Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 156: Dưới Gầm Giường Tăm Tối, Tội Ác Kinh Hoàng
Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:37:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bố Tùng bên cạnh, căng thẳng chằm chằm bà , sợ bà đột nhiên vùng dậy.
cô gái vẫn bất động như đang ngủ.
Trong bếp phía bố Tùng, Tiêu Quân tại chỗ xé mấy cái túi nilon bện thành dây thừng, trói hai tay gã đàn ông trung niên lưng, lấy một cái thùng nước trùm lên đầu , cảnh cáo: “Đừng động đậy, lỡ cẩn thận đụng con d.a.o nhỏ trong tay tao thì coi như mày xui xẻo.”
Ngoài phòng khách, Tùng Dễ Hành bắt lấy gã thanh niên run rẩy như chim cút, ánh mắt lướt một vòng qua đống vật tư chất đầy sàn, gọi thanh niên đang ở cửa: “Tôn Ngô, mấy phòng tìm xem, xem giấu ở .”
Bị hàng loạt hành động của họ cho kinh ngạc, Tôn Ngô vẻ ngơ ngác, đến khi hồn mới vội vàng gật đầu: “Được, .”
Người phụ nữ lập tức nín rên, chột hỏi: “Tìm cái gì, đồ đạc nhà chúng đều ở phòng khách cả , các thì cứ lấy , cần tìm , trong phòng còn gì nữa!”
Tùng Dễ Hành liếc bà một cái: “Câm miệng.”
Người phụ nữ vẫn mạnh miệng: “Báo cảnh sát, báo cảnh sát!”
Chung Duệ giọng âm dương quái khí: “Miệng thì báo cảnh sát, chứ thật sự gọi cảnh sát tới thì bà vui .”
Người phụ nữ: “…”
“Anh hai Tùng, xem .”
Em trai của Tôn Ngô là Tôn Vương từ một phòng ngủ , với Tùng Dễ Hành.
Hắn tiến lên nhận lấy từ tay Tùng Dễ Hành, đè gã thanh niên nhát như thỏ đế xuống.
“Thành thật một chút!” Nói xong liền đạp một cước gã thanh niên đang tỏ thành thật .
Tùng Dễ Hành coi như thấy.
Hắn thấy vẻ mặt Tôn Vương chỉ phẫn nộ chứ bi thương, trong lòng liền suy đoán.
Đi tới cửa, liếc mắt một cái thấy Tôn Ngô và Chương Hoài đang , nhưng thấy những khác trong phòng.
Mãi đến khi bước , mới thấy mấy đang co quắp ở góc phòng.
Mấy trói bằng dây thừng chắc chắn, gần như ngay cả ngón tay cũng cử động . Quần áo cũ nát dính đầy vết bẩn, kỹ còn thể thấy vài vết m.á.u khô màu nâu sẫm.
Tóc tai cả ba đều rối bù, miệng nhét giẻ bẩn, mặt mũi cũng bẩn thỉu hình , chỉ vài vệt nước mắt trắng hếu má là còn lộ màu da vốn .
Cơ thể họ trói trong tư thế vô cùng vặn vẹo, tự thể di chuyển.
Tôn Ngô và một thanh niên khác cố gắng tiến lên cởi trói cho họ, nhưng vì ba ngừng nức nở và tỏ vẻ kháng cự mà dám gần.
Thấy Tùng Dễ Hành bước , Tôn Ngô chỉ ba chiếc vali cũ nát bên cạnh với : “Cả ba đều nhét trong vali, trói bao lâu , hình như sợ đến ngây dại, phân biệt kẻ , coi chúng là .”
Trên mặt Tùng Dễ Hành hiện lên một tia lạnh lẽo, hỏi: “Đứa bé ?”
Nam sinh trong cặp đôi tình nhân 306 tên là Chương Hoài, chỉ chỉ gầm giường: “Trốn ở đó, nó thì trói, nhưng cũng đáng thương vô cùng.”
Tùng Dễ Hành đôi mắt ngấn nước và quai hàm c.ắ.n c.h.ặ.t của , gật đầu, gì.
Hắn quỳ một gối xuống, vén tấm ga giường rũ xuống, liếc mắt một cái liền thấy một bóng đen nho nhỏ ở trong cùng.
[Một nhúm nhỏ xíu, trông còn nhỏ hơn cả Tùng Thiện Kiệt, lúc đang vùi đầu gối, ôm hai chân run bần bật.]
Tùng Dễ Hành thấy chân nó chỉ còn một chiếc vớ, và bàn chân nhỏ còn lộ ngoài khí, dù ở gầm giường tối om như vẫn thể gót chân sưng tấy tím bầm, chỉ cảm thấy một luồng tức giận xộc thẳng lên trán, thậm chí xông ngoài c.h.é.m c.h.ế.t mấy kẻ cầm thú !
Cố gắng đè nén cơn giận trong lòng, Tùng Dễ Hành gọi ngoài cửa một tiếng: “Mẹ.”
Một lát , Tùng, mà là Khương Đinh động tĩnh nhịn chạy xem trộm.
Nhìn thấy bạn gái, Tùng Dễ Hành khựng , vẻ lạnh lùng mặt tan trong giây lát, bất đắc dĩ hỏi: “Sao em lên đây?”
Cửa sổ trong phòng dán giấy báo, đột ngột từ nơi sáng sủa chuyển gian tối tăm, mắt Khương Đinh vẫn thích ứng, chỉ thấy rõ bạn trai. Nàng mím môi, nhỏ giọng : “Em đ.á.n.h xong mới .”
Tùng Dễ Hành cũng trách cứ nàng, chỉ đuổi nàng ngoài: “Em gọi đây.”
Khương Đinh: “Dì về cất bát , chuyện gì để em …” Lời còn dứt nghẹn trong cổ họng, bởi vì nàng cuối cùng cũng thấy rõ ba trói ở góc phòng.
Một ngọn lửa giận bùng lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c, ngừng cuộn trào, Khương Đinh há miệng, chỉ cảm thấy hô hấp khó khăn, phảng phất như giây tiếp theo sẽ ngọn lửa từ cơ thể nàng bùng phát .
Thấy nàng tức giận đến quên cả thở, Tùng Dễ Hành vội vàng che mặt nàng, cố gắng dời sự chú ý của nàng.
Tiếc là thành công, Khương Đinh hỏi một câu giống hệt : “Đứa bé ?”
Thấy ánh mắt bạn trai rơi xuống đất, Khương Đinh phản ứng , đột nhiên về phía gầm giường.
Nếu thấy ba lớn trong lòng cuồn cuộn lửa giận, thì khi thấy đứa bé , lòng Khương Đinh như chứa một biển giấm, chua xót, đau đớn như ăn mòn.
Nàng theo bản năng bò trong, nhưng vì quần áo quá dày mà ván giường cản .
Chẳng còn nghĩ ngợi nhiều, Khương Đinh trực tiếp dậy cởi áo phao, chỉ mặc chiếc áo khoác nỉ bên trong, dựa dáng nhỏ nhắn chui gầm giường.
Tùng Dễ Hành bất đắc dĩ nhặt chiếc áo phao rơi đất lên, nhớ tới trong phòng còn ba lớn cần giải cứu, thử gần, nhưng phản ứng của ba đối với còn hoảng sợ hơn cả đối với mấy Tôn Ngô.
Tùng Dễ Hành: “…”
Hắn đành với Tôn Ngô: “Cậu đổi Chung Duệ đây, giỏi giao tiếp hơn.”
Tôn Ngô lời , Tùng Dễ Hành về phía Chương Hoài đang mím c.h.ặ.t môi, vươn tay vỗ vỗ vai .
“Đừng cứ chớp mắt mãi, thì cứ .”
Chương Hoài , vì Chung Duệ nhanh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-156-duoi-gam-giuong-tam-toi-toi-ac-kinh-hoang.html.]
Nhìn thấy t.h.ả.m trạng của ba , nghiến răng mắng một tiếng, nhanh ch.óng nở nụ : “Là dì Vương ạ, cháu là Tiểu Chung ở lầu, đừng căng thẳng, mấy chúng cháu , đều đến cứu , tin dì ngoài xem, mấy tên khốn đó bắt …”
Hắn từ từ gần, dựa giọng và nụ tràn đầy thiện ý và ánh nắng, mà thật sự thể chạm tay cởi dây thừng, chỉ là động tác vô cùng cẩn thận, một khi đau sẽ khiến ba giãy giụa.
Bên đang từ từ cởi trói, bên Khương Đinh cũng đang từ từ tiếp cận đứa bé.
Nàng chui thấy đứa bé ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nàng, động đậy, nhưng mỗi khi nàng gần thêm một chút, cơ thể nhỏ bé của nó run rẩy lợi hại hơn.
Giống như một chiếc lá mỏng manh trong gió, rõ ràng là màu xanh non, còn hấp thụ đủ dinh dưỡng để lớn lên, rơi khỏi cành.
Khương Đinh đau lòng vô cùng, thấy đến gần trong vòng một mét, cơ thể đứa bé run như cầy sấy, nàng dừng dám động nữa.
Hung hăng c.ắ.n môi, Khương Đinh khống chế biểu cảm mặt, từ từ nặn một nụ dịu dàng thiết.
“Chị .” Nàng , “Không tin em xem .”
Nàng nắm tay , giấu lưng lắc một cái, khi đưa , trong lòng bàn tay thêm một cây kẹo mút.
Cây kẹo mút to bằng nắm tay trẻ con, lớp giấy gói trong suốt là viên kẹo màu sắc rực rỡ, vô cùng bắt mắt.
Ánh mắt đứa bé quả nhiên từ từ dời từ mặt nàng sang tay nàng.
Khương Đinh đưa tay về phía , thấy đứa bé ngừng run run lên, nàng vội vàng lùi một chút, “Chị động, chị động, chị động đậy, em tự lấy, ?”
Đứa bé động, nhưng cũng run nữa.
Khương Đinh từ từ thở một , cố gắng nụ của thêm thiết hữu hảo, giọng cũng ngọt ngào vô cùng: “Em tên là Tiểu Phi ? Chị là dì của Tiểu Kiệt. Tiểu Kiệt em còn nhớ , nó từng chơi với em đó.”
“Tiểu Kiệt cứ đòi tìm em chơi đấy, chị chị đến tìm em, nó liền đòi cùng, em nhớ nó ?”
Thấy đứa bé run nữa, chỉ ngây chằm chằm cây kẹo trong tay nàng, tay Khương Đinh từ từ, từ từ đưa về phía , dừng ở vị trí nó thể vươn tay là tới.
Giọng nàng nhẹ như một cơn gió thoảng, mang theo hương vị ấm áp của ngày xuân, khẽ : “Cầm , đây là chị Tiểu Kiệt tặng cho em.”
Một bàn tay nhỏ tím bầm vì lạnh từ chân thò , từ từ, thăm dò gần, cho đến khi cầm cây kẹo trong tay, mới nhanh ch.óng rụt về.
Khương Đinh nở một nụ lớn hơn, hỏi nó: “Còn nữa , chị còn vị khác nữa đó, nếu thì gật đầu một cái, Tiểu Phi ~”
Đứa bé ngơ ngác nụ của nàng, một lúc lâu , bỗng nhiên “oa” một tiếng lớn, “Mẹ, … Mẹ ơi!”
Khương Đinh giật , định lấy thứ gì đó dỗ nó, liền thấy bên cạnh truyền đến một tiếng kêu t.h.ả.m thiết: “Phi Phi! Phi Phi!”
Nàng đầu , thấy phụ nữ cởi trói như thể đột nhiên đ.á.n.h thức, tứ chi tê liệt thể chống đỡ động tác bình thường, bà mà dùng bờ vai duy nhất thể hoạt động mà vặn vẹo mặt đất, nhích từng chút một bò gầm giường.
Khương Đinh cảm giác tóc gáy đều dựng lên, nàng kinh hãi, mặc kệ đứa bé còn đang , vội vàng tiến lên nửa ôm nó, đẩy nó đến bên cạnh nó.
Người phụ nữ vất vả bò nửa ngẩng đầu, rướn cổ để chạm mặt con, “Đừng , đừng , đây, ở đây …”
Khương Đinh bà dùng hết sức lực cũng thể nhấc cánh tay tê dại lên, ma xui quỷ khiến, nàng cầm lấy một bàn tay của phụ nữ, đặt lên lưng đứa bé, tựa như một cái ôm thể cảm nhận .
dù là phụ nữ đứa bé, dường như đều cảm nhận cái ôm .
Nước mắt ngừng trào từ mắt , còn bé thì cong lưng, gác đầu lên vai , lẩm bẩm gọi: “Mẹ ơi, ơi.”
Chung Duệ và cả Tùng cùng đến ban quản lý báo án.
Bốn ở phòng 101 trói c.h.ặ.t, lượt cột nhà bếp và nhà vệ sinh, do hai em Tôn Ngô và Tôn Vương trông coi.
Tiêu Quân nhân lúc trở về trấn an vợ con, Chương Hoài cũng cùng xuống lầu.
Mẹ Tùng từ nhà mang đến thức ăn nóng hổi Tôn Hoài Trân nấu, đang ở trong phòng cùng bố Tùng chăm sóc gia đình ba ngược đãi dã man .
Tùng Dễ Hành đuổi mấy , Khương Đinh cũng chịu , bất đắc dĩ chỉ thể kéo nàng xuống bàn trong phòng khách.
Nhìn đống vật tư lộn xộn trong phòng khách, Khương Đinh vẻ mặt u ám, “Là vì những vật tư .”
Dì Vương mang theo con trai, con dâu và đứa cháu trai năm tuổi, tốn bao nhiêu công sức mới tích góp những vật tư , vì một phút thiện tâm mà dẫn sói nhà, chỉ đồ đạc khác chiếm đoạt, cả nhà còn t.r.a t.ấ.n đến hình , suýt chút nữa thì c.h.ế.t!
Nhớ tới điều Khương Đinh liền hận đến nghiến răng, mắng: “Sao độc ác như , trói thì thôi, tại còn nhét vali!”
“Mười ngày trời! Chỉ lúc cho ăn mỗi ngày mới thả họ hoạt động tay chân một chút, đến một tiếng nhét ! Còn lấy đứa bé nhỏ như uy h.i.ế.p họ la hét, nếu sẽ đem Tiểu Phi…”
Nàng càng càng tức, nghiến răng nghiến lợi, hận thể chạy tới đ.á.n.h cho bốn một trận tơi bời.
Tùng Dễ Hành vỗ lưng nàng giúp nàng thuận khí.
Khương Đinh đầu , trong mắt mang theo một tia trách cứ: “Sao sớm hơn một chút…”
Nói nửa chừng nàng liền phát hiện , vội vàng dừng , nhưng muộn.
Trong khoảnh khắc đó, nàng phảng phất như thấy nhiều, nhiều điều trong đôi mắt hẹp dài, luôn bình tĩnh của bạn trai.
Có tự trách, hổ thẹn, hối hận, còn cả tổn thương…
Khương Đinh bất lực há miệng, một lúc lâu chỉ thể một câu gần như thành tiếng “Em xin ”.
Tùng Dễ Hành nhắm mắt , lưng dựa ghế, hai tay buông thõng tự nhiên bên .
“Không cần xin , vốn dĩ là của .” Ánh mắt dừng ở một vô định, miệng khẽ lẩm bẩm: “Nếu thể chuyện sớm hơn… sớm đưa quyết định hơn, họ …”
Khương Đinh thể với câu “Không của ”, nhưng nàng rõ Tùng Dễ Hành tuyệt đối cố ý.
Con khi đối mặt với chuyện luôn mang tâm lý may mắn, ngừng tự ám thị rằng chuyện lẽ tệ đến .