Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 225: Oan Gia Ngõ Hẹp, Tùng Dịch An Ra Mặt
Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:40:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“……” Khương Đinh tin, nhịn hỏi: “ ngài trong thế giới linh khí , tại cũng sẽ xuất hiện linh khí thủy triều?”
“Thế giới các con linh khí, nhưng một loại ‘Khí’ tương tự linh khí, nó là căn bản của thiên địa vạn vật, của sự vận hành thế giới, nó, liền thế giới .”
Khương Đinh lẩm bẩm: “Cho nên nó nổi sóng gió, mới thể tạo thành ảnh hưởng lớn như ……”
Rất dễ thuyết phục, Khương Đinh trở nên lòng đầy lo âu, qua thật lâu mới nhớ tới vấn đề đó: “Vậy những khác thể thấy ngọc châu, chính là bởi vì ‘Khí’ d.a.o động ?”
Bà lão: “Phải, khi ‘Khí’ đủ đậm đặc, sẽ ảnh hưởng đến nhiều sinh linh. Người là vạn vật chi linh, cơ thể càng dễ dàng cảm nhận hoặc lưu trữ ‘Khí’.”
“Ý ngài là, khi ‘Khí’ trong cơ thể một đủ nhiều, giống như ngài dùng linh khí gieo hạt giống, trong cơ thể bọn họ cũng nhiều thêm một ít đồ vật, do đó thể thấy ngọc châu?”
“Còn sử dụng.” Bà lão : “Ta thấy bạn lữ của con, đó là một đứa trẻ linh khí.”
Khương Đinh chút ngượng ngùng, cô còn định giấu giếm , nghĩ tới Tổ bà bà sớm !
Cô cẩn thận suy nghĩ cuộc đối thoại , nhanh lộ biểu tình bừng tỉnh đại ngộ.
, như hết thảy đều giải thích .
Khi ‘Khí’ ở trạng thái định, thế giới đều khác biệt lắm. khi ‘Khí’ d.a.o động kịch liệt, giống như ở thế giới tu tiên linh căn, những thể chất đặc thù sẽ hấp dẫn ‘Khí’ tiến cơ thể. Khi ‘Khí’ trong cơ thể đủ nhiều, giống như một ít linh lực, thể thấy những thứ thường thấy.
Có lẽ ngay cả thể chất cũng sinh một ít biến hóa khó phát hiện?
Điều giải thích vì Tùng Dịch An thể kiên trì trong cảnh đó đến bây giờ, bởi vì ‘Khí’ trong cơ thể đang chống đỡ cho !
thể chất đặc thù thế giới khẳng định chỉ mấy bên cạnh cô, cách khác chỉ Tùng Dễ Hành, Chung Duệ, Tùng Dịch An, về thậm chí còn sẽ những khác thể thấy và sử dụng gian?
Khương Đinh chút hoảng, dám tưởng tượng gian của một ngày biến thành nhà kho công cộng.
Cô đáng thương hề hề hỏi bà lão: “Tổ bà bà, thể cho khác a, đồ đạc trong đều là và bạn trai từng chút từng chút tích góp, vạn nhất bất tri bất giác trộm thì bây giờ nha?”
“Ngay cả bạn lữ của con cũng cấm ?” Bà lão tung một nan đề.
Này…… Khương Đinh ngắn ngủi rối rắm một chút, nhanh liền hạ quyết tâm: “Trừ .”
“Như con mong .” Trên bà lão phát bạch quang nhu hòa, hô ứng với ranh giới xa xôi của gian.
Khương Đinh những quỹ đạo ánh sáng đó, cảm thấy trong đó tựa hồ ẩn chứa nhiều thứ cô hiểu thấu.
Rất nhanh, bạch quang dật tán bà lão trở cơ thể bà, bà với Khương Đinh: “Ta thiết lập cấm chế, trừ con và vị…… bạn trai của con , ngàn năm, chỉ hậu duệ của con thể sử dụng gian.”
“Cảm ơn ngài!” Khương Đinh lời cảm tạ chớp chớp mắt, khẽ meo meo hỏi một câu: “Hậu duệ của …… chỉ thể là con gái nha?”
Bà lão còn , cô hỏi: “Vậy nếu hậu duệ thì , thể truyền cho chỉ định nha?”
“Vậy xem con chỉ định, thích .”
Bà lão hàng vạn năm nhiều lời như , hơn nữa thiết lập cấm chế hao phí ít lực lượng, bà xong câu liền bay trở về giữa trung, nhắm mắt hề đáp .
Khương Đinh đối với phương gian cô lải nhải hồi lâu, thẳng đến khi đói bụng đến mức bụng kêu ùng ục, cô mới nỡ vẫy tay với bà lão: “Tổ bà bà, đến tìm ngài chuyện nhé!”
Ý thức của cô rời khỏi gian, nhanh cảm giác đang gãi lòng bàn tay .
Ai a, bất lịch sự quá, thấy đang ngủ ?!
Khương Đinh căm giận mở mắt , nghênh diện thấy một phiên bản bạn trai chiến tổn ( thương), tức khắc quên mất cơn giận cào lòng bàn tay.
Cô bật dậy, hai tay ôm lấy mặt bạn trai, đầy mặt đau lòng: “Bảo bối, biến thành xác ướp ?”
Tùng Dễ Hành: “……”
Đầu ngón tay Khương Đinh cẩn thận vuốt ve cánh tay băng gạc quấn quanh của , n.g.ự.c, bả vai, cuối cùng nhéo một cái lên đùi rắn chắc của , thẳng đến khi nhịn “tê” một tiếng, cô phảng phất mới thực sự tỉnh .
Ngón tay theo bản năng xoa xoa cho , giống như nhéo đau là cô .
Khương Đinh lẩm bẩm : “Tuyệt thật, em mơ một giấc mơ chân thực lắm!”
“Mơ thấy cái gì?” Tùng Dễ Hành hỏi.
Khương Đinh đột nhiên về phía , vì biểu tình tựa hồ chút hối hận.
Cô nghiêm túc : “Em ở trong mơ tranh thủ cho một cái phúc lợi lớn lớn, thể dập đầu cho em để tỏ lòng cảm tạ ?”
Tùng Dễ Hành nhịn sờ trán cô một cái, bạn gái sẽ dọa ngốc chứ?
Ra khỏi núi lớn, càng đến gần Tới Thành, xe chạy bắt đầu gặp những đường khác.
Bọn họ đeo tay nải bộ, thì điều khiển đủ loại phương tiện giao thông, bao gồm nhưng giới hạn xe ba bánh nhân lực, xe ba gác, xe bán tải, xe , v. v.
Mặc dù ở giữa những phương tiện giao thông , xe tải của Khương Đinh bọn họ cũng bắt mắt, đặc biệt là cục nóng điều hòa ở đuôi xe, vô cùng ch.ói mắt.
Lại một dừng nghỉ ngơi, khi trưng cầu ý kiến , Tùng Dễ Hành cùng cả tháo điều hòa xuống cất gian.
Mấy ngày gần đây cảm giác nhiệt độ cơ thể cao như nhiệt kế hiển thị, giữa trưa lúc nóng nhất để chậu tuyết trong xe cộng thêm quạt là đủ dùng. Cho dù đủ dùng, để chú ý vì quá nổi bật, cũng chỉ thể tạm thời nhịn một chút.
Hôm nay bọn họ nghỉ ngơi sớm, bởi vì chỉ còn hơn mười km nữa là tới Tới Thành.
Có xe tải ở đây, cả nhà cũng ý định Tới Thành tìm chỗ trọ. Trải nghiệm mấy ngày trong núi cho bọn họ hiện giờ mấy nguyện ý ở cùng gian với lạ. Ngủ xe, ngày mai trực tiếp xuyên qua Tới Thành đến căn cứ bên , muộn nhất là giữa trưa cũng thể tới nơi.
Vốn đang lo lắng đoàn nhà đường xa mà đến sẽ đột ngột, nhưng một ngày trôi qua, đường gặp nhiều cùng đích đến như , trong đó thiếu những đội ngũ lớn mấy chục hơn trăm , so thì nhà cũng tính là quá nổi bật.
Đêm đó nghỉ ngơi, Tùng Dễ Hành sắp xếp trực ban, cùng Chung Duệ mỗi trực hai tiếng, nửa đêm về sáng thì giao cho Anh cả Tùng.
Xe dừng ở một bãi đậu xe lộ thiên ven đường, đêm vẫn thể thấy đường nhiều suốt đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-225-oan-gia-ngo-hep-tung-dich-an-ra-mat.html.]
Nửa thùng xe vốn dĩ để chỗ vệ sinh hiện giờ kê thêm một chiếc giường cho Tùng Dịch An ngủ.
Ban ngày ngủ nhiều, Tùng Dịch An xuống vệ sinh, khi trở về đến vị trí đầu xe, còn gì, Tùng Dễ Hành đang gác đêm liền tự giác nhảy xuống.
Hai ăn ý đến bên cạnh chuyện.
Tùng Dễ Hành quan tâm em trai: “Cảm giác thế nào?”
Tùng Dịch An nắm nắm tay, đáp: “Mấy ngày nay ăn ngon uống dưỡng sức, cảm giác mọc thêm chút thịt .”
“Đâu nhanh như ?” Tùng Dễ Hành chọc .
“Anh thì ? Vết thương ……”
“Cũng , hai ngày nay chủ yếu là cả lái xe, và Chung Duệ phiên nghỉ ngơi, ít vận động, còn dễ rách nữa.”
Tùng Dịch An: “Cũng may tổn thương đến bộ phận quan trọng và mạch m.á.u, t.h.u.ố.c men cũng đầy đủ, nhưng vết thương quá dài, v.ũ k.h.í của bọn chúng cũng nhất định sạch sẽ, đến căn cứ xong nhất vẫn là bệnh viện tiến hành xử lý chuyên nghiệp và khâu , nếu khả năng sẽ nhiễm trùng hoặc để sẹo.”
“Anh , nhưng em ở mặt Khương Đinh cũng đừng lỡ miệng, cô lo lắng.” Tùng Dễ Hành .
Nói đến Khương Đinh, Tùng Dịch An khỏi cảm thán: “Trước chỉ bạn gái, thế nào cũng nghĩ tới, sẽ gặp chị dâu trong tình huống đó.”
“Cô dễ dàng liền tin tưởng em?” Tùng Dễ Hành hỏi.
Tùng Dịch An chớp chớp mắt: “Cái đó thì cũng hẳn, chị dâu vẫn cảnh giác, thể là mặt mày em chút giống , chị thêm một tia cảm giác thiết.”
Tùng Dễ Hành đứa em trai rốt cuộc khôi phục dáng vẻ dĩ vãng mặt , nội tâm vui vẻ từ tận đáy lòng.
Dưới ánh trăng, hai .
Một lát , Tùng Dễ Hành nhẹ giọng : “Chờ tới căn cứ, em phẫu thuật , nhãn cầu hoại t.ử mau ch.óng lấy , đó là lắp mắt giả là……”
Hôm đó ngoài cả nhà liền dùng nước ấm trong gian tắm rửa một cái, rửa sạch sẽ xong Tùng Dịch An quần áo cũ của hai, gầy trơ xương, quần áo vốn dĩ vặn mặc lên vẻ vô cùng rộng thùng thình.
Mắt hoại t.ử, thậm chí bởi vì kịp thời trị liệu, ảnh hưởng tới nửa bên mặt . Làn da quanh mắt do những tổ chức hoại t.ử đó mà trở nên vặn vẹo đáng sợ, từ lúc bóc băng gạc, vẫn luôn đeo miếng che mắt một bên do Mẹ Tùng khâu cho.
Miếng che mắt cố ý lớn che khuất mấy tấc da mắt, mới trông bình thường chút.
Lúc hai đến đề tài , đáp , đành lảng sang chuyện khác: “Cái để hãy , , tới căn cứ liền báo cáo tình hình trong núi với cấp , hôm đó em bỗng nhiên ngã xuống, xử lý dấu vết ?”
“Yên tâm .” Tùng Dễ Hành phối hợp với đổi chủ đề, “Chuyện để tâm hơn em nhiều.”
“Không gian của chị dâu rốt cuộc……” Tùng Dịch An về phía đuôi xe, giải thích : “Em trộm bí mật của chị , chỉ là cái gian thật sự quá mức thần kỳ, em chỉ sự tồn tại của nó cùng sự biến đổi lớn hành tinh một năm nay liên quan .”
Tùng Dễ Hành sớm giấc mơ thần kỳ từ miệng Khương Đinh, đối mặt với đứa em trai ruột thịt vô cùng tin tưởng , cũng thật, chỉ : “Đó là gian gia truyền của nhà cô , từ khi cô còn nhỏ liền vẫn luôn tồn tại, khả năng liên quan đến chuyện khác.”
“Được , em .”
Tùng Dịch An đối với trai từ nhỏ nuôi lớn ngược thập phần thẳng thắn thành khẩn, chủ động một bí mật vốn nên chôn giấu trong lòng.
Cậu : “Em một chiến hữu cùng họ, trong quân bối cảnh, là theo chủ nghĩa duy vật kiên định, từ chỗ họ một chuyện, bởi vì cảm thấy thái quá, từng thảo luận với em……”
“Anh họ trộm tiết lộ cho một tin tức, là bên ——” chỉ chỉ hướng căn cứ, ghé sát một chút với hai: “Bên tìm một trọng sinh.”
Hô hấp Tùng Dễ Hành dồn dập lên.
“Em cảm thấy là thật ?” Hắn hỏi.
Tùng Dịch An lắc đầu: “Em vốn dĩ cũng tin, nhưng là hiện tại……”
Ngay cả loại đồ vật thần kỳ như gian đều kiến thức qua, bỗng nhiên cảm thấy trọng sinh cũng gì là thể.
Nếu thật sự trọng sinh, những hành động thời đại của chính phủ hơn một năm nay đều giải thích hợp lý.
Giống như tháng tám năm ngoái, rõ ràng chỉ là nhiệt độ khí cao đến chút dị thường, đơn vị của bỗng nhiên từ thủ đô điều đến tỉnh Khúc, xây dựng căn cứ mới vùng cao nguyên .
Bất quá chuyện rốt cuộc cách bọn họ quá xa, mặc dù là thật, cũng tới phiên bọn họ nhọc lòng.
Hai thảo luận đề tài một lát, Tùng Dễ Hành gạt con muỗi to bằng ngón út bên mặt em trai, với : “Về ngủ , ngày mai là thể đến căn cứ.”
Trời tờ mờ sáng, Khương Đinh đang ngủ ngon lành trong xe tiếng ồn ào truyền đến từ cách đó xa đ.á.n.h thức.
Cô mở mắt , nhẹ nhàng vỗ lưng Tùng Thiện Kiệt bên cạnh, chờ bạn nhỏ lầm bầm hai tiếng ngủ say , cô mới dậy.
Mẹ Tùng cũng đ.á.n.h thức nhỏ giọng với cô: “Nghe như là ven đường đang cãi .”
Khương Đinh gật đầu, ở mép giường giày, tránh Bố Tùng đang đất đến cạnh cửa.
Mấy em Tùng Dễ Hành bệnh thì là thương binh, Bố Tùng nhường giường cho Chung Duệ thương, hai ngày nay đều ngủ đất.
Một chiếc giường nhỏ khác là Tùng Dịch An ngủ, Tùng Dễ Hành và Anh cả Tùng thì ngủ ở buồng lái.
Tùng Dịch An cảnh giác, thấy Khương Đinh nhẹ nhàng mở cửa ngoài, cũng từ giường dậy.
Chung Duệ ngủ ở đối diện cũng tỉnh, thương tích ban đêm tiện xoay , cánh tay điểm tê rần, lúc chờ đợi giảm bớt nhỏ giọng với Tùng Dịch An: “Cậu , chờ lát nữa ngoài xem .”
Khương Đinh ngoài xe, Tùng Dễ Hành dậy , Anh cả Tùng trực nửa đêm về sáng còn ngủ, hai đang qua cửa sổ buồng lái chằm chằm tình huống ven đường.
Từ kính chiếu hậu thấy Khương Đinh , Tùng Dễ Hành mở cửa ghế phụ, bảo cô lên xe.
Lát nữa Anh cả Tùng sẽ ngủ bù ở buồng lái, Khương Đinh chui giường phía , liền chen chúc với bạn trai cùng một ghế.
Cửa đóng , cô ghé cửa kính, xem náo nhiệt hỏi: “Sao thế ?”