Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 183: Mua Sắm Vật Tư & Chuẩn Bị Khai Hoang
Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:39:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực phẩm vẫn thiếu thốn chủng loại như cũ, chỉ lương thực chứ rau dưa.
Trước đó mới thu một lô vật tư khen thưởng từ chỗ ban quản lý, trong nhà tạm thời thiếu cái ăn, bọn họ thương lượng xong quyết định khoan hãy mua lương thực, giữ Tích phân chờ về hàng mới mua.
Cửa hàng quần áo ở nhà là lớn nhất, một bên là khu bán đồ nội thất điện gia dụng, một bên còn là hàng dệt may.
Quần áo bán còn là trang phục mùa đông, mà thuần một sắc trang phục xuân hè, kiểu dáng cũ kỹ, thoạt như là hàng tồn kho bán từ chợ hoặc kho hàng nào đó đóng gói mang đến.
Rất nhiều đo đều , mua về còn tự sửa mới .
Nhà họ Tùng thiếu quần áo, trong gian của Khương Đinh còn cả một kho hàng đồ thể thao, cho nên chỉ lướt qua xoay rời .
Một mùa đông trôi qua, chờ mạch điện sửa xong mới phát hiện đèn đóm trong nhà đông lạnh hỏng mất mấy cái, bọn họ mua vài cái bóng đèn mới ở khu đồ gia dụng, lúc chuẩn rời phát hiện trong góc mấy chiếc xe đẩy cắm trại gấp gọn.
Nhớ tới hình ảnh gian nan kéo bao tải nền tuyết , Chung Duệ đề nghị: “Mua hai cái xe đẩy , như về ngoài mua sắm cũng tiện hơn chút.”
Đại gia trưởng Tùng gật đầu đồng ý, Chung Duệ cao hứng khom lưng chọn lựa.
Khương Đinh ở một bên chỉ huy: “Lấy màu sẫm , màu đỏ , quá bắt mắt.”
Bọn họ tựa như thật sự dạo phố, qua từng cửa hàng một, chẳng những bổ sung một ít khẩu trang ở cửa hàng y tế, còn mua bảy bộ đồ bảo hộ lớn cùng một bộ đồ bảo hộ trẻ em.
Khẩu trang chọn loại y tế cấp bậc cao nhất trong tiệm, đồ bảo hộ cũng là loại mặt nạ trong suốt, thể ngăn cách khí độc, đảm bảo hô hấp.
Không nghĩ tới cửa hàng cư nhiên còn bán thứ như , Tùng Dễ Hành suy đoán: “Đợt vật tư đầu tiên hẳn là đầy đủ nhất, chúng nhất nhân cơ hội mua nhiều một chút, phòng ngừa về đứt hàng, mua cũng mua .”
Bố Tùng cảm thấy thứ chắc dùng đến, tốn Tích phân đắt, mỗi bộ cư nhiên tiêu tốn mất 40 Tích phân, một một tháng cũng chỉ thể dùng một trăm Tích phân, mua một bộ đồ bảo hộ liền tong gần một nửa, quá lời!
Ở bên ngoài Tùng Dễ Hành tiện giải thích rõ ràng lo lắng của với bố, đành nhắc nhở mờ mịt: “Trong khí vi khuẩn cũng ít, nhỡ bùng phát bệnh truyền nhiễm gì đó, thứ chính là đồ bảo mạng đấy.”
Mẹ Tùng hiểu, đè ông chồng nhà , với con trai: “Chuẩn một bộ, cho dù dùng đến, sẵn một bộ cũng an tâm.”
Phần lớn Tích phân dùng đồ bảo hộ, về mua thứ gì liền cẩn thận lựa chọn.
Cố tình giá cả t.h.u.ố.c men vẫn là đắt nhất, chọn chọn lựa lựa một hồi, cuối cùng trừ bỏ Tích phân của trẻ nhỏ, bọn họ mỗi giữ 20 Tích phân để phòng ngừa bất cứ tình huống nào, Tích phân còn đến khu đồ dùng sinh hoạt liền dùng hết sạch!
Cũng may trong gian cái gì cần đều , bằng bọn họ tháng chừng vệ sinh cũng dám dùng giấy.
Bất quá mấy vẫn bên trong dạo sơ qua một vòng, thế nhưng tìm ống thoát nước ngăn mùi ở kệ hàng cùng.
Đây thuộc về niềm vui ngoài ý , mùi trong nhà vệ sinh càng ngày càng khó ngửi, nếu là cái , chờ đến khi mùi hôi ảnh hưởng đến phòng khách, bọn họ chừng liền nghĩ cách lấp kín cống thoát nước.
Từ cửa hàng đồ dùng sinh hoạt , xe đẩy cắm trại mua lập tức phát huy công dụng, đem t.h.u.ố.c men quý giá cùng đồ bảo hộ đặt ở cùng, bên để hạt giống nông cụ che đậy, một đám ngược dòng điên cuồng dũng mãnh, kịp thời rời .
Về đến nhà nghỉ ngơi chỉnh đốn một phen, bố Tùng chút cao hứng vuốt ve nông cụ mới tinh : “Vài thập niên xuống ruộng, cũng lạ tay nữa.”
Mẹ Tùng giới thiệu với Khương Đinh: “Dân quê cái thời đại của chúng ai là trồng trọt, chú của con hồi trẻ chính là một tay nông cừ khôi đấy.”
Anh cả Tùng chút lo lắng: “Con nhớ rõ hồi con còn bé nhà chúng liền trồng trọt nữa , bố, bố còn nhớ rõ trồng thế nào ?”
“Câu thế nào nhỉ, tình yêu đối với đất đai của Hoa Quốc là khắc sâu trong xương cốt, tay nghề học , thể quên ?” Bố Tùng xong lầm bầm: “Chỉ là quen một chút.”
“ hiện tại trong đất thật sự thể trồng đồ vật , bên ngoài ngay cả cọng cỏ cũng mọc nổi ?” Tôn Hoài Trân sầu lo .
“Hẳn là…… Có thể ? Quốc gia nếu kêu chúng trồng, khẳng định là thể trồng!” Ngữ khí bố Tùng kiên định lên, với mấy đứa con trai: “Ngày mai các con liền cùng bố ngoài, chúng khoanh một miếng đất !”
Khu vực hoang vắng, khi bọn họ tới cũng bao nhiêu đồng ruộng, hôm nay của chính phủ cũng , trồng trọt cứ việc tự khoanh vùng, chỉ cần thể trồng hết, khoanh bao nhiêu thì khoanh bấy nhiêu.
Chỉ là chú ý thể tranh chấp với khác, khoanh đất xong chỉ ban quản lý đăng ký, còn đảm bảo khai hoang cùng gieo giống, phàm là sự lãng phí, miếng đất liền thu hồi.
Hạt giống phát nếu đủ, còn thể trong tiệm nhận miễn phí, chỉ là mang theo giấy chứng nhận của ban quản lý, phòng ngừa nhận hạt giống lặp .
Bố Tùng mang theo hùng tâm tráng chí, chuẩn ngày hôm sáng sớm liền ngoài, ở nơi gần khu E nhất khoanh mười mẫu đất!
Mấy trẻ tuổi đối với gieo trồng dốt đặc cán mai, mười mẫu luống cuống, khuyên ông thận trọng, đừng đến lúc đó trồng xuể, chính phủ thu hồi, thì chút mất mặt.
Bố Tùng bọn họ hiểu: “Bố hồi trẻ nhà nghèo, thuê nổi máy móc cùng súc vật, chỉ dựa thể lực đều thể một trồng năm mẫu lúa mì, hiện tại chúng nhiều như , chẳng lẽ ngay cả mười mẫu đất đều trồng xong ?”
Anh cả Tùng chuyện quá uyển chuyển: “Bố, bố hiện tại đều sắp 60 , nhiều năm xuống ruộng, so với thời trẻ cũng thể bằng .”
“Hơn nữa còn tính cả công khai hoang nữa, các bố trồng đều là đất nhà , hiện tại chính là đất hoang dã ngoại, đều cùng một khái niệm.”
Bố Tùng trừng mắt con trai cả một cái, bất quá vẫn là chút thuyết phục, do dự : “Vậy tám mẫu? Một một mẫu vặn !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-183-mua-sam-vat-tu-chuan-bi-khai-hoang.html.]
Chung Duệ vội vàng : “Bố nuôi, thể tính như , đầu tiên Tiểu Kiệt thể trồng ? Sau đó chị dâu trông con cũng thể tính, nuôi lo liệu việc nhà liên quan nấu cơm, càng thể cùng chúng .”
Mẹ Tùng chuyện, Tôn Hoài Trân vội vàng : “Con cũng thể , Tiểu Kiệt thể cho trông.”
Anh cả Tùng khó cơ linh một hồi, lặng lẽ kéo vợ một cái, ý bảo cô còn Khương Đinh .
Quả nhiên, Chung Duệ câu tiếp theo liền : “Khương Đinh thể lực yếu, từ nhỏ nuông chiều từ bé, khẳng định cũng thể kêu cô xuống ruộng, ?”
Tôn Hoài Trân hiểu, nếu là cô , Khương Đinh cũng ? Bản cô sợ chịu khổ, nhưng xem biểu hiện của Khương Đinh mấy ngày nay, rõ ràng là chú hai cưng chiều dỗ dành, nỡ để cô cùng cô xuống ruộng việc ?
Vì thế cô cũng hé răng.
Bố Tùng cau mày tính toán: “Nói như trong nhà liền chúng bốn đàn ông thể …… Kia cũng đủ ! Bốn thằng đàn ông còn trồng tám mẫu đất !”
Mắt thấy hai còn tiếp tục tranh luận, Tùng Dễ Hành đề nghị: “Không bằng cứ sáu mẫu , chúng nhận năm mẫu hạt giống lúa mì cùng hai loại hạt giống rau dưa , như vặn , cần nhận thêm hạt giống, cũng thể mau ch.óng thành khai hoang.”
Mẹ Tùng lộ thần sắc hồi ức: “Hôm nay 11 tháng 4, bên tuy rằng khí hậu bằng tỉnh Cô, nhưng lúa mì vụ xuân muộn nhất cũng gieo trong tháng tư, thời gian để cho chúng cũng nhiều lắm.”
“Còn phơi giống, trộn hạt giống với t.h.u.ố.c, ủ giống……”
Bố Tùng : “Cái thể tiến hành đồng thời với khai hoang, giao cho bà thế nào? Bà còn nhớ rõ như thế nào ?”
Mẹ Tùng nhướng mày: “Yên tâm , ông quên cũng sẽ quên!”
Chung Duệ hỏi: “Vậy rau dưa thì ? Chúng nhận chính là hạt giống khoai tây cùng cà chua, hai thứ thể trồng bây giờ ?”
“Đương nhiên thể, hiện tại đúng là thời điểm để trồng rau, đáng tiếc mỗi chỉ thể nhận một loại hạt giống, bằng trồng nhiều mấy thứ rau dưa, chờ đến mùa hè liền ăn hết đồ ăn!” Bố Tùng chút tiếc nuối .
Tùng Dễ Hành cùng Khương Đinh liếc , : “Hạt giống rau dưa thường thấy trong gian cũng một ít, bố trồng thì lát nữa con lấy để bố chọn lựa một chút?” Đây là lúc mua ở cửa hàng lương thực thực phẩm, thường thì những nơi gần thôn trang, cửa hàng lương thực sẽ bán kèm một ít hạt giống rau.
Bố Tùng nghĩ tới trong gian của con trai ngay cả cái cũng , nhưng ông cẩn thận : “Lần chính phủ cung cấp hạt giống chỉ khoai tây, rau xà lách, cà chua cùng đậu que, cái khác dễ giải thích lai lịch, chúng vẫn là chỉ trồng bốn loại !”
“Được, lát nữa con đem hạt giống rau xà lách cùng đậu que lấy .”
Chung Duệ: “Đều trồng trọt là dựa ông trời ăn cơm, còn xem thời tiết và nhiệt độ, hiện tại dự báo thời tiết nên cái gì bây giờ?”
“Không việc gì, chúng năm gì dự báo thời tiết, cũng theo vụ mùa ?” Bố Tùng để trong lòng, nhưng Tùng vẫn lấy nhiệt kế đo một chút.
Mấy ngày nay nhiệt độ khí lên tới mười độ tả hữu, tuy thích hợp nhất, nhưng cố trồng cũng thể trồng.
Vì thế sự chỉ huy của bố Tùng bắt đầu chuẩn trang cho ngày mai, đừng , trải nghiệm xa lạ thật đúng là những trẻ tuổi điểm hưng phấn nho nhỏ.
Quan trọng nhất là, lấy phong cách việc của chính phủ từ đến nay, nếu lúc an bài trồng trọt, tất nhiên chứng minh trong thời gian ngắn sẽ thiên tai phát sinh!
Tuy rằng vẫn là thể về nhà cũ, nhưng bọn an !
Đêm hôm đó Khương Đinh ôm cánh tay bạn trai mặc sức tưởng tượng: “Về cày ruộng thì em dệt vải, gánh nước thì em tưới vườn……”
Tùng Dễ Hành phối hợp hỏi: “Vậy em gì?”
“Em trông coi nha ~” Khương Đinh tưởng tượng thấy hình ảnh , “Em liền cầm cái roi da nhỏ, canh giữ ở đầu bờ ruộng, một khi đến lười biếng, em lên chính là một roi!”
Nói xong còn hung hăng vung tay một cái, cái dáng vẻ lãnh khốc , thoạt thật là điểm gợi cảm.
Tùng Dễ Hành tiếc nuối : “Anh nhưng thật ăn roi da nhỏ của em, nhưng là ban quản lý mắt thấy bận rộn lên, chỉ sợ tạm thời còn thể .”
“A, tham dự khai hoang, chú Tùng bọn họ mấy xuể ?”
“Đừng lo lắng, Chung Duệ một ngày ăn nhiều cơm như , một thể chấp hai con trâu.”
Khương Đinh chút khó hiểu: “Chung Duệ bọn họ đều thể dễ dàng từ chức, như thế nào đến phiên liền lạp?”
“Có thể là chồng em quá ‘tài giỏi’?” Tùng Dễ Hành bộ suy tư một chút .
“Chỗ nào tài giỏi?” Khương Đinh nghi ngờ xong lập tức cuốn chăn lăn đến một bên, đem chính cuộn thành một con sâu lông.
Đáng tiếc nàng xem nhẹ sức lực của bạn trai, trong chốc lát nàng tựa như một cái bánh kem nhân hạt dẻ chắc chắn, từng tầng lột .
“Cụ thể chỗ nào tài giỏi……”
Ngực Tùng Dễ Hành phập phồng, bàn tay to bóp eo nhỏ của bánh kem, đem cao cao nâng lên, thật mạnh buông xuống.
“Cho mời lãnh đạo kiểm nghiệm.”