Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 173: Cùng Nhau Gánh Vác, Kiểm Tra Lầu Năm
Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:39:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn Ngô lấy hết can đảm tiến lên một bước: “Không thể để Tiêu một gánh vác, em…”
Tùng Dễ Hành giơ tay ngăn , trầm giọng : “Thay vì bẩn tay , chi bằng phó mặc cho phận.”
Phó mặc cho phận như thế nào, .
Trương Duy đang mặt đất thầm thở phào nhẹ nhõm, chút khinh thường sự do dự thiếu quyết đoán của mấy .
Phan Soái lệnh cưỡng chế chờ ở ngoài cửa cánh cửa đóng c.h.ặ.t, trong lòng lo sợ.
Theo lý thuyết chuyện gì của , còn thả a? Hắn lạnh đến mức ngừng run rẩy, nhưng dám tự tiện rời .
Rất nhanh, cửa mở .
Tùng Dễ Hành và Tiêu Quân mỗi kéo một đàn ông trói c.h.ặ.t t.a.y chân, hiệu cho Phan Soái theo xuống lầu.
Đi xuống lầu, Chung Duệ dùng chìa khóa tìm Trương Duy mở cửa phòng 205.
Trong phòng còn dấu vết sinh hoạt của và Trương Xuân Hoa, Trương Duy càng càng căm hận.
Hận đến cứu , hận Phan Soái bán , hận A Cẩu gây chuyện thị phi liên lụy đến .
nghĩ, A Cẩu sở dĩ tìm 301 gây sự, là ai ở lưng kích động?
Người như tự nhiên là tự kiểm điểm.
mặt vẫn lộ vẻ cầu xin, đ.á.n.h cược một phen xem thể một hai trong họ mềm lòng .
Chương Hoài mềm lòng nhất dời mắt dám , nhưng ý định xin tha cho .
Một kẻ tâm tư âm độc, thích trốn lưng khác châm ngòi thổi gió như , nếu xử lý , trong tòa nhà định là yên .
Huống chi còn quan hệ với thế lực bên ngoài, chuyện tòa 94 suýt chút nữa động thủ với bọn họ, Chương Hoài còn quên !
Nếu tuyết đọng bên ngoài ngăn trở, chừng đối phương chĩa mũi dùi tòa 89…
So với nguy hiểm mà thể mang , vẫn là mạng của và bạn gái quan trọng hơn, nghĩ thông suốt Chương Hoài trong lòng hung ác, ánh mắt cũng kiên nghị vài phần.
Thu hết biểu hiện của Trương Duy mắt, A Cẩu cũng trói thầm trào phúng trong lòng.
Đồ hèn nhát!
Mấy cũng chỉ cái mồm lợi hại, thực tế chẳng định nhẹ nhàng buông tha bọn họ ?
Cho dù nhốt bọn họ ở lầu thì thế nào? Hắn luôn cách cởi bỏ dây thừng tay, cũng luôn cách cạy cửa khóa.
Chỉ một cái nhà nát và cửa gỗ nát liền vây khốn ?
Trừ phi bọn họ hôm nay g.i.ế.c !
Nếu tuyệt đối sẽ báo thù bọn họ!
Sỉ nhục hôm nay, A Cẩu vĩnh viễn sẽ quên!!
Cũng hai lúc im lặng là đang não bổ cái gì, Tùng Dễ Hành tay đeo găng nắm lấy tay cầm kim loại sớm đông cứng, dùng sức kéo cửa sổ .
Gió nháy mắt xuyên qua khe hở tuyết bao phủ thổi .
Tuyết đọng bao phủ hơn nửa cửa sổ thổi quét tràn ngập cả căn phòng, Tùng Dễ Hành chớp mắt, rũ bỏ một bông tuyết lông mi.
Hắn kéo A Cẩu đang liệt mặt đất bãi lạn dậy, đưa đến tay Phan Soái.
Tiếng gió gào thét khiến khỏi cao giọng, với Phan Soái: “Cậu tới, ném hai bọn họ ngoài.”
Khăn trùm đầu che mặt của Phan Soái gió thổi bay, lộ biểu tình dám tin tưởng của : “Em? Em…”
Không dung cự tuyệt, Tùng Dễ Hành nắm lấy tay nắm c.h.ặ.t dây thừng, dùng sức lôi kéo hai đến bên cửa sổ.
Người trong tay kịch liệt giãy giụa, kẻ mạnh miệng như A Cẩu lúc cũng hoảng sợ.
Những thế mà ném ngoài?
Bên ngoài tuyết đọng dày 4-5 mét, rơi xuống còn thể ? Chỉ sợ một lát liền sẽ đông thành cây kem !
Vốn tưởng rằng bọn họ từng dính m.á.u dám g.i.ế.c , A Cẩu còn cốt khí như , hối hận kịp.
Đáng tiếc, lúc ai chú ý tới ánh mắt hối hận của .
Phan Soái Tùng Dễ Hành.
Trong đôi mắt hẹp dài của đối phương tràn đầy uy h.i.ế.p.
Bọn họ đông thế mạnh, hôm nay nếu theo lời , chừng thứ ba ném ngoài chính là .
C.h.ế.t đạo hữu bất t.ử bần đạo, Phan Soái thầm ngoan hạ tâm, c.ắ.n răng một cái, quyết định tốc chiến tốc thắng.
Cũng sức lực từ trào lên, bế bổng A Cẩu lên, nhét ngoài theo khe hở cửa sổ.
Lớp tuyết tơi xốp bên ngoài nhanh hai chân giãy giụa của A Cẩu đá tan, khi rơi ngoài, Chung Duệ tay mắt lanh lẹ cởi bỏ dây thừng tay .
Theo một tiếng kêu sợ hãi nghẹn trong cổ họng phát , cả A Cẩu rơi trong tuyết, còn kịp giãy giụa vài cái, liền nuốt chửng, thấy nữa.
Thấy hết thảy Trương Duy còn bình tĩnh như , trừng lớn hai mắt, đầy mặt hoảng sợ lắc đầu, ý đồ cầu xin bọn họ tha cho .
đầu tiên ném ngoài, còn đường sống để đổi ý? Phan Soái quyết tâm, đầu kéo về phía cửa sổ.
Trương Duy giãy giụa dữ dội, cuối cùng vẫn là Tiêu Quân giúp một tay, mới thành công ném ngoài cửa sổ.
Chờ ảnh Trương Duy cũng biến mất mắt, Tùng Dễ Hành tuyết đọng rào rạt kích động bên ngoài, nhẹ giọng : “Nếu các sống sót, cũng coi như là mạng tuyệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-173-cung-nhau-ganh-vac-kiem-tra-lau-nam.html.]
Đây chính là phó mặc cho phận mà .
trong lòng , khả năng sống sót.
Lớp tuyết bên ngoài rời rạc, hai rơi đó khó ngoi đầu lên .
Vị trí bọn họ rơi xuống là khe hở giữa hai tòa nhà, tòa nhà bên cạnh cũng mở cửa sổ về phía bên , cố tình cửa sổ tầng 1 và tầng 2 của tòa 89 đều đóng c.h.ặ.t, thể mở từ bên ngoài.
Cho nên trừ phi thể đào một con đường từ tuyết, đào thẳng đến cửa chính tầng 1 của tòa nhà nào đó, nếu bọn họ căn bản khả năng khỏi tuyết.
đó mặt trời lớp tuyết phía tan chảy, nước tan kết thành băng, tầng 1 như tuyết chặn, kỳ thật đều là băng tuyết kiên cố, dễ đào như ?
Càng miễn bàn nhiệt độ bên ngoài… vượt quá âm 70 độ.
Bọn họ thể kiên trì bao lâu trong cái lạnh ?
Cửa sổ đóng nữa, ngăn cách gió lạnh dường như thể mang bộ nhiệt lượng cơ thể, sắc mặt trong phòng thoải mái.
Biết bọn họ đều cần thời gian để tiêu hóa chuyện , Tùng Dễ Hành thêm gì, chỉ cảnh cáo Phan Soái: “Quản cho cái miệng của .”
Hai mắt Phan Soái chút đờ đẫn, hiển nhiên còn hồn từ cú sốc gián tiếp g.i.ế.c , ngơ ngác “Dạ” một tiếng.
Tiêu Quân bổ sung: “Sự việc là do một tay , chúng chỉ là xem, chuyện hôm nay nếu bại lộ ngoài, hung thủ thực sự sẽ chỉ là .”
Hai chữ ‘hung thủ’ khiến Phan Soái rùng một cái, hồn: “Biết, em .”
Mấy trở tầng 3, Tùng Dễ Hành gọi Phan Soái đang chuẩn về , hỏi: “Hết củi ?”
Phan Soái ấp úng: “Vâng, dùng, dùng nhanh.”
“Chờ.” Tùng Dễ Hành ném xuống một chữ về phòng, một lát liền bưng một cái thùng giấy nhỏ .
“Trong nhà xác thực củi, cồn khối cũng chỉ thể chia bấy nhiêu.”
Chờ Phan Soái vẻ mặt vui mừng nhận lấy, Chung Duệ vội vàng gõ: “Dùng tiết kiệm chút a.”
Nhà Tiêu Quân nhiên liệu nhiều, chỉ tượng trưng cầm mấy gói lương khô .
306 rốt cuộc sức lao động nhiều, dự trữ so với nhà Tiêu Quân nhiều hơn ít, thấy cũng về nhà ôm một bó củi nhỏ .
Phan Soái thu hoạch tràn đầy nháy mắt tan khói mù, mặt dày với bọn họ: “Cảm, cảm ơn các .”
“Về đừng chạy lung tung, những khác chúng sắp xếp khác.” Lo lắng chạy đến 501 lung tung, Tùng Dễ Hành như .
“Được, .”
Phan Soái , tầng 3 nhất thời yên tĩnh , lẳng lặng một lúc, Tiêu Quân lớn tuổi hơn mấy trẻ tuổi, trong lòng thở dài, an ủi : “Cũng coi như giải quyết một tai họa cho tòa nhà, coi như là việc .”
“Các cũng về .” Tùng Dễ Hành : “ lên 501 xem xảy chuyện gì.”
Bọn họ cũng đều sự yên tĩnh của Trương Xuân Hoa hợp lẽ thường.
Bất quá khi lên, Tùng Dễ Hành còn về nhà một chuyến.
Phòng khách 301, một nhà hoặc hoặc , trừ bỏ trẻ con , lớn mỗi sắc mặt ngưng trọng.
Bọn họ tiếng kêu rên của Trương Duy đó, nhưng bố Tùng và cả Tùng trở về, chỉ giải quyết, đề cập rốt cuộc giải quyết như thế nào.
Tôn Hoài Trân sớm đeo bịt tai cho con trai khi bên ngoài vang lên tiếng đ.á.n.h , dỗ dành thằng bé xem truyện tranh.
Xuất phát từ sự hiểu đối với nhà, Tùng điều gì đó từ biểu tình của ông nhà và con trai cả, ngại hai cô con dâu bên cạnh dám truy hỏi.
Trải qua chuyện ở Kim Thành, Khương Đinh trong lòng bạn trai thật sự sẽ tay tàn nhẫn khi gặp uy h.i.ế.p.
Trong mắt nàng tràn đầy bất an, sợ Tùng Dễ Hành gì , mà là sợ việc sẽ khiến nhà họ Tùng sinh ngăn cách với .
So với những khác, nàng khẳng định càng hướng về bạn trai .
Nếu… nếu nhà họ Tùng thật sự vì mà trách cứ Tùng Dễ Hành, nàng nhất định sẽ cùng đối mặt!
Tùng Dễ Hành cùng Chung Duệ , thấy tầm mắt nháy mắt dừng mặt .
Từng đôi mắt hình dạng khác , nhưng bên trong chứa đầy quan tâm và lo lắng giống như đúc.
Hắn bỗng dưng : “Không việc gì, giải quyết.”
“Giải quyết? Vậy là , là .”
Không ai hỏi giải quyết như thế nào, ăn ý tránh .
Thấy hai dính đầy tuyết từ về, Tùng tha thiết lau giúp bọn họ.
Tùng Dễ Hành ngăn động tác của , nhận lấy khăn lông tự lau, lau : “Củi lửa 505 dùng hết , tới một chuyến, tuy rằng quá trình quá vui vẻ, nhưng tổng thể để tay trở về, cho nên con cầm một ít cồn rắn cho bọn họ.”
Tôn Hoài Trân như đang dỗ con, kỳ thật lỗ tai vẫn luôn động tĩnh bên .
Nàng thấy em hai lấy cồn khối, thoáng thở phào nhẹ nhõm, hóa là giải quyết như .
Cũng đúng, tuy tổn thất chút đồ, nhưng thể thuận lợi đuổi là .
Ba phụ nữ, chỉ Tôn Hoài Trân lừa.
Mẹ Tùng và Khương Đinh hiểu Tùng Dễ Hành phân cao thấp, khi chuyện rũ mắt xuống, hai đều sự tình tuyệt đơn giản như .
Phủi tuyết , Tùng Dễ Hành đến thùng vật tư nhặt một thùng nhỏ cồn khối nữa, chuẩn mang theo Chung Duệ cùng 501 xem một chút.
Trước khi xoay , Khương Đinh bỗng nhiên gọi .