Đâu còn nguồn nước sạch sẽ nữa?
Ban đêm bạn gái hỏi như , Tùng Dễ Hành nhíu mày suy tư một lát.
Hắn nghịch tóc gáy Khương Đinh, chậm rãi : “Nơi cách xa khu sinh hoạt một chút, chỗ râm mát hẳn là còn tuyết đọng tan hết.”
Từ khi trong gian thêm hai cái x.á.c c.h.ế.t, Khương Đinh nhiều ngày dám gian, hỏi bạn trai: “Anh cảm thấy tuyết tồn trong gian đủ ?”
Tùng Dễ Hành thật đúng là tính toán vấn đề , dựa theo nhu cầu dùng nước của bọn họ mà , tuyết trong gian tan thành nước, cộng thêm nước máy trữ đó, ít nhất cũng đủ cho một nhà tám bọn họ dùng mấy tháng.
nếu lâu hơn nữa… Tuy nước ngầm chức năng lọc, nhưng ai cũng dám thời gian cần bao lâu, hơn nữa ngẫu nhiên đối thoại giữa trạm quản lý và từ huyện thành tới, hình như liên quan đến vi khuẩn gì đó…
“Dù trong gian còn nhiều chỗ, độn thêm chút nước sạch cũng .”
Nghe bạn trai , Khương Đinh liền cũng cảm thấy tuyết đó đủ dùng.
Vì thế ngày hôm , Chung Duệ cũng chỉ thể cùng em Tôn Ngô , thuận tiện xin nghỉ giúp Tùng Dễ Hành.
Biết con trai một đưa Khương Đinh ngoài, Tùng quá yên tâm: “Hay là Khương Đinh ở , để cả con theo con?”
Cái khẳng định là , Khương Đinh , Tùng Dễ Hành căn bản dùng gian, ngoài còn ý nghĩa gì?
Khương Đinh nũng với Tùng: “Dì ơi, con ~ trời nắng xong con còn ngoài , ở trong nhà sắp nghẹn hỏng !”
Nàng nũng, Tùng Thiện Kiệt cũng thấy hy vọng, theo nháo: “Bà ~ nội ~ cháu cũng , cháu cũng nghẹn hỏng !”
Chờ Tôn Hoài Trân lôi đứa con trai quấy rối , Tùng bất đắc dĩ : “Được , để thằng cả theo các con, chỉ hai đứa vẫn yên tâm lắm.”
Tuy trải qua nỗ lực của trạm quản lý, khu ngoại ô Lan Cát như bình tĩnh , nhưng xa, ai đường thể gặp chuyện gì? Tùng Dễ Hành cũng lo lắng một bảo vệ Khương Đinh, liền gật đầu đồng ý.
Vì thế cả Tùng liền gia nhập tiểu đội ‘tìm nước’ của bọn họ.
Nghĩ bọn họ giữa trưa khả năng về, tuy rằng trong gian của con trai sẵn đồ ăn, Tùng vẫn nhét chút lương khô ba lô bọn họ bộ dáng.
Tuyết tan, nơi xa còn đỡ, chỗ gần cứt đái đổ lung tung khi trời đông giá rét cho ô trọc bất kham, khi cửa Tùng Dễ Hành tìm mấy miếng vải nhựa chắc chắn bọc giày và ống quần của ba , đeo găng tay và khẩu trang.
Bọc giày, đường bằng phẳng , chờ lên hoặc leo núi thì tháo là .
Hiện tại đại bộ phận nơi ánh mặt trời chiếu thẳng tuyết đọng đều tan sạch sẽ, tìm tuyết tan còn quá dễ dàng.
Ba dọc theo lộ tuyến nhặt củi , vượt qua khu vực từng thăm dò, một đường hướng tây nam, qua mấy cái sườn núi thấp, mới tìm mục tiêu chuyến ở một sườn núi râm mát.
Tuyết sườn núi tan, chỉ là tốc độ tan tuyết bằng mặt bên , lúc tuyết đọng ước chừng còn sâu 1 mét.
Anh cả Tùng sắp xếp canh chừng ở đỉnh núi, Tùng Dễ Hành dắt Khương Đinh cùng xuống.
Núi bên đều cao, độ dốc cũng thoải, chỉ là thổ chất khô ráo tơi xốp, lên phá lệ chú ý một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-185-di-tim-tuyet-sach-sieu-thi-mo-cua.html.]
Hai thu, cũng lo lắng cả Tùng thấy.
Bởi vì rõ ràng thao tác cụ thể của gian, thấy tuyết chân hai từng mảng lớn biến mất, cũng cảm thấy kinh ngạc, chỉ cho rằng em trai chính là lợi hại như .
Vùi đầu nỗ lực một giờ, mới dọn sạch sườn núi một .
Chờ đến khi hội hợp với cả Tùng, Khương Đinh chút nghi hoặc hỏi: “Trên mặt đất vẫn còn , thu sạch sẽ?”
Tùng Dễ Hành : “Chỉ cần lớp bề mặt thôi, phần tiếp xúc với bùn đất bên khả năng sạch sẽ.”
“Được .”
Đứng ở đỉnh núi xuống, trong phạm vi vài km trừ bỏ bọn họ một bóng cũng .
Ba yên tâm tìm một chỗ phơi nắng ăn một bữa trưa phong phú, nghỉ ngơi một lát tiếp tục tìm kiếm bãi tuyết đọng tiếp theo.
Trong lúc đường gặp một ít cây cối đổ hoặc cành khô cũng buông tha, hết thảy thu gian.
Mấy thứ dùng để nấu cơm đun nước, ít nhiều cũng thể tiết kiệm một ít nhiên liệu, rốt cuộc bình gas của bọn họ cũng chống đỡ bao lâu.
Cứ như một đường một đường thu, trừ bỏ những cành quá nhỏ thu thập tốn công, phàm là củi thô một chút đều mang .
Buổi chiều tìm hai bãi tuyết đọng, chờ đến khi thu xong, Khương Đinh cũng kiệt sức.
Nàng ánh mắt lo lắng của bạn trai cố gắng với , tuy dùng gian nhiều sẽ ch.óng mặt, nhưng nàng tổng cảm thấy mỗi ch.óng mặt qua sự khống chế của đối với gian tiến thêm một bước.
nàng vẫn chút hâm mộ Tùng Dễ Hành, việc giống , hạn chế ch.óng mặt nhỉ?
Thậm chí còn sức cõng nàng !
Trừ bỏ đường cả Tùng tiêu hao thể lực gì khác, thấy em trai cõng Khương Đinh nổi, là để cõng , cảm thấy xét về phận thì hình như lắm…
Cảm giác góp sức, cả Tùng đành đường về thỉnh thoảng dừng nhặt một ít cành khô, dùng dây thừng bó cõng lưng.
Dù em trai cõng chậm, ngẫu nhiên dừng nhặt một lúc, lát đuổi theo là .
Đi dừng dừng, chờ đến khi trở về trời cũng sắp tối.
Người nhà chờ đến sốt ruột, vốn dĩ bố Tùng định đón, Chung Duệ mới tan tầm , chủ động nhận nhiệm vụ .
Vừa vặn gặp Tiêu Quân lầu, tìm , Tiêu Quân đề nghị cùng, gặp chuyện gì cũng giúp đỡ.
Mấy gặp đường lớn bên ngoài, thấy cả Tùng cõng một bó củi lớn lưng, Tiêu Quân đề nghị: “Lần nhặt củi cũng gọi với nhé.”
Hắn thấy Khương Đinh Tùng Dễ Hành cõng, chỉ cho rằng ba ngoài nhặt củi, Khương Đinh thương cho nên mới chỉ cả Tùng một cõng củi, nhưng thật nghĩ hướng khác.
Tuy hiện tại cần đốt củi sưởi ấm, nhưng tóm nấu cơm, trong tòa nhà dùng hết nhiên liệu nhiều, thấy bọn họ mang củi về, ít đều chút động lòng.