Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 182: Lập Tức Thượng Cương!

Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:39:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cửa đóng , Chung Duệ chút yên, một lát nhân lúc Tôn Hoài Trân và Tùng chuyện, lặng lẽ hỏi: “Trên lầu sẽ lung tung gì chứ?”

Tùng Dễ Hành lắc đầu, nhẹ giọng : “Cho dù là vì chính , Phan Soái cũng sẽ lung tung, về phần những khác… chứng cứ, cho dù bọn họ gì đó, cũng thể chứng minh hai mất tích liên quan đến chúng .”

Xác thực như thế, lo âu của Chung Duệ giảm bớt một ít.

Bọn họ là, quản lý viên rõ ràng tầng 5, dừng ở tầng 4.

Anh gõ cửa từng nhà ở tầng 4, hỏi chuyện ngày hôm đó, nhận câu trả lời thấy thì là rõ lắm.

Cho dù trong sự hỏi chuyện đầy kỹ xảo của thừa nhận thấy tiếng mắng của Trương Duy, cũng c.ắ.n c.h.ế.t chính thấy hình ảnh cụ thể, thể khẳng định lầu xảy chuyện gì.

Mặc kệ là vì cảm nhớ sự giúp đỡ của nhà họ Tùng đối với tòa nhà thời gian qua, là sợ hãi nhà họ Tùng trả thù, tóm bọn họ thật sự giữ kín như bưng.

Quản lý viên đành tiếp tục lên tầng 5.

Người của 501 và 505 vẫn ở theo nguyên dạng, tuy thời tiết ấm , nhưng bọn họ nên thiếu vật tư vẫn cứ thiếu, khi vật tư của chính phủ đến nơi, tạm thời còn ăn chung.

Quản lý viên 505 .

Đám đàn ông giống như chen chúc trong một phòng, chỉ là mấy ngày nay lạnh như , gì bọn họ chuyển cái bô về nhà vệ sinh.

Bất quá mùi trong phòng vẫn khó ngửi thực sự.

Mở cửa là một thiếu niên mười mấy tuổi, quản lý viên, của trạm quản lý tìm Phan Soái hỏi chuyện, liền trực tiếp dẫn phòng ngủ.

Mấy đàn ông trong phòng ngủ ngược như , đang giường chơi một bộ bài poker kiếm .

Vốn là cảnh tượng ồn ào, bất quá thấy quản lý viên, nháy mắt liền yên tĩnh .

Quản lý viên quanh phòng, hành lý của A Cẩu và Trương Duy sớm mấy chia chác, cái gì dùng thì dùng, dùng thì lấy nhóm lửa, lúc trả cũng trả .

Trong phòng để manh mối gì, quản lý viên gọi Phan Soái phòng khách hỏi chuyện.

Phan Soái biểu hiện căng thẳng, nhưng bất luận quản lý viên đổi cách hỏi thế nào, đều , chỉ thấy hai kết bạn xuống lầu, cụ thể rõ.

Không còn cách nào, quản lý viên phòng hỏi những khác một lượt.

Kỳ quái là lời khai của bọn họ cư nhiên quá lớn sai biệt, cơ bản đều khớp với lời kể của Tùng Dễ Hành.

Hơn nữa lấy kinh nghiệm phá án trong thời gian của , trong phòng trừ bỏ Phan Soái , những khác dối.

Mà Phan Soái… tuy rằng dối, nhưng thái độ đúng lý hợp tình, hơn nữa trong lời khai cũng sơ hở gì, thật là cổ quái.

Không thu hoạch gì, quản lý viên cuối cùng sang 501.

Theo nhiệt độ khôi phục, phụ nữ còn chen chúc trong một phòng.

Ba con 501 ban đầu dọn một phòng ngủ khác, những còn thì vẫn ở phòng cũ.

Các nàng chuyển đồ nấu cơm trở phòng khách, trong nhà thoạt tuy đơn sơ một chút, sạch sẽ, thậm chí còn thể ngửi thấy một chút mùi t.h.u.ố.c sát trùng.

Ra mở cửa là Hạ Lan, cho nên cô và bạn cùng phòng tiếp nhận thẩm vấn đầu tiên.

Nghe quản lý viên hỏi chuyện, các cô gái 204 ríu rít mồm năm miệng mười , cẩn thận , lời tất cả đều là khen ngợi 301.

“…” Quản lý viên thể ngắt lời các nàng, đổi một câu hỏi: “Trương Xuân Hoa c.h.ế.t như thế nào?”

Vấn đề do Hạ Lan trả lời, cô : “Chúng vốn tưởng bà cảm chuyển thành sốt cao lùi, bất quá khi kể một triệu chứng hậu kỳ của bà cho dì Lý ở tầng 3 , dì Lý thể là nhiễm vi khuẩn dẫn đến sốt…”

.” A Tiểu : “Dì Lý còn bụng cho chúng một chai t.h.u.ố.c sát trùng, trưởng quan, bệnh rốt cuộc lây a?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-182-lap-tuc-thuong-cuong.html.]

“Cái cũng rõ lắm, đợi xem qua t.h.i t.h.ể Trương Xuân Hoa mới .” Quản lý viên lấy vỉ t.h.u.ố.c của Tùng Dễ Hành, hỏi các nàng: “Tầng 3 đưa là t.h.u.ố.c ?”

Lúc đút t.h.u.ố.c là Hạ Lan, cô nhận lấy , xác nhận : “ , t.h.u.ố.c hạ sốt nhãn hiệu nổi tiếng nhất, đều nhận .”

“Ngoài cái , Trương Xuân Hoa còn ăn thứ gì, hoặc tiếp xúc với thứ gì ?”

Chờ Hạ Lan trả lời từng câu một, điểm đáng ngờ nào, quản lý viên quan tâm nguyên nhân cái c.h.ế.t của Trương Xuân Hoa, cũng còn tâm trí thẩm vấn những khác ở 501, dứt khoát dậy : “Được , , cần xem t.h.i t.h.ể, chìa khóa 205 do ai bảo quản?”

Động tác của Hạ Lan bỗng nhiên khựng một chút, bất quá quản lý viên dậy đồng thời động tác đ.á.n.h giá bộ căn phòng, vặn bỏ lỡ khoảnh khắc dị thường của cô .

Hạ Lan nén xúc động l.i.ế.m môi, cố gắng tự nhiên : “Vốn là ở chỗ Trương Xuân Hoa, bất quá trai nhỏ ở tầng 3 tới giúp khiêng t.h.i t.h.ể, liền thuận tay đưa chìa khóa cho .”

“Được, xuống lấy.” Quản lý viên thu hồi tầm mắt, về phía mấy cô gái, giọng điệu so với lúc đầu nhu hòa hơn một chút: “Vất vả các cô gắng gượng thêm mấy ngày, bao lâu nữa, vật tư bên sẽ đến nơi.”

“Không vất vả, chúng quốc gia cũng dễ dàng.” Hạ Lan mím môi, bỗng nhiên : “A Tiểu, em xuống cùng quản lý viên Chu , vặn trả chai t.h.u.ố.c sát trùng dì Lý cho chúng mượn.”

A Tiểu mờ mịt chớp mắt, t.h.u.ố.c sát trùng cho các nàng ?

Cao Kết ở bên cạnh đột ngột , “Em cho chị Hạ Lan.” Cô tìm chai t.h.u.ố.c sát trùng, cầm lấy liền mở cửa xuống lầu.

Thấy trong mắt quản lý viên lộ vẻ nghi hoặc, Hạ Lan vẻ tức giận dậm chân, mắng: “Cái con bé c.h.ế.t tiệt , đều bạn gái , vẫn từ bỏ ý định!”

hổ với quản lý viên, : “Em gái việc lỗ mãng, cũng đợi ngài.”

Hóa là như .

Quản lý viên hứng thú với chuyện tình cảm của trẻ tuổi, gật đầu theo xuống lầu.

Dưới lầu, Cao Kết liên tiếp gõ vài cái, Chung Duệ mở cửa còn kỳ quái: “Ủa, cô tới gì?”

Nghe tiếng bước chân truyền đến từ cầu thang, Cao Kết đột nhiên bước tới một bước, cơ hồ đ.â.m lòng Chung Duệ.

Chung Duệ hoảng sợ, lùi , liền túm lấy cổ áo, kiễng chân ghé tai nhanh một câu: “Chìa khóa 205 ở Trương Xuân Hoa, là chúng đưa cho !”

Một câu dứt, tiếng bước chân xuống đến tầng 4, trong tình thế cấp bách Cao Kết đẩy Chung Duệ một cái, cao giọng : “Ai ý với , tới trả t.h.u.ố.c sát trùng, bớt dát vàng lên mặt !”

Nói xong cô nhét chai t.h.u.ố.c sát trùng tay Chung Duệ, xoay cộp cộp cộp chạy lên lầu.

Khi lướt qua , quản lý viên cũng nhịn liếc mắt , lời vẫn là tình tay tư?

Phức tạp, quá phức tạp.

Quản lý viên xuống tới nơi, Chung Duệ lúc đóng cửa trở về thì lễ phép.

Trong đầu xoay chuyển thật nhanh, mặt lộ nụ : “Thế nào, ngài tìm manh mối gì ?”

Quản lý viên lắc đầu, đưa tay về phía : “Chìa khóa 205 ở chỗ ? Đưa cho , xem t.h.i t.h.ể Trương Xuân Hoa.”

“Chìa khóa… Úc đúng !” Chung Duệ vỗ trán, “Là ở chỗ , hôm đó quên trả .”

Hắn xoay hỏi vọng trong phòng: “A Hành, hôm đó mấy đưa chìa khóa 205, để nhỉ? Cậu tìm giúp với!”

Hắn kêu như , Tùng Dễ Hành trong phòng lập tức hiểu ý, giả bộ tìm kiếm.

Chờ Tùng Dễ Hành cầm chìa khóa , quản lý viên trả vỉ t.h.u.ố.c cho , : “Trời lạnh bệnh nhiều, t.h.u.ố.c chính là thứ một viên khó cầu, các cứ thế tặng hai viên, cũng coi như là tận tình tận nghĩa.”

Tùng Dễ Hành vẫn câu : “Đồ vật quý giá đến , cũng quý bằng mạng .”

Quản lý viên vỗ vỗ vai : “Người trẻ tuổi, kiên định, thông thấu, hiếm , hiếm a!”

 

Loading...