Bên nhà đang bữa sáng.
Chiếc bếp lò inox nhỏ xinh chứa đầy những thanh củi nhỏ, ngọn lửa màu cam hồng l.i.ế.m láp đáy ấm nước kiểu cũ.
Đừng bếp lò nhỏ, nó là loại khói. Chỉ cần đưa một ống khói inox thon dài ngoài cửa sổ cố định , trong phòng gần như khói.
Nhược điểm là ống khói quá ngắn, bếp lò đặt sát tường.
bố Tùng vẫn khen nó ngớt lời: “Đồ bây giờ đúng là tiên tiến, tuy vật liệu thì cũng cái bếp lò hồn, nhưng thể tinh xảo như .”
Tiếng nước sôi ùng ục trong ấm, hòa cùng tiếng củi cháy lách tách, nước ẩm ướt lan tỏa trong khí, hít phổi, dịu cổ họng khô ngứa một đêm ngủ.
Một bàn tay thon dài vết chai mỏng vươn tới, dùng miếng lót cách nhiệt nhấc ấm nước lên, lượt rót những chiếc bát sứ trắng xếp sẵn bàn ăn.
Thứ bột màu nâu nhạt trong bát tác động của nước sôi tỏa mùi thơm nồng nàn, là mùi thơm của lúa mạch hòa quyện với mùi khét, còn thể ngửi thấy vị ngọt của đường đỏ tan .
Tùng Dễ Hành đặt ấm nước xuống, bưng một bát bột mì khuấy đều đưa cho bạn gái: “Nếm thử xem .”
Cách là của Tùng. Để tiết kiệm thời gian và nhiên liệu bữa sáng, bà nhớ một món ngon thời thơ ấu.
Rang chín bột mì trong chảo dầu nước, mỗi ăn múc hai muỗng bát, thêm đường đỏ và nước sôi khuấy đều, liền biến thành một bát bữa sáng nóng hổi và bổ dưỡng.
Khương Đinh uống hai ngụm, giơ ngón tay cái lên với Tùng đang đặc biệt chú ý đến phản ứng của cô: “Ngon ạ, là hương vị dưỡng sinh!”
Mẹ Tùng rạng rỡ, hỏi cô: “Mấy ngày nay ăn sáng ? Lúc trẻ cứ nghĩ khỏe, ăn sáng cũng thấy đói, nhưng thực hại cho cơ thể, đến già mới đó. Vừa , món bổ dày, con uống nhiều một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-162-ta-muon-danh-han-mot-tran.html.]
Khương Đinh chớp chớp mắt, chút chột . Thực tế mấy ngày nay cô những bỏ bữa nào trong ba bữa chính, mà thỉnh thoảng còn cả chiều và bữa khuya nữa.
Ngày nào cũng cùng cả Tùng ngoài, theo dõi nhặt củi, Chung Duệ bận tối mắt tối mũi liếc Khương Đinh một cách oán giận, buồn bã : “Mẹ nuôi đừng lo, Khương Đinh sẽ để đói .”
Tùng Dễ Hành lạnh lùng một cái: “Ý là đói đến ?”
“Không !” Chung Duệ hận thể nhảy dựng lên để chứng minh trong sạch, cũng thể để oan uổng như , nếu nuôi sẽ nghi ngờ ăn cơm hết !
Khương Đinh lè lưỡi trêu , bụng chuyển chủ đề: “Công việc theo dõi của tiến triển thế nào ?”
Nói đến chuyện chính, Chung Duệ vẻ nghiêm túc chỉnh sắc mặt: “Khụ, cũng tạm .”
Cậu : “Hiện tại tra đó ở tòa 94. Mấy ngày nay chúng cố gắng cùng tuyến đường với đám tầng hai, cũng thấy họ chạm mặt một , nhưng cách khá xa nên gì.”
Khương Đinh về phía bạn trai.
Tùng Dễ Hành : “Bên báo cáo với em , thăm dò tình hình nhân sự sơ bộ của tòa 94, cũng chia hai phe giống chúng , chỉ là nhóm tiếp xúc với đám tầng hai lượng đông hơn, khó giải quyết.”
Thấy hai vẻ báo cáo công việc, tuy hiểu gì nhưng cả Tùng cũng : “Tuy đối phương chủ động khiêu khích, nhưng tại , trong đội chúng càng ngày càng ngứa mắt họ.”
Tùng Dễ Hành gật đầu: “Bình thường thôi, một khi trong lòng gieo hạt giống nghi ngờ, sẽ nhịn mà quan sát đối phương, đó cái gì cũng thấy giống như bằng chứng.”
Bố Tùng, các con yêu cầu một ngày nghỉ một ngày vì tuổi cao, : “Ta rảnh rỗi việc gì nên chạy lên ban quản lý hai chuyến, thấy các quản lý viên bận tối mắt tối mũi, khu đ.á.n.h thì là khu gây mâu thuẫn, lúc còn áp giải thành, tóm là lúc nào rảnh rỗi.”