Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 183: Ngợi Khen Và Tai Nạn Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:39:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trải qua thương nghị, bọn họ cuối cùng quyết định để cả Tùng, bố Tùng, Tiêu Quân, Chương Hoài mấy giữ nhà.

Mà Tùng Dễ Hành, Chung Duệ, Tôn Ngô, Tôn Vương bốn thì tạm thời gia nhập trạm quản lý.

Mấy cũng nhóm đầu tiên tiếp nhận cành ô liu của trạm quản lý, trừ bọn họ , ước chừng còn hai mươi nhân viên ngoài biên chế khác chiêu mộ từ khu ngoại ô Lan Cát.

Bọn họ ban ngày theo quản lý viên xử lý các loại sự kiện tội phạm báo án, đối với một ít sự kiện tố cáo thì mở một mắt nhắm một mắt.

Điều tuyệt từ đây truy cứu nữa, mà là trói buộc bởi điều kiện hữu hạn, chỉ thể tạm thời gác , chờ đợi chi viện từ trong huyện đến mới thanh toán.

Cũng là khi gia nhập trạm quản lý, bọn họ mới , hóa máy bay lái phái đưa vật tư lúc cũng từ trạm quản lý phát , mà là từ huyện thành xa hơn tới.

Ngày đầu tiên tan tầm, Tùng Dễ Hành sự chăm sóc ân cần và ánh mắt sùng bái của bạn gái, nhịn nhiều vài câu.

“Trước mắt mặt băng thì , nhưng còn đủ để thông xe. Trạm quản lý suy đoán lô máy bay lái lẽ chỉ là mượn tạm thời, điều , cho nên đợi mặt đường thể thông xe, chính phủ mới khả năng vận chuyển vật tư .”

“Vậy bao lâu nha?” Khương Đinh cất áo khoác cho , ân cần rót cho một ly nước ấm, tư thế hận thể đút tận miệng .

Tùng Dễ Hành khi nào hưởng thụ đãi ngộ ? Không khỏi chút lâng lâng.

Hắn mạnh dạn phỏng đoán: “Chiếu theo xu thế , nhiều nhất ba ngày nữa là băng đường tan hết .”

Mẹ Tùng mấy ngày nay mỗi ngày đều cầm nhiệt kế đo vài , : “Nhiệt độ nhiều thì một ngày tăng bảy tám độ, ít thì cũng tăng bốn năm độ, phỏng chừng ba ngày đều thể trở độ.”

Chung Duệ tiếp lời: “Đến lúc đó cho dù đường còn chút nước đọng, chắc cũng sẽ ảnh hưởng đến xe quân dụng thông hành.”

Khương Đinh chút cao hứng: “Nói cách khác chỉ cần cầm cự qua ba ngày , sẽ bao giờ c.h.ế.t đói nữa?”

.” Tùng Dễ Hành xoa đầu nàng một cái, hỏi: “Anh ở nhà với em, thấy chán ?”

Khương Đinh ngửa tránh tay , “Anh ở nhà chẳng còn dì và chị dâu, Tiểu Kiệt chơi với em , công việc bận rộn, cũng đừng nhọc lòng cái lạp ~!”

Tùng Dễ Hành ngờ ‘công việc’ của trong lòng bạn gái quan trọng như , tính toán xem ban đêm thể mượn cớ đòi chút ngon ngọt .

Lúc ăn cơm hỏi : “Hay là sáng mai con để chút đồ ăn chín ở nhà? Con thấy dùng cồn rắn nấu cơm tiện lắm.” Công việc bao cơm, sáng trưa hai bữa đều cần ăn ở nhà.

Như nhưng thật tiết kiệm lương thực, nhưng lo lắng ở nhà, trong nhà vì tiết kiệm nhiên liệu liền chắp vá chuyện ăn uống.

Mẹ Tùng oán trách liếc một cái: “Có cái gì tiện, mấy thứ của con trong tình huống đặc thù thể cứu mạng, hiện tại thể dùng ít thì dùng ít.”

Nói đến đây bà còn chút đau lòng: “Lần dùng hết nhiều xăng như , thứ hiện tại khan hiếm bao, chờ đến khi xăng dùng hết, máy phát điện chẳng chỉ thể để ngắm dùng ?”

“Không .” Tùng Dễ Hành an ủi bà: “Dùng hết nghĩ cách kiếm.”

Mẹ Tùng lải nhải: “Còn màng cách nhiệt, cũng may xé xuống còn thể dùng , nhưng bố con cũng quá cẩn thận, còn rách một tấm…”

“Mẹ, bố cũng cố ý, đừng chỉ lo đau lòng đồ vật.”

Mẹ Tùng cũng chỉ là thuận miệng , thực tế mặc kệ dùng hết bao nhiêu vật tư khan hiếm, chỉ cần thể đổi lấy nhà bình an, liền còn gì hời hơn thế.

Con trai khi lớn lên học xa, thường ở bên cạnh bà, mấy tháng nay sớm chiều ở chung, Tùng nhiều đều thầm cảm thán trong lòng, từ khi nào cái thằng nhóc thối hồi nhỏ tuy hiểu chuyện phá lệ bướng bỉnh, thế mà trưởng thành thành đàn ông ôn nhu đáng tin cậy như , chỉ thể che mưa chắn gió cho nhà.

Còn thuyết giáo bà.

Mẹ Tùng thầm cảm khái trong lòng, vì thế nghĩ tới một đứa con khác của , thiên tai hung hiểm, nhân tính chịu nổi thử thách như thế, Tiểu An… còn ?

Ngàn dặm ở ngoài một cao nguyên nào đó, chấp hành xong nhiệm vụ bí mật, nghỉ ngơi ngắn ngủi một ngày, Tùng Dịch An liền cùng các đồng đội gia nhập nhiệm vụ vận chuyển ngoài căn cứ.

Chiếc xe chở đầy hàng nghiền qua mặt băng tan , mặt băng tương đối cứng rắn , lốp xe khổng lồ, giống như miếng khoai tây chiên khổng lồ đạp chân khoảnh khắc vỡ vụn, yếu ớt chịu nổi.

Trong buồng lái, Tùng Dịch An ở ghế phụ bên ôm s.ú.n.g trường, nghiêm chỉnh.

“Thả lỏng chút .” Người lái xe bớt chút thời gian liếc , .

Hắn lái xe mười mấy năm, nhiệm vụ vận chuyển như tham gia 500 cũng 300 , một cũng từng xảy sai sót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-183-ngoi-khen-va-tai-nan-bat-ngo.html.]

Không cái khác, chỉ dựa lớp vỏ màu xanh quân đội và hình thể khổng lồ của chiếc xe , ai tới mà tránh mũi nhọn?

Căn bản liền khả năng xuất hiện ngoài ý !

Người bên cạnh khuôn mặt non nớt, còn trẻ .

Tân binh như thấy nhiều, thái độ nghiêm túc nhất, gặp chuyện biến thông.

Kế tiếp hai còn hợp tác vài ngày, lái xe cảm thấy tiền bối, cần thiết phụ trách kéo gần quan hệ một chút.

Không nhận phản hồi nữa mở miệng: “Cậu nhập ngũ năm nào? Năm ngoái nhà đứa cháu cũng tham gia trưng binh…”

Lời còn xong liền cắt ngang, trẻ tuổi mặt b.úng sữa trầm giọng nhắc nhở: “Chuyên tâm lái xe!”

Một tên lính quân nhu, cư nhiên dám quát lớn ?

Người lái xe hổ ngậm miệng , trong lòng thoải mái.

Đi phía đến một đoạn đường đèo, mặt băng phía bên một bóng đen, như là đá lăn từ sườn núi xuống.

Người lái xe phát hiện rõ ràng thể đ.á.n.h lái tránh , cố ý tránh né cán lên.

Hừ, bất kính tiền bối, cho nếm chút khổ sở…

Trong đầu lái xe hiện lên ý niệm , bên tai thấy một tiếng “Ầm”.

Dưới lực va chạm cực lớn, chiếc xe lật nghiêng về bên trái, khung bảo vệ yếu ớt đối mặt với chiếc xe cỡ lớn như , căn bản bất kỳ tác dụng ngăn cản nào.

Người lái xe là, khu vực bọn họ phụ trách áp giải hiện giờ đang trong trạng thái mất liên lạc, vệ tinh vô tuyến đặc biệt phản hồi, bên một mặt lo lắng bọn họ gặp bất trắc phái vật tư và cứu viện, một mặt còn âm thầm phái binh lính từng chấp hành nhiệm vụ thanh trừng bí mật theo, chính là vì…

Theo đầu xe lật xuống sườn núi, đoàn xe phía lập tức bắt đầu lùi .

Dưới vực sâu trăm mét, lái xe vặn ở phía bên vách núi c.h.ế.t thể c.h.ế.t hơn.

Phía thùng xe vốn nên chở đầy vật tư, cửa xe biến hình sức trâu mở , bò đến bên ghế phụ, kéo cửa xe gọi: “Tiểu An!”

“Tiểu An!”

Bọn họ dự đoán sai, ba ngày , lớp băng đường quả nhiên tan hết, nhiệt độ cũng trở độ.

Trải qua một mùa đông lắng đọng, đất đai no nước trong mùa mưa rốt cuộc hồi phục một chút, ánh mặt trời liều mạng hấp thu nước tuyết tan.

Mực nước mặt đất hạ xuống nhanh, hiện tại ủng cao su trong nước, chỉ cần động tác cẩn thận một chút, sẽ ướt quần.

Tùng Dễ Hành và Chung Duệ từ hôm qua bắt đầu liền ủng cao su.

Không thấy khác nghị luận lưng, đơn giản là bọn họ màu linh tinh.

Chung Duệ một chút cũng cảm thấy màu, chỉ cảm thấy những đó ghen tị với , bởi vì bọn họ cũng !

So với việc vài câu đau ngứa lưng, lợi ích của việc ủng cao su là thật sự.

Chưa đến chuyện quần ướt lạnh , chỉ nước đọng đường đều là gì nha?! Là cứt đái! Là rác thải sinh hoạt!

Cái mùi đó, ánh nắng mặt trời phơi lên, quả thực hôi thối ngửi nổi, bộ khu ngoại ô Lan Cát ngâm giống như cái bể phốt cỡ lớn!

Có thể tưởng tượng bên trong ẩn chứa bao nhiêu vi khuẩn mầm bệnh!

Lúc ai sẽ nguyện ý cửa a? Nếu mới mấy ngày, còn nghiện cảm giác chỗ dựa là s.ú.n.g, Chung Duệ đều kéo em từ chức.

Cho dù ủng cao su cũng đeo khẩu trang, hai mỗi ngày về nhà vẫn xịt t.h.u.ố.c sát trùng lên một mới dám cửa.

Mặt khác hai mươi mấy nhân viên ngoài biên chế thật sự từ chức, bất quá bọn họ một bộ phận là vì điều kiện gia đình tương đối khó khăn, nhận lời tới hỗ trợ chính là vì trạm quản lý bao hai bữa cơm một ngày.

Lúc bỏ gánh cũng chỉ những khó khăn như , ở trừ bỏ sinh hoạt khó khăn , chính là giống Chung Duệ nghiện “Quan”, hoặc là ít nhân sĩ thật sự lý tưởng cao thượng.

 

Loading...