Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 224: Giấc Mộng Kỳ Lạ, Bí Mật Không Gian

Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:40:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôn Hoài Trân dẫn thằng bé ngoài xe chơi đùa, nhưng bạn nhỏ chơi , xổm bên vệ đường bứt lá cỏ, thở dài như ông cụ non, hỏi : “Mẹ ơi, thím hai vẫn tỉnh ? Mặt chú hai đáng sợ quá, chú đang tức giận ?”

Tôn Hoài Trân trấn an con: “Thím hai sẽ sớm tỉnh thôi, con là trẻ con đừng lo chuyện lớn, con chỉ cần khỏe mạnh vui vẻ lớn lên là .”

“Con vui nổi.” Tùng Thiện Kiệt chu cái miệng nhỏ, hỏi: “Mẹ, hiện tại nhiều lắm ?”

“……” Tôn Hoài Trân trả lời thế nào, khóe mắt thấy gì đó đang di chuyển, cô về phía xa, với con trai: “Chú hai và chú Chung Duệ về , Tiểu Kiệt đón các chú ?”

Tùng Thiện Kiệt dậy, nghiêm túc với : “Mẹ, bảo đó là chú Chung Duệ, gọi là chú ba, còn chú ba cũ thì gọi là chú út.”

Tuy rằng chú Chung Duệ trêu chọc thằng bé, nhưng trong lòng bạn nhỏ hiểu rõ, bọn họ một nhà.

“Được , chú hai và chú ba của con về.” Tôn Hoài Trân thỏa hiệp.

Tùng Thiện Kiệt chạy chậm đón đầu, giọng lanh lảnh hỏi: “Chú hai chú ba, các chú tìm đường ?”

“Tìm !” Chung Duệ cao giọng trả lời.

Mang theo vết thương leo trèo trong núi, băng gạc n.g.ự.c rỉ m.á.u, tuy rằng đau, nhưng cảm thấy thể nhịn.

Hắn là chính , Chung Duệ hiện tại, là Chung · Nữu Hỗ Lộc · Duệ từng g.i.ế.c , từ núi thây biển m.á.u!

Điều thần sắc trở nên vô cùng kiên nghị, trong ánh mắt tràn đầy sự tán thưởng đối với bản .

Đàn ông con trai, chảy chút m.á.u tính là gì!

Đường tìm , bọn họ quyết định ăn trưa xong sẽ xuất phát.

Khoảng cách đến giữa trưa còn một lát, Tùng Dễ Hành chui thùng xe, đều xem Khương Đinh, cũng ai điều mà lên quấy rầy.

Nhìn thoáng qua em trai đang ngủ ở giường nhỏ bên cạnh vách thùng xe, Tùng Dễ Hành đến bên giường lớn xuống, nắm lấy tay Khương Đinh.

Khương Đinh đang mơ.

Trong mơ, gian của cô trở nên rộng lớn vô hạn.

Cô bay mãi bay mãi ở bên trong, bay thế nào cũng đến điểm cuối.

Không bay bao lâu, cô thấy đói.

Nhớ tới trong gian còn nhiều đồ ăn ngon, Khương Đinh tâm niệm chuyển, triệu hồi một cái đùi gà kho.

Đùi gà kho trống rỗng xuất hiện mặt cô, chịu ngoan ngoãn rơi tay cô.

Cái đùi gà hư hỏng nhảy nhót lung tung, Khương Đinh liền theo nó nhảy nhót lung tung.

Bỗng nhiên, Khương Đinh cảm giác đụng thứ gì đó.

Thứ đó mềm mềm đàn hồi, đụng còn nhẹ nhàng đẩy cô bật .

Cô nổi tâm ham chơi, đùi gà cũng mặc kệ, cứ thế đ.â.m a đ.â.m a, bao nhiêu đó, cư nhiên đ.â.m thủng thứ đó tạo thành một cái lỗ lớn.

Nhìn cái lỗ thủng lớn mặt, Khương Đinh cảm giác gây họa .

Cô cẩn thận bám cái lỗ thủng trong, cô thấy …… một ?

Một phụ nữ khuôn mặt già nua lơ lửng giữa trung, gương mặt hiền từ, tay áo rộng bay bay, trông giống như lão thần tiên trong phim truyền hình.

Khương Đinh vạch lỗ thủng , định chui xem, mắt phảng phất một đạo rào chắn vô hình ngăn cản cô.

“Tại cho a!” Khương Đinh tức giận đặt câu hỏi.

Đây rõ ràng là gian của cô, lời cô, quả thực buồn !

Câu hỏi của cô thu hút tầm mắt của vị lão thần tiên , bà lão bay đến mặt cô, nở một nụ , với cô: “Đứa nhỏ ngốc, con , cũng nha.”

Bà lão giọng hiền từ thiện giống hệt gương mặt, Khương Đinh đối với mạc danh xuất hiện trong gian của sinh bất kỳ sự phòng nào, cô hỏi: “Bà là ai, tại ở trong gian của ?”

Bà lão cô, hỏi: “Con thông minh như , thật sự đoán ? Ta chính là gian, gian chính là nha.”

“Bà là gian?” Khương Đinh nghi hoặc: “Không gian là một con ?”

“Phải, cũng .” Bà lão lộ thần sắc hồi ức, thanh âm trở nên vô cùng mờ mịt: “Ta chỉ một đoạn thời gian ngắn, đó……”

“Sau đó ?” Khương Đinh truy vấn.

“Câu chuyện đó quá dài, con ?”

Khương Đinh chút do dự: “Hay là bà ngắn gọn thôi? đói quá, về ăn cơm.”

“Được , từ đây……”

Bà lão giống như kể chuyện xưa, kể cho cô một câu chuyện vô cùng xa xưa.

Rất nhiều nhiều năm , bà lão còn của thế giới .

Bà sinh ở một thế giới tu tiên, nơi đó linh khí dồi dào, tu hành, theo đuổi đại đạo và trường sinh.

Bà thiên tư xuất chúng, cả đời trải qua vô khúc chiết và trưởng thành, yêu hận và phong sương, đó là một câu chuyện quá dài dòng, bà kể chi tiết.

Chỉ là , bà vẫn đột phá cảnh giới trường sinh. Khi sinh mệnh sắp kết thúc, phụ nữ cả đời con đường bình thường nảy sinh một ý tưởng điên rồ.

dùng công lực cả đời , rời khỏi thế giới , ngoài thế giới một cái.

.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-224-giac-mong-ky-la-bi-mat-khong-gian.html.]

Xé rách gian, từ thế giới của bà tới một thế giới khác.

Lại vì mất đại bộ phận công lực mà biến thành một bà lão già nua, lẽ quá mấy năm sẽ vì công lực trong cơ thể hao hết mà c.h.ế.t.

cam lòng a, bà còn kịp ngắm thế giới mới thật kỹ, c.h.ế.t .

Bà vẫn luôn to gan, cũng là điên cuồng.

Bà dùng công lực cuối cùng luyện hóa linh hồn của chính một hòn đá chân, một hòn đá để đạt vĩnh sinh.

sợ vĩnh sinh tịch mịch, bà chính là thỏa mãn ý nghĩ xằng bậy của .

nữa thành công.

Bà cùng hòn đá hòa một thể, hòn đá trong bãi bể nương dâu biến thành một khối ngọc thạch, mài giũa thành những món đồ mỹ nghệ khác .

Kỳ quái là, linh hồn của bà theo những chiếc vòng ngọc, ngọc bích rơi tay vương công quý tộc, mà một viên ngọc châu mài từ vật liệu thừa, đeo lên cổ một bé gái.

Có lẽ cái gọi là duyên phận.

Bà thích bé gái , bé gái cũng trân trọng bà.

Bà cùng bé gái lớn lên, cô bé trưởng thành, cô bé xuất giá, cô bé vì sinh con trai mà chịu đủ nhục nhã ở nhà chồng, tự kết liễu đời .

Bà ghét nhất phụ nữ quý trọng bản , vì cứu cô bé , bà cố ý thi triển thần thông, đưa linh hồn cô bé cơ thể , bịa một lời dối.

: “Con là thần tiên trời hạ phàm lịch kiếp, chú định chỉ thể sinh con gái, cũng chỉ con gái mới thể kéo dài thần cách của con, giúp con đạt tới vĩnh hằng. Nhớ kỹ, việc con là sinh con trai, mà là dụng tâm bồi dưỡng con gái của con, khi c.h.ế.t đem thần cách truyền .”

Cô bé tin, cô còn tìm c.h.ế.t nữa, tinh thần cũng lên chỉ một đêm.

Cô là thần tiên, gả cho phàm phu tục t.ử là vì lịch kiếp, những cả đời qua là hết, nhưng cô giống , cô sẽ luôn tồn tại, đời đời kéo dài, cho đến khi lịch kiếp thành công trở Thiên Đình.

Từ đó cô dụng tâm nuôi nấng con gái , kén rể cho con gái, cũng khi lâm chung đem ngọc châu truyền cho con gái, cho cô ngọc châu là tượng trưng cho phận thần minh, chỉ truyền nữ, bất truyền nam.

Một thế hệ truyền một thế hệ, cần bà lão mặt, các cô gái tự thể bịa đủ loại chuyện xưa ly kỳ.

Bà lão nhàm chán rơi ngủ say, bà duy trì, gian càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng nhỏ, nếu Khương Đinh ngừng đưa các loại đồ ăn ngon trong gian bà thèm tỉnh, thể chỉ qua một thế hệ nữa, gia tộc sẽ vĩnh viễn thể sử dụng gian.

Khương Đinh: “…… Vậy ngài ăn vụng đồ để trong gian a?”

Bà lão ăn hết đồ vật, nhưng bà tỉnh thì nhanh ngủ như .

Theo việc Khương Đinh ngừng chuyển đồ gian, bà đành từng chút một mở rộng diện tích sử dụng cho cô.

“Không thể để con cảm thấy gian là cái phế vật chỉ đựng một chút đồ vật nha.” Bà lão .

Khương Đinh lúc mới hiểu, trách mỗi cô gửi vật phẩm kích thước lớn gian, gian liền sẽ tùy theo đó mà lớn lên.

“Ngài cũng quái .” Khương Đinh hỏi: “Ngài xem là cháu ngoại cháu ngoại cháu ngoại cháu ngoại…… lớn lên, nên xưng hô với ngài thế nào đây?”

Bà lão : “Con thể gọi là Thuận Gió Tiên Tôn, cũng thể gọi là Tổ bà bà.”

Khương Đinh chọn cái xưng hô ít từ hơn, thiết gọi một tiếng: “Tổ bà bà.”

Cô đầu tiên là lời cảm tạ: “Bà ngoại gian chỉ thể chứa vật c.h.ế.t, nhưng gần đây luôn thể sử dụng gian những việc thường thể , cũng là mượn lực lượng của ngài? Nhờ luồng sức mạnh , giúp nhiều hóa hiểm vi di .”

Bà lão thở dài một tiếng: “Đáng tiếc lực lượng của còn nhiều lắm, duy trì gian cũng cần tiêu hao lực lượng, cho nên thể cho con mượn chỉ một phần nhỏ, thể giúp con một chút cũng .”

“Cũng là một chút ! Sức mạnh giúp lớn, cũng là nhờ nó, quá cảm tạ ngài lạp, Tổ bà bà!” Khương Đinh mặt trưởng bối hiền lành luôn ngoan ngoãn, hơn nữa nội tâm chân thành cảm kích, miệng liền trở nên đặc biệt ngọt.

Bởi vì là giao lưu giữa linh hồn và linh hồn, bà lão thể cảm nhận sự chân thành của cô, bà khẽ gật đầu, : “Con là một đứa trẻ ngoan.”

Được khen, Khương Đinh nhịn nở nụ thật tươi, tự hỏi một chút đó hỏi: “Có một chuyện lạ, bà ngoại ngọc châu chỉ thể nó tán thành thấy và sử dụng, tại một năm nay, gặp vài thể thấy ngọc châu ?”

Cô tạm thời nhắc đến chuyện Tùng Dễ Hành thể sử dụng ngọc châu.

Bà lão tựa hồ sớm cô sẽ hỏi vấn đề , lập tức đáp án: “Bởi vì thế giới con đang sống đang xảy một cuộc biến đổi lớn.”

Năm đó, vì đảm bảo ngọc châu sẽ lưu lạc bên ngoài, bà gieo một hạt giống trong huyết mạch tổ tiên Khương Đinh. Hạt giống mới là mấu chốt để chi tộc thể thấy và sử dụng ngọc châu, mặc dù bà rơi ngủ say, hạt giống ở đây, ngọc châu cũng sẽ ngoài cướp .

Hơn một ngàn năm qua vẫn luôn như , chỉ là tới đời bà ngoại Khương, năng lượng hạt giống tiêu hao hầu như còn, cho nên ruột Khương Đinh là Khương Uyển Ý mới thể thấy ngọc châu, cũng thể nhận sự tán thành của nó.

“Vậy tại thể? cùng…… , huyết mạch gì khác ?” Khương Đinh hỏi.

“Huyết mạch của con cũng kế thừa từ con, ngược một phần truyền thừa từ phụ nữ nào đó vài đời .” Bà lão .

hiểu , hiện tượng tổ!” Khương Đinh bừng tỉnh đại ngộ, hóa hạt giống huyết mạch của cô là kế thừa từ tổ tiên xa xưa.

Cô thật may mắn!

Khương Đinh âm thầm vui vẻ một lát, lập tức nhớ tới: “ , ngài biến đổi lớn, rốt cuộc là chuyện như thế nào nha?”

“Sau khi đến thế giới , kỳ thật xảy nhiều biến hóa như ……”

Bà lão , thế giới —— cũng chính là hiện tại gọi là hành tinh , hành tinh mỗi cách một đoạn thời gian, liền sẽ xuất hiện một d.a.o động của “Khí”.

Loại d.a.o động giống với “Linh khí thủy triều” ở thế giới nguyên sinh của bà, mỗi khi xuất hiện linh khí thủy triều, bộ thế giới đều sẽ xảy biến hóa nghiêng trời lệch đất, nghiêm trọng thì gần như sẽ diệt sạch tất cả thường.

Linh khí thủy triều bao giờ hình thức cố định, nó thể sẽ mang đến một trận động đất đảo lộn khắp đại lục, cũng thể là bất kỳ một loại tai họa cực đoan nào.

Vậy là khớp ! Khương Đinh vội vàng truy vấn: “Ngài cái linh khí thủy triều , bình thường bao lâu sẽ kết thúc, cách nào nó kết thúc sớm hơn ?”

Bà lão lắc đầu: “Không cách nào.”

Thời gian xuất hiện linh khí thủy triều cố định, lẽ mấy trăm năm một , lẽ hàng vạn năm mới xuất hiện một , nhưng mỗi xuất hiện, nhất định gây sinh linh đồ thán, động thực vật diệt tuyệt hàng loạt, ngay cả tu tiên cũng sẽ chịu ảnh hưởng mà dẫn tới tâm ma mọc lan tràn, chỉ chờ đợi nó tự nhiên biến mất, hết thảy mới thể khôi phục bình thường.

 

Loading...