Tiểu Tình Lữ Ở Thiên Tai Mạt Thế - Chương 152: Đàn Ông Thật Đáng Sợ

Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:37:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, ba rời , ngay cả bóng lưng cũng lộ vẻ cạn lời.

Sau khi rời xa ngôi làng, Chung Duệ im lặng hồi lâu bỗng nhiên : “Thực vòng đến cổng làng xem cái miếu cũng thể tên làng mà.”

Khương Đinh giơ tay che mặt: “Cậu đừng nữa.” Xấu hổ đến mức cả giọng địa phương.

Một đường về phía tây, đường về là ngược gió, còn gian nan hơn một chút.

Cho dù đội mũ và đeo kính tuyết, còn dùng khăn quàng cổ che mặt, Khương Đinh vẫn cảm thấy mặt gió thổi đến đau rát.

Vốn còn kiên trì tự về nhà, nhưng đó nàng thật sự nổi, mỗi nhấc chân đều thể cảm nhận cơ bắp đau nhức.

Nàng vốn định lời Tùng Dễ Hành, lấy xe trượt tuyết dùng. xe trượt tuyết dù cũng quá nặng, họ kéo cũng thoải mái.

Khương Đinh nghĩ một ý hơn, nàng từ gian lấy chiếc hộp đựng đồ lớn đây dùng bồn tắm tạm, khoa tay múa chân: “Ở hai bên khoan một lỗ, buộc dây thừng , chắc là kéo nhẹ hơn xe trượt tuyết nhiều nhỉ?”

Chung Duệ gật đầu lia lịa: “ thật.”

Tùng Dễ Hành : “Như diện tích chịu lực nhỏ, dễ kéo hỏng.”

Không đợi Khương Đinh phản bác, xổm xuống, dùng dây thừng quấn quanh bộ chiếc hộp nhựa vài vòng.

Sợi dây thừng quấn quanh nó kẹp mép cong, thắt thêm mấy nút cố định, để Khương Đinh thử kéo một chút, còn chắc chắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tinh-lu-o-thien-tai-mat-the/chuong-152-dan-ong-that-dang-so.html.]

Thế là Khương Đinh như xe đồ chơi của trẻ con, hai phiên kéo về phía , ngoài việc luôn tuyết bay mặt, thứ khác đều khá .

Đi đến vị trí thể rõ kiến trúc của huyện thành Lan Cát, ba bắt đầu rẽ hướng.

Lần vẫn qua huyện thành, đồng thời họ cũng định vòng theo hướng đông nam của huyện thành nữa.

Họ bước lên một con đường mới, bộ hành trình đều tránh các công trình kiến trúc, như sẽ cần lấy xe trượt tuyết giả vờ, dù xe trượt tuyết chất đầy củi vẫn nặng.

Buổi trưa trì hoãn quá nhiều thời gian, họ mãi đến tối mịt, cũng mới qua khỏi huyện thành.

Nếu chọn tiếp tục đường vòng, lẽ còn mất hai tiếng nữa mới về đến nhà.

Nghe tiếng thở dốc nặng nề của Khương Đinh lưng, Tùng Dễ Hành : “Đi thẳng , dù trời cũng tối , chắc sẽ ai thấy.”

“Vậy thì, tiên, sắp xếp đồ đạc, , về.” Khương Đinh thở hổn hển .

Họ tháo kính tuyết mặt, lấy xe trượt tuyết , buộc c.h.ặ.t những thứ cần mang về lên , cuối cùng phủ củi lên để che đậy.

Trước khi tiếp tục lên đường, Tùng Dễ Hành từ ba lô của Khương Đinh lấy túi tiền mà Tùng đưa, đếm hai mươi mấy tờ bảo Khương Đinh cất .

Khương Đinh: “…” Tinh tế, quá tinh tế.

Hơn 8 giờ tối, bốn bề một mảnh yên tĩnh.

 

Loading...