Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 157: Cười Không Nổi Thì Đừng Cười
Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:37:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giống như… giống như nàng ngày xưa, vô tình bắt gặp một đám trong con hẻm nhỏ cạnh trường học.
Nàng còn kịp rõ bỏ chạy, trong khoảnh khắc dường như thấy đám đó đang vây một ở giữa.
Nàng do dự lâu, lâu giữa việc báo cảnh sát và tìm giúp đỡ. Lâu đến mức khi nàng dẫn từ cửa hàng gần đó chạy tới, đám mất, chỉ còn vài giọt m.á.u tươi mặt đất.
Nàng vì thế mà áy náy lâu, thỉnh thoảng thậm chí còn sinh một loại hận ý với chính .
Tại mày ?
Tại mày lập tức tìm cầu cứu?
Mày thật sự rõ ?
Mày rõ ràng thấy!
Mày đang sợ hãi!
Mày sợ đám trẻ hư đó trả thù, sợ chính biến thành vây ở giữa, cho nên mày đầu mà bỏ chạy!
Có một vì sự sợ hãi và do dự của mày mà tổn thương, bây giờ mày giả nhân giả nghĩa tự trách trong lòng thì thể đổi gì!
Tổn thương xảy !
Không thể đảo ngược!
………
Khi đó nàng vô cùng, vô cùng đau khổ.
Nửa đêm tỉnh giấc luôn mơ thấy cùng một cảnh tượng tương tự, một rõ mặt, m.á.u chảy từ mũi, cứ liên tục chất vấn nàng: “Tại như thấy, tại !”
Khương Đinh c.ắ.n c.h.ặ.t môi , trong mắt dâng lên lệ quang.
Nàng nên trách , chính nàng cũng là như .
Bọn họ… giống hệt , đều là những con sẽ yếu đuối, sẽ ích kỷ, và cũng sẽ nhút nhát.
cuối cùng vẫn , giống như nàng .
May mà chuyện vẫn còn kịp…
Nàng sẽ trách .
Người đến nhanh.
Ban quản lý xử lý xong vụ ẩu đả tập thể buổi sáng, còn kịp thở nhận tin báo của quần chúng, là giam giữ khác trái phép.
Nghe thấy sự việc ác tính như , họ lập tức lên đường giải cứu, mấy lính trực ban đều xuất động bộ.
Viên quản lý còn đang suy nghĩ nên gọi thêm , thì hai báo án kẻ khống chế.
Trong lòng ông dấy lên nghi ngờ.
Người thường phát hiện loại chuyện nên lập tức báo cảnh sát để họ giải quyết , gì ai tự xông lên? Lại còn giải cứu thành công, thậm chí ai thương!
Chuyện quá kỳ lạ, là ăn cướp la làng đấy chứ?
Viên quản lý và đồng sự liếc , trong lòng âm thầm cảnh giác. họ cũng quá lo lắng, dù bên cạnh còn sáu lính.
Sáu khẩu s.ú.n.g đó chính là sự tự tin của họ, ngay cả mấy chục tham gia ẩu đả buổi sáng, họng s.ú.n.g chĩa cũng ngoan như cừu, ai dám chủ động giở trò với họ?
Mãi đến khi hiện trường ở tòa 89, thấy chủ nhà t.r.a t.ấ.n đến hình , viên quản lý mới lập tức vứt bỏ nghi ngờ, chỉ còn sự phẫn nộ nhắm tội phạm.
Bởi vì tính chất quá ác liệt, họ thậm chí truy cứu nhiều về hành động tự tiện của những . Nghe là hàng xóm cùng tòa nhà phát hiện điều bất thường chủ động cứu viện, họ còn giơ ngón tay cái tán thưởng.
giáo d.ụ.c thì vẫn giáo d.ụ.c, khi , viên quản lý dẫn đầu lý với Tùng Dễ Hành, chủ động tổ chức cứu viện, lặp lặp nhấn mạnh gặp chuyện tự xông lên, nên báo cảnh sát thì cứ báo, sự tồn tại của chính phủ là để bảo vệ an cho nhân dân…
Nói đến cuối, thấy Tùng Dễ Hành cúi đầu thành thật huấn thị, rõ ràng là một đàn ông cao mét tám mấy, nhưng bóng dáng vì trông chút đáng thương, ông cũng nỡ nữa.
Khương Đinh kéo tay bạn trai, nhịn biện bạch giúp vài câu: “Đồng chí, thật sự sai , cũng chỉ sợ báo cảnh sát sẽ đối phương cảnh giác…”
Cách xưng hô thành công cắt ngang lời lải nhải của viên quản lý, ông ho một tiếng: “Được , sai là , chúng đưa , chuyện tiếp theo sẽ chuyên trách đến xử lý.”
Thấy mấy dễ dàng bỏ qua, phụ nữ trung niên lính áp giải cam lòng hét lớn: “Chú cảnh sát, thể như ! Bọn họ ! Nói gì mà bụng, mang theo con d.a.o dài như , thấy bọn họ chính là đến để cướp bóc!”
Viên quản lý dừng : “Dao gì?”
Bốn con d.a.o ngắn mang xuống lầu cất giấu, hiện trường chỉ còn mấy ống thép và que cời lửa.
Chung Duệ lộ vẻ mờ mịt: “ , d.a.o gì?”
Người phụ nữ điên cuồng hét lên: “Dao phay đó! Một con d.a.o phay dài ơi là dài! Vừa dính m.á.u , bọn họ đ.á.n.h động tác thuần thục như , chắc chắn từng phạm pháp, đồng chí cảnh sát, ông thể bọn họ lừa !”
Chồng bà liên tục phụ họa: “ đúng , tận mắt thấy, đàn ông đầu tiên xông cầm một con d.a.o lớn dài cả mét, suýt chút nữa c.h.é.m !”
Hắn cố ý khoa trương, lúc lời càng khoa trương càng khó khác tin tưởng.
Người phụ nữ gật đầu về phía con trai và con gái: “Hai đứa một câu , thấy họ cầm d.a.o !”
Con trai bà rụt cổ như chim cút, “Có, d.a.o.”
Viên quản lý về phía cô gái cúi đầu một lời bên cạnh, hỏi một câu: “Cô cũng thấy?”
Cô gái ấp úng : “Không, .” Quá mất mặt, suốt quá trình cô hề ngẩng đầu lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-157-cuoi-khong-noi-thi-dung-cuoi.html.]
Viên quản lý híp mắt, về phía Tùng Dễ Hành: “Dao ở ?”
Tùng Dễ Hành lắc đầu: “Không d.a.o.”
Tiêu Quân bên cạnh bước lên, chỉ đống đồ đất: “Muốn cứu từ tay những tên tội phạm hung ác như , chúng quả thực mang theo v.ũ k.h.í, nhưng tất cả đều ở đây. Con d.a.o dài cả mét mà họ từng thấy, đến việc chúng tỉnh Bạch Lan đều qua kiểm tra, chỉ con d.a.o dài cả mét thì mua ở ? Nước quản lý v.ũ k.h.í nghiêm ngặt như , ngay cả mua d.a.o gọt dưa hấu cũng đăng ký tên thật, chúng đều là thường, thể v.ũ k.h.í khoa trương như ?”
Chung Duệ chỉ gã đàn ông trung niên : “ , d.a.o khác thì thấy, nhưng lúc chúng thì cầm d.a.o phay tấn công, Tiêu còn suýt c.h.é.m thương đấy!”
Viên quản lý về phía “ Tiêu” trong miệng : “Anh tên Tiêu Quân?”
“Vâng.”
“Từng lính ?” Dáng quá rõ ràng.
“ .”
Viên quản lý kỹ mặt , mấy thanh niên khác đang cố gắng tỏ chính khí lẫm liệt, đối với lời tố cáo ngớt của phụ nữ trung niên như thấy, chỉ hỏi: “Huyện Lan Cát hiện đang tuyển tình nguyện viên phục vụ nhân dân, thấy những thanh niên nhiệt huyết như các phù hợp, mấy hứng thú đăng ký ?”
Mấy liếc , ai gì.
Chung Duệ : “Ngài quá coi trọng chúng , chúng đều là thường chí lớn gì, nếu trong tòa nhà loại uy h.i.ế.p đến an của nhà, gặp chuyện khác chúng còn chắc dám lên .”
Viên quản lý gật đầu, tỏ vẻ hiểu.
Người phụ nữ trung niên và chồng bà vẫn cam lòng la hét, viên quản lý thu vẻ hiền lành mặt, lạnh lùng : “Im miệng, kêu thêm một tiếng nữa là nhét miệng các !”
Thấy bà há miệng còn , viên quản lý liếc mắt một cái, lính phía phụ nữ liền bịt miệng bà .
Thấy , chồng bà cũng đột nhiên im bặt, dám hó hé.
Viên quản lý quyết định đưa bốn lính áp giải , mấy hại ở phòng 406 tạm thời nên di chuyển, đó họ sẽ liên hệ xe cứu viện ở huyện thành, đưa đến bệnh viện điều trị.
Mở cửa, bên ngoài thêm ít vây xem.
Những sớm thấy động tĩnh, chắc xảy chuyện gì, mãi đến khi của ban quản lý đến mới dám ngoài. Tiếc là liền đóng cửa , chẳng xem náo nhiệt gì, chỉ thấy bên trong một phụ nữ la hét.
điều cũng cản trở họ ở hành lang thì thầm bàn tán, chủ yếu là xảy chuyện gì, c.h.ế.t .
Hai lính canh ngoài cửa đuổi mấy , đuổi liền quản nữa.
Viên quản lý họ Chu đây hẳn là một lãnh đạo, khi sa sầm mặt còn thể trấn áp tình hình hơn cả những lính trẻ tuổi, ông ở cửa trầm giọng quát: “Đứng đây gì, tan hết !”
Người cầu thang nể mặt, từ xuống chạy tán loạn một hồi, trông như , thực tế đầu và chân đều giấu .
Viên quản lý , với mấy thanh niên tiễn : “Tuy là hảo tâm việc , nhưng như nữa.”
Nghe ông cố ý cao giọng, mấy đều hiểu ông cố ý cho trong tòa nhà để giải thích cho họ.
Viên quản lý , nhưng để mấy đeo băng đỏ tạm thời chăm sóc mấy ở phòng 406, ngoài cửa còn hai lính canh gác, Khương Đinh và yên tâm, cũng xuống lầu.
Lúc gọi cửa thì tỏ quen, thực tế Tùng và gia đình chị Vương cũng , nhiều lắm là lúc dắt con xuống lầu chơi gặp vài , chuyện qua loa vài câu.
Bị giam cầm mười ngày, tổn thương và t.r.a t.ấ.n trong thời gian ngắn thể hồi phục, dù là thể xác tâm lý, gia đình đều cần bác sĩ chuyên nghiệp điều trị.
Vì bà cũng cố ôm trách nhiệm , để một ít thức ăn, từ lầu lấy hai đôi vớ cotton trẻ em mang lên, coi như là trọn tình nghĩa.
Chỉ là về đến nhà vẫn khỏi thở dài: “Ai, bậy mà.”
Bố Tùng an ủi bà: “May mà còn sống, chỉ cần thể vượt qua, đại nạn c.h.ế.t ắt hậu phúc.”
Tôn Hoài Trân một dắt con ở nhà chờ đợi, trong lòng thấp thỏm yên: “Không ai thương chứ?”
“Không .” Anh cả Tùng ôm lấy cô, “Đừng sợ.”
Người đàn ông vụng về nhà hiếm khi dỗ cô một , Tôn Hoài Trân ngượng ngùng nắm lấy cánh tay chồng, “Vậy thì .”
Mẹ Tùng cảm thán: “Hy vọng những đó đưa đừng thả nữa, trong tòa nhà bớt những kẻ như , cuối cùng cũng thể sống yên .”
Bà liếc đứa con trai thứ hai vẻ , cố ý kéo chuyện: “Phải , A Hành?”
Tùng Dễ Hành mí mắt cũng nhấc, chỉ gật đầu.
Lời đáng lẽ , Chung Duệ lo lắng một cái, dứt khoát tự mở miệng: “ tình hình cứ tiếp tục như , loại chuyện chỉ nhiều chứ ít, chúng vẫn nên sớm chuẩn .”
Bố Tùng nhớ lời Tiêu Quân , gật đầu: “ , cũng trong tòa nhà còn đồng bọn của chúng , hoặc là những tòa nhà khác còn chuyện tương tự , chỉ là tạm thời phát hiện?”
Lúc cầm d.a.o để phòng trượt tay, mấy đều đeo găng tay. Khương Đinh nhét bàn tay đỏ bừng vì lạnh của bạn trai túi sưởi ấm, thấy mở miệng, đành : “Chuyện chắc cũng cảnh tỉnh ban quản lý, lẽ họ sẽ tìm thời gian kiểm tra tất cả các khu.”
Anh cả Tùng gật đầu: “ , nếu những chuyện như xảy thêm vài , khu ngoại Lan Cát sẽ sớm loạn lên, đến lúc đó dễ quản .”
Anh em trai, chút thôi.
Từ một loạt hành động hôm nay của Tùng Dễ Hành, ít nhiều cũng thể một chút, em trai lẽ kế hoạch cho tình hình sắp tới.
cũng tâm trạng của em hai hiện tại , nên hỏi lúc .
Theo bố Tùng Tùng cảm thán vài câu, trong phòng rơi im lặng ngắn ngủi.
Vì mới nấu cơm, lửa trong lò vẫn tắt. Cả nhà quây quần bên lò, ánh lửa bập bùng chiếu lên mặt.
Khương Đinh hàng mi rũ xuống của bạn trai, và bóng mờ mắt ánh lửa chiếu rọi, trong lòng thở dài, nàng kéo dậy.
“A Hành lẽ mệt , em đưa về nghỉ một chút.”
Nàng về phía Chung Duệ, Chung Duệ lập tức hiểu ý : “ ở đây sưởi ấm.”