ? Mắt của cần phẫu thuật nha!”
Tùng Dịch An rũ mắt: “Có , nhưng em chờ chứng cứ về hãy . Chỉ cần bọn họ chứng minh tình huống là thật, hai và Duệ liền đều thể ở bệnh viện bên trong căn cứ trị liệu, tài nguyên y tế khẳng định hơn bệnh viện mở bên ngoài.”
Mẹ Tùng há miệng gì đó, ngẫm lâu như đều chậm trễ, xác thật cũng vội ngày một ngày hai, nhưng bà vẫn đau lòng hỏi: “Bị thẩm vấn cả buổi chiều, cơ thể con vốn dĩ , ăn cơm ? Ăn ? Vậy mau tắm rửa ngủ , chuyện gì sáng mai thương lượng, thời gian còn nhiều mà.”
“Vâng, con t.h.u.ố.c cho hai .” Tùng Dịch An dậy tìm hòm t.h.u.ố.c, bỗng nhiên nghĩ đến: “Chờ lấy bằng chứng ở hang động trở về, khả năng sẽ tìm hỏi chuyện, bất quá cần quá căng thẳng, chỉ cần dựa theo lý do thoái thác thống nhất đó, hẳn là liền thành vấn đề.”
Tôn Hoài Trân chút lo lắng hỏi: “Vậy Tiểu Kiệt thì ? Thằng bé còn nhỏ, nếu hỏi lỡ miệng ……”
Cô thật sợ chính và con trai trở thành tội nhân lộ bí mật.
Tùng Dịch An vội vàng trấn an cô: “Không , chúng tội phạm, bọn họ sẽ thẩm vấn cả trẻ con .”
Tôn Hoài Trân thoáng an tâm, nhưng khi về phòng ngủ vẫn dặn dò con trai nửa ngày, đại loại là những câu như “Bất kể ai hỏi đều ”, “Thím hai phép thuật là bí mật của một nhà” linh tinh.
Bạn nhỏ cô phiền đến mức chui tọt trong chăn, cuối cùng vẫn là Anh cả Tùng mạnh mẽ ôm vợ sang bên , ngăn cản cô tiếp tục lan tỏa sự lo âu.
Tùng Dễ Hành vết thương thể dính nước, chờ đều tắm xong, Khương Đinh theo phòng tắm, vốn định giúp tắm rửa, : “Gội cái đầu là , mới t.h.u.ố.c, đừng để lỡ ướt nữa.”
Hắn n.g.ự.c vết thương tiện khom lưng, Khương Đinh đưa đề nghị: “Vậy để em gội đầu cho .”
“Gội thế nào?” Tùng Dễ Hành chút giật , cảm giác còn mới mẻ.
Hắn giúp Khương Đinh gội đầu thì nhiều, Khương Đinh hiếm khi chủ động giúp những việc , ngẫu nhiên một cũng sẽ mệt Nữ Đại Vương, liền đồng ý.
“Ngô.” Khương Đinh vuốt cằm nghĩ nghĩ, nhanh liền nghĩ cách.
Cô kê hai chiếc ghế dài trong phòng tắm rộng rãi, bảo bạn trai lên .
Tùng Dễ Hành xuống, cổ treo , kỳ thật khó chịu, nhưng để đả kích sự tích cực của bạn gái, chịu đựng .
Khương Đinh ghế nhỏ, tay cầm vòi hoa sen, dùng dòng nước ướt tóc xong, bóp một ít dầu gội, xoa bọt nhẹ nhàng gãi da đầu .
“Lực độ ?” Cô hỏi.
Tùng Dễ Hành hưởng thụ nhắm mắt , : “Hơi mạnh một chút, bên gãi gãi, đúng, chính là chỗ , còn bên ……”
Khương Đinh vốn định gội cho t.ử tế, nhưng thấy hưởng thụ một cách đương nhiên như , vì chút vui.
Cô cố ý dùng móng tay, cào hai cái xong thấy Tùng Dễ Hành đau đến nhíu mày cố nhịn , cô mạc danh vui vẻ.
Hừ, lôi đình mưa móc đều là quân ân, cứ chịu !
Chờ đến lúc xả bọt, Khương Đinh mở vòi sen, bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề.
“Nước trong căn cứ chắc là sạch sẽ nhỉ?”
Hỏi xong cô cảm thấy ngốc, “Khẳng định là sạch sẽ, rốt cuộc bên trong nhiều nhân vật lớn như ……”
Cô cúi đầu, ghé tai bạn trai nhẹ giọng hỏi: “Anh xem, chúng ở đây, khả năng thấy cái , chính là cái trong TV ……”
Tùng Dễ Hành bất đắc dĩ mở mắt : “Về , nhưng hiện tại chúng ngay cả khu B9 còn , nghĩ mấy cái sớm đấy, bảo bảo.”
“Ồ.” Khương Đinh tắt nước, đỡ dậy, lấy máy sấy sấy tóc cho .
Tùng Dễ Hành khi nào hưởng thụ đãi ngộ chu đáo như thế a?
Để Khương Đinh sấy thuận tay, khuỵu gối gương, giống như tấn cứ thế chịu đựng đến khi tóc khô, may mà hạ bàn vững, mới thể kiên trì lâu như .
Gội đầu cho , ngược ướt quần áo của .
Mở cửa thấy trong phòng khách ai, Khương Đinh cũng lười đồ, dìu cái tên ban ngày phăm phăm, buổi tối liền giả vờ yếu ớt để bác sự đồng tình của cô về phòng ngủ.
Phòng ngủ của hai ở bên phòng khách sát ban công, giường trải xong, dùng chính là đệm chăn ga gối của bọn họ.
Đèn phòng ngủ quá sáng, cửa sổ tuy rèm, nhưng bên treo một tấm vải che nắng, chỉ cần kéo xuống là thể ngăn cản ánh sáng bên ngoài.
Đưa bạn trai lên giường xuống, Khương Đinh bôi kem dưỡng da mặt ở mép giường bôi kem dưỡng da tay một nữa.
Cô còn bôi đều , móng vuốt của Tùng Dễ Hành liền duỗi tới, nắm lấy hai tay cô, như đang bôi kem cho cô, kỳ thật là đang chiếm tiện nghi.
Khương Đinh chút ghét bỏ: “Vết chai tay em đau.”