Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 217: Tẩu Tử, Em Là Tiểu An Đây!

Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:40:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“…”

“Vừa điếc ?” Khương Đinh kìm tiến lên một bước, ánh sáng đèn pin vẫn khóa c.h.ặ.t mặt .

Gương mặt tiều tụy hốc hác, da dẻ xanh xao, môi khô nứt trắng bệch, trông vẻ hấp hối.

Tầm mắt Khương Đinh dời xuống, cổ và bàn tay .

Cả gầy trơ xương, thể thấy rõ mạch m.á.u và gân xanh, kỹ hơn một chút, cô thậm chí thể thấy rõ mạch đập ở cổ tay vô cùng chậm chạp.

Hắn sắp c.h.ế.t .

Tuy hình cao lớn, nhưng một như còn là mối đe dọa đối với cô. Thấy đối phương v.ũ k.h.í, Khương Đinh từ từ đến gần.

Cô cũng thiếu cảnh giác, chỉ là… vị trí của đối phương, và bộ quân phục màu xanh lục rách nát , khiến cô khỏi tin rằng .

Ánh sáng đèn pin cuối cùng cũng dời khỏi mặt , đàn ông gầy trơ xương từ từ mở mắt , tuy chỉ một con.

Con mắt còn của băng gạc bẩn hôi che , băng gạc đó m.á.u thấm bao lâu, bộ biến thành màu sẫm, chỉ đoạn quấn quanh tai là còn thể một chút màu trắng.

Bộ dạng của quá đáng thương, Khương Đinh kìm xổm xuống, nhẹ giọng hỏi : “Anh thấy ?”

Trong con mắt duy nhất của đàn ông là một màu xám xịt, qua một lúc lâu mới khôi phục một chút tỉnh táo, dường như thấy câu hỏi của Khương Đinh, nhẹ nhàng gật đầu.

Động tác tiêu tốn nhiều sức lực của , Khương Đinh thấy n.g.ự.c áo phập phồng trong chốc lát, chắc là mệt lắm, nhắm mắt .

“Đừng ngủ, tỉnh .” Khương Đinh nhẹ nhàng đẩy .

Thấy phản ứng, cô dậy, suy nghĩ vài giây về hướng cũ, đồng thời tạm thời tắt đèn pin.

Phía cô, đàn ông mặt đất nữa mở mắt, hư vô trong bóng tối.

Quả nhiên… là ảo giác.

Lại xuất hiện ảo giác, vẫn c.h.ế.t?

Đồng đội của , đội trưởng của … đều c.h.ế.t, thật mau ch.óng gặp họ.

Chỗ khúc cua của lối vang lên tiếng sột soạt, một phút , Khương Đinh bật đèn pin, xách theo một chiếc ba lô .

Cô thấy trong con mắt còn nguyên vẹn của đàn ông trào một chút lệ quang, vì quá ít, trong nháy mắt biến mất.

“Anh… uống chút nước ?” Khương Đinh đè nén sự tò mò của , lấy từ trong túi một bình giữ nhiệt, xé một túi muối điện giải đổ , nhẹ nhàng lắc đều.

Người trông như đói lâu, cô trong tình huống thể ăn cơm ngay, chỉ thể bổ sung một chút chất điện giải cho .

Người đàn ông bất kỳ phản ứng nào với lời của cô, nhưng khi Khương Đinh đưa cốc nước đến miệng , giọt nước đầu tiên thấm ướt đôi môi khô nứt của , bản năng sinh tồn khiến lập tức nuốt lấy.

“Chậm một chút.” Biết hệ tiêu hóa của thể suy sụp, khó thể chịu việc ăn uống quá nhiều một lúc, Khương Đinh tính toán lượng nước, nhanh ch.óng thu cốc .

Đôi mắt của đàn ông mở từ lúc nào, lúc đang khao khát cô.

Khương Đinh mềm lòng, “Nước nhiều, đều cho uống, nhưng đợi một lát, thể uống liên tục, hiểu ?”

Người đàn ông gật đầu.

Hắn tỏ hợp tác, Khương Đinh kìm nở một nụ , nhưng nhanh ch.óng vụt tắt.

Cô giơ cổ tay lên đồng hồ, hơn sáu giờ, gã đàn ông cường tráng đón về ? Hắn phát hiện thấy ? Có vì mà giận cá c.h.é.m thớt những khác ?

Trong mắt cô dâng lên sự lo lắng, nhưng vẫn nhớ hạ giọng, nhẹ nhàng hỏi đàn ông: “Anh trốn ở đây bao lâu , còn nhớ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-217-tau-tu-em-la-tieu-an-day.html.]

“Khụ, khụ…” Người đàn ông há miệng, kiểm soát mà ho khan vài tiếng, dường như lâu chuyện, cổ họng gắng sức mấp máy một lúc lâu, mới phát âm thanh.

“Mấy, mấy tháng.”

hỏi: “Vẫn luôn phát hiện ?”

Người đàn ông gật đầu.

Trên mặt Khương Đinh lộ một tia vui mừng.

Vậy thì , thể trốn ở đây mấy tháng, chứng tỏ đám sự tồn tại của mật thất, dù phát hiện cô thấy, cũng chỉ tìm kiếm trong hang động.

“Vậy nơi lối khác ?” Khương Đinh nóng lòng hỏi, “Lối khỏi hang động , còn ?”

Lắc đầu, đàn ông gắng sức : “Không, chỉ , bên ngoài, một, một lối .”

Khương Đinh nhớ mấy canh gác ở lối , trong đó một còn cầm một khẩu s.ú.n.g trường, từ lối duy nhất đó ngoài, e là khó như lên trời.

Cũng , nếu lối khác, cũng đến mức trốn trong mấy tháng, còn suýt c.h.ế.t đói.

… thấy đàn ông đỡ hơn một chút, Khương Đinh hỏi : “Anh trốn ở đây mấy tháng ?”

dám tin : “Vậy ăn gì uống gì?”

Người đàn ông dường như , nhưng cổ họng ẩm khô khốc, kìm ho liên tục.

Khương Đinh vội đưa cốc nước qua, cho uống thêm một chút nước.

Sau khi đỡ hơn, đàn ông mới trả lời câu hỏi của cô: “Trước khi , trộm của họ, lương thực, trong mật đạo, vài chỗ, thấm nước, thể uống.”

Trời ạ.

Khương Đinh dám tưởng tượng thế nào để sống sót đến bây giờ trong mật đạo tối tăm ánh sáng, chỉ dựa một chút lương thực và chút nước rỉ từ vách đá. Nếu là cô, lẽ sớm suy sụp tâm lý ?

khỏi khâm phục ý chí ngoan cường của , hỏi : “Anh là quân nhân ?”

Ngón tay của đàn ông đang mặt đất nhẹ nhàng cử động, ngón trỏ chỉ túi của .

Khương Đinh lục trong đó, lôi một cuốn sổ đỏ.

“Chứng minh quân nhân… Oa, còn trẻ như là sĩ quan ? Thật lợi hại.”

Tuy khuôn mặt tiều tụy, nhưng Khương Đinh vẫn thể qua đường nét của một chút non nớt, đây là một đàn ông trẻ tuổi nhiều nhất cũng chỉ ngoài hai mươi. Trước đó còn tưởng đối phương là lính nghĩa vụ, Khương Đinh mở cuốn sổ đỏ , cầm đèn pin xem nội dung bên trong.

Cô vốn định xem đối phương nhập ngũ năm nào, ai ngờ liếc mắt một cái thấy tấm ảnh bên trong, thiếu niên trong ảnh mặt mày sáng sủa, tinh thần phấn chấn, trông còn chút quen mắt.

Quen mắt?

Tầm mắt Khương Đinh từ tấm ảnh trượt xuống, thấy mục họ tên.

“Tùng… Dịch An?!” Cô phát một tiếng kêu kinh ngạc thể kìm nén, vì quá kinh ngạc mà cơ thể theo bản năng ngửa , cả ngã mặt đất.

Người đàn ông hiểu sự kinh ngạc của cô từ mà đến, chỉ lẳng lặng cô, đồng thời dựa mấy ngụm nước muối để âm thầm hồi phục thể lực.

Hắn sẽ tùy tiện tin tưởng một phụ nữ đột nhiên xuất hiện, khi rõ lai lịch của đối phương, cố gắng tỏ vô hại một chút, dù… thực vẫn thể cử động.

lúc , thấy sự kinh ngạc mặt phụ nữ lâu tan, một lúc mới hoảng hốt tỉnh , đối với lộ một ánh mắt… từ ái?

, như đang đứa con ruột chịu đủ khổ cực của , tràn ngập yêu thương với : “Tiểu An, chị là tẩu t.ử của em đây!”

Tẩu, tẩu t.ử?

 

Loading...