Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 154: Diễn Kịch Trước Toàn Lâu, Ngọt Ngào Trong Chăn Ấm

Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:37:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vứt bỏ già, phụ nữ và trẻ em thì , mấy ngày nay, ba tầng lầu 4, 5 mỗi ngày đều rủ ngoài nhặt củi, tổng cộng cũng hơn năm mươi .

Những chia hai tổ, mỗi ngày luân phiên ngoài, hơn nữa bất kể thu hoạch ngày hôm đó nhiều ít, đều trở về buổi chiều.

Quy định nghiêm ngặt như gây sự bất mãn của một , họ lẩm bẩm: “Nhà các nhiều lao động thì lo, nhưng cũng nghĩ cho chúng một chút chứ. Vốn dĩ nhà ít việc , hai ngày mới ngoài một , củi nhặt về còn đủ nấu cơm hằng ngày, chẳng lẽ ngày nào cũng bắt chúng gặm bánh quy khô ?”

Đã đến đây, Tùng Dễ Hành dứt khoát luôn đề nghị của cả nhà họ Tùng: “Nhân lúc nhiệt độ bây giờ vẫn còn chịu , đề nghị ngày thường nên tiết kiệm một chút, cố gắng tích trữ thêm củi lửa để đối phó với cảnh nhiệt độ thể sẽ khắc nghiệt hơn.”

Những đó càng bất mãn hơn: “Anh bảo tích trữ thêm củi, bắt chúng theo nhóm, thế là tự mâu thuẫn ?”

, chuyện đau lưng, nếu nhà nào cũng vật tư dồi dào như nhà , ai mà ngoài nhặt củi trong trời lạnh cóng chứ!”

Tùng Dễ Hành về phía chuyện, ánh mắt sắc bén: “Củi nhà cũng là từng cây một nhặt về, vật tư nhiều là vì nhà chúng đông . tin rằng vật tư của các vị đang đây cũng từ trời rơi xuống, đều là do chính nỗ lực mà . cho rằng đây là chuyện đáng ghen tị. Nếu còn ai những lời chua ngoa tương tự, mời ngoài! Chỗ của chào đón loại tâm lý mất cân bằng, chỉ ganh ghét khác!”

Chung Duệ lập tức hùa theo: “ , loại nào ghen tị với thành quả lao động của khác, như nguy hiểm đó nha, dễ nảy sinh tâm lý phạm tội lắm đấy.”

Bố Tùng chuyện thì giản dị hơn nhiều: “Nhà chúng mua đồ tuy trông nhiều một chút, nhưng miệng ăn cũng nhiều mà. Các vị tám một bữa ăn hết bao nhiêu lương thực , bà xã ở nhà nấu cơm, ngày nào cũng thở ngắn than dài.”

Người chuyện cuối cùng cho ngượng chín mặt, thấy đều chằm chằm , ấp úng : “Tuy quá, nhưng cũng là sự thật mà, dựa cái gì mà họ cho chúng ngoài nhặt củi?”

Lúc Tiêu Quân lên: “Đương nhiên vô cớ hạn chế hành động của , chúng cũng quyền đó. Đề nghị như , thực là xuất phát từ ý .”

“Có một chuyện vẫn cho , mấy hôm chính phủ rà soát diện còn nhớ chứ? Ngày đó của chính phủ rà soát đến tầng 3, từng với rằng, trong tòa nhà của chúng qua thiết với những kẻ hành vi phạm tội ở phòng 101 đây, thậm chí còn lên kế hoạch cùng bọn họ, âm mưu một hành động nhắm trong tòa nhà.”

Nghe những lời Tiêu Quân ‘chỉnh sửa’ một chút, đám đông “oong” một tiếng nổ tung, nhiều đều trợn tròn mắt.

Trong tòa nhà của chúng ?

Họ trái , thậm chí giữ cách với bên cạnh.

Trước khi họ kịp phản ứng và đưa các câu hỏi, Tiêu Quân chỉ xuống chân, “Mong giữ im lặng, động tĩnh quá lớn dễ đối phương phát hiện.”

Ý của lời trong họ?

Vậy thì còn ai nữa, chẳng chỉ còn ở tầng hai ?

Mọi ngoan ngoãn ngậm miệng , nhưng ánh mắt bay loạn trong trung, nháy mắt hiệu ‘thảo luận’ bằng ánh mắt với bên cạnh.

Từ khi ‘vô tình’ để lộ phận quân nhân xuất ngũ, cộng thêm tinh thần trách nhiệm cao và thể gánh vác việc, lời của Tiêu Quân ở tòa nhà 89 vẫn trọng lượng. Nếu nhà họ Tùng đông , và tự nguyện Tùng Dễ Hành, thì thực phần lớn đều nể phục hơn là Tùng Dễ Hành còn trẻ tuổi.

, đối với lời của Tiêu Quân, phần lớn ở đây đều tin theo bản năng, chỉ một ít vẫn còn nghi ngờ.

khi mấy hộ khác ở tầng 3 cũng lượt : “Cái gì? Anh cũng nhắc nhở ?” “Nhà chúng cũng , lúc đó còn tưởng họ chỉ chuyện với thôi chứ!” thì mấy cũng xua tan nghi ngờ.

Tuy nhiên vẫn thắc mắc, cố tình hạ thấp giọng hỏi: “Tại chỉ nhắc nhở tầng 3, với chúng ?”

“Có thể là vì tầng 3 tham gia giải cứu 406, chính phủ sợ đối phương trả đũa họ?”

“Có lý, đối phương bao nhiêu , thấy chúng liên hợp liệu từ bỏ ý định ?”

Tiêu Quân trả lời thắc mắc : “Có thể xác định là, đối phương hề từ bỏ ý định đó. Bởi vì chiều nay, khi nhóm thứ hai siêu thị rời , lén lút mò lên lầu, bắt gặp liền lập tức bỏ chạy.”

Đám đông một trận kinh hô cố tình đè thấp.

“Trời ơi!”

“Thật giả ?”

“Chuyện đáng sợ đấy.”

nổi hết cả da gà …”

Chờ phần lớn đều cảm thán xong, hỏi Tiêu Quân xuống : “Vậy chúng nên gì bây giờ?”

Tiêu Quân sang bên cạnh.

Tùng Dễ Hành lên.

“Bây giờ hẳn hiểu tại chia nhóm hành động chứ.” Anh : “Nhặt củi cố nhiên quan trọng, nhưng còn lâu mới bằng sự an của nhà và tài sản.”

“Hiện tại tuy chúng rõ mục đích cụ thể của đối phương, nhưng nếu chính phủ nhắc nhở , chúng nên sự cảnh giác.”

“Những ngày tiếp theo, sẽ tham gia các hoạt động bên ngoài nữa. Trong thời gian đó, sẽ cố gắng điều tra thế lực cấu kết với đối phương, tìm hiểu rõ ý đồ thực sự của họ. Trước đó, hy vọng thể tích cực phối hợp.”

“Tất cả những gì chúng vì điều gì khác, chỉ là để bảo vệ ngôi nhà khó khăn lắm mới , và những cùng đồng cam cộng khổ đến đây mà thôi.”

“Nói lắm!” Tôn Ngô dậy, là đầu tiên hưởng ứng.

Con đều tính bầy đàn, thứ nhất, nhanh sẽ thứ hai, thứ ba.

Mọi : “ tin tưởng con của Tùng, thật sự là vì chúng .”

đúng , cả nhà Tùng đều là phúc hậu, họ ở phía , chúng còn yên tâm?”

Mọi nhao nhao tán thưởng, thực tế những thực sự tiếp xúc với gia đình họ cũng chỉ mới mấy ngày nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-154-dien-kich-truoc-toan-lau-ngot-ngao-trong-chan-am.html.]

Ánh mắt Tùng Dễ Hành lướt qua từng khuôn mặt của những xung quanh.

Con đổi sắc mặt thật nhanh, chỉ cần phát hiện sự việc lợi cho , là thể lập tức vứt bỏ sự nghi ngờ của giây , trở nên hòa nhã.

Lòng phức tạp, ánh mắt vô tình chạm một đôi mắt.

Ánh sáng trong phòng khách mờ tối, nhưng đôi mắt lấp lánh ánh sáng sinh động, đang dùng một loại ánh mắt ‘hóa cũng giỏi lừa như .

Một luồng nhiệt lan tỏa, Tùng Dễ Hành nghiêng đầu tránh ánh mắt trêu chọc của bạn gái, nhưng tai đỏ lên.

Tuy rõ, nhưng một loạt lời và cử chỉ của Tiêu Quân ngầm chỉ ở tầng hai, dọa cho những vốn qua với tầng hai đều khỏi bắt đầu hồi tưởng, nghĩ xem tiết lộ tình hình trong nhà .

Bởi vì sự kiện mà nảy sinh sự đồng cảm với nhà họ Tùng, một cũng bắt đầu suy nghĩ về đề nghị ban đầu của Tùng Dễ Hành. Cẩn thận nghĩ , cũng sai, bây giờ tiết kiệm củi lửa, chờ đến khi trời lạnh hơn thể ngoài, chẳng là sẽ gì để dùng ?

Ừm, nếu ăn bánh quy khô với nước ấm vài ngày, lẽ cũng thể tiết kiệm ít củi lửa đấy chứ? Đó là thứ thể cứu mạng khi trời lạnh hơn!

Sau khi thảo luận thêm một chi tiết về việc ngoài, nhấn mạnh gây gổ với khác, và chú ý những tiếp cận một cách rõ ràng, cuộc họp liền kết thúc.

Gần đây phòng 302 thường xuyên, đều là thường, dù cẩn thận đến mấy cũng sẽ gây động tĩnh nhỏ, nhưng tầng hai vẫn im ắng.

Ồn ào như mà cũng ai xem, quả nhiên trong lòng quỷ! Không ít trong lòng đưa kết luận như , lập tức càng thêm cảnh giác, bàn bạc xuống lầu đổ bô cũng cùng .

, mấy ngày tích lũy, các vật chứa đựng chất thải của mỗi nhà quá tải. Không là thiên tài nào nghĩ phương pháp đầu tiên, tóm họ cạy cửa phòng 101, đổ chất thải bên trong.

Bởi vì chủ nhân của 101 sớm bắt , hành vi ngăn cản, hiện tại 101 biến thành ‘nhà vệ sinh’ công cộng của tòa nhà 89.

Chỉ thể vẫn còn quá văn minh, giống một đổ chất thải bừa bãi ven đường ô nhiễm môi trường xung quanh.

[ nghĩ đến cảnh tượng chất thải tràn lan ở tầng một khi băng tan đầu xuân, chậc… văn minh cũng giới hạn thôi.]

Đêm đó, khi vất vả dọn dẹp sạch sẽ sàn nhà bẩn thỉu trong phòng khách, Tùng Dễ Hành bưng chiếc đèn bàn sạc điện phòng ngủ, liền thấy bạn gái đang ở mép giường, ánh mắt u uất .

Ánh mắt thẳng tắp của nàng khiến chút chột , một lúc lâu mới nàng mở miệng, giọng điệu thản nhiên khen một câu: “Tùng thật khéo ăn .”

Tùng Dễ Hành: “…” Nghĩ đến bạn gái chứng kiến bộ quá trình ‘kích động’ , mặt nóng lên.

So với dáng vẻ hùng hồn, lời lẽ đanh thép , Khương Đinh vẫn thích dáng vẻ ngượng ngùng đỏ mặt của bạn trai hơn.

Lòng nàng khẽ động, giống như bà ngoại sói dụ dỗ cô bé quàng khăn đỏ, từ trong gian lấy một chậu nước ấm, mỉm vẫy tay với : “Lại đây, bổn đại vương hầu hạ ngươi rửa mặt đ.á.n.h răng.”

Chiếc đèn bàn kịp đặt xuống run lên trong tay, Tùng Dễ Hành cả tự nhiên : “Rửa ở đây sẽ ướt sàn, nhà vệ sinh rửa.”

Khương Đinh sa sầm mặt: “Lại đây, đừng để thứ ba.”

Tùng Dễ Hành da đầu tê rần, l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi khô, lề mề dịch qua.

Khương Đinh cầm chiếc khăn mặt dùng một thấm ướt, nắm một góc nhẹ nhàng lau mặt . Nói là rửa mặt, chi bằng là vuốt ve.

Dưới ánh đèn, con ngươi của Tùng Dễ Hành hiện màu nâu trong suốt như nước , hàng mi dài và đen ướt, theo động tác của nàng, hàng mi dài mang theo những giọt nước nhỏ khẽ rung động, giống như con bướm mắc mưa, xinh lộ một tia yếu ớt giãy giụa.

Khương Đinh dùng ngón tay phác họa sống mũi cao thẳng của đổ bóng gò má, chiếc khăn mặt nhanh ch.óng nguội mang theo sự lạnh lẽo lướt qua bề mặt da, kích thích một mảng da thịt mịn màng cổ nổi da gà, nàng nhẹ giọng hỏi một câu: “Run cái gì, đang sợ ?”

Hơi thở phả phảng phất vô tình, dường như cố ý, vặn thổi tới đôi môi tím vì lạnh của .

Như thể tham luyến chút ấm áp đó, đôi môi Tùng Dễ Hành khẽ mở, hướng về phía đón lấy, nhưng vì động tác quá nhỏ, ngay cả chính cũng phát hiện.

Ngón tay lang thang mặt cuối cùng cũng đến bên môi, chiếc khăn mềm ẩm ướt tinh tế miêu tả đôi môi một , Tùng Dễ Hành khó chịu nuốt nước bọt, mới trả lời câu hỏi của nàng: “Không, sợ.”

“Thật .” Khương Đinh nhướng mày, điểm đôi môi nứt nẻ của , “Lại quên bôi son dưỡng, ngoan.”

Giọng nàng chậm, từng chữ phát âm đủ rõ ràng, giữa các từ cảm giác dính liền, giống như… giống như sợi chỉ bạc lấp lánh kéo một nụ hôn sâu.

Tai Tùng Dễ Hành ngứa ngáy, n.g.ự.c cũng như một chiếc lông vũ mềm mại qua quét nhẹ.

Anh khuôn mặt óng ả và đôi môi đầy đặn của bạn gái ánh đèn, nhịn mở miệng, giọng mang theo lời cầu xin: “Đại vương, rửa xong , nên rửa chỗ khác …”

“Được thôi ~” Khương Đinh tinh nghịch , nháy mắt phá vỡ bầu khí dính nhớp , tiện tay ném chiếc khăn mềm lên mặt , “Phần còn tự rửa .”

Tùng Dễ Hành: “…”

Anh dùng chậu nước lạnh đó tự xử lý sạch sẽ, vội vàng chui chăn, tay mò mẫm một lúc, lúc ngẩng đầu lên là vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc.

“Đến lúc nào?”

“Lúc chiều về.”

“Bụng đau ?”

“Tạm thời đau.”

Tùng Dễ Hành thở dài: “Bảo bảo, đôi khi kinh nguyệt quá đúng giờ cũng .”

Khương Đinh trùm chăn khúc khích ngừng.

 

Loading...