Sau ngày ở chiến trường, Linh Châu sống sót.
nàng còn là Linh Châu của Thiên giới nữa.
Cũng là A Châu của trần gian như .
Nàng giống một chiếc bóng mỏng manh kẹt giữa hai bờ sinh t.ử — còn tiên cốt chống đỡ, thể yếu dần theo từng ngày, linh hồn quá “nhẹ”, như thể chỉ một cơn gió mạnh cũng thể thổi tan.
Lục Trầm đưa nàng trở về núi Thanh Lăng.
Con đường cũ, rừng cũ, nhà gỗ cũ — tất cả đều đổi. Chỉ hai là khác.
Trên đường , Linh Châu thường xuyên ho m.á.u. Ban đầu chỉ là vệt đỏ nhạt, dần đậm hơn. Nàng giấu kỹ, luôn mỗi khi ho, dùng tay áo lau sạch mới mỉm .
“Ta .”
“Chỉ là mệt một chút thôi.”
Lục Trầm tin nàng.
Hắn tiên cốt là gì.
Cũng hiểu thế nào là Thiên đạo.
Hắn chỉ — nữ nhân cứu mạng , và từ đó trở , cho phép rời xa nàng nửa bước.
Những ngày đó trôi qua chậm.
Lục Trầm bỏ nghề săn b.ắ.n. Hắn dựng nhà, trồng rau, hái t.h.u.ố.c, chăm sóc Linh Châu từng chút một. Mỗi buổi sáng, dậy sớm nhóm lửa. Mỗi buổi tối, vá áo bên đèn dầu, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía nàng như sợ nàng biến mất.
Linh Châu tất cả trong im lặng.
Có những đêm, nàng thức khuya, bên cửa sổ trăng. Ánh trăng hôm nay còn nàng đau đầu như , nhưng khiến tim nàng trống rỗng.
Nàng .
Thiên giới buông tay.
Không vì tha thứ.
Mà vì từ khoảnh khắc tiên cốt vỡ, nàng còn giá trị để trừng phạt nữa.
Thanh Hành vẫn xuống trần gian.
Không thường xuyên, nhưng mỗi xuất hiện đều đúng lúc Linh Châu yếu nhất.
Hắn ngoài rừng trúc, bước nhà. Chỉ lặng lẽ nàng từ xa. Có , Lục Trầm bắt gặp , lập tức chắn mặt Linh Châu.
“Ngươi là ai?”
Thanh Hành , ánh mắt sâu.
“Ta là … từng dẫn nàng lên trời.”
Lục Trầm sững .
Linh Châu đặt tay lên cánh tay , khẽ lắc đầu.
“Đừng hỏi nữa.”
Tối hôm đó, Thanh Hành đối diện Linh Châu bên bếp lửa. Ánh lửa chiếu lên gương mặt nàng, gầy nhiều.
“Ngươi chỉ còn tới mười năm.” Thanh Hành thẳng.
“Thân thể chịu nổi.”
Linh Châu mỉm .
“Vậy là đủ .”
“Ngươi hối hận?”
Nàng im lặng lâu, lắc đầu.
“Ta chỉ tiếc… thể sống thêm lâu hơn với .”
Thanh Hành siết c.h.ặ.t t.a.y.
Hắn là tiên.
Hắn vô sinh ly t.ử biệt.
bao giờ cảm thấy bất lực như lúc .
Lục Trầm bắt đầu nhận điều bất thường năm thứ ba.
Linh Châu quên.
Có ngày nàng nấu canh, lưng quên đang gì. Có khi nàng lâu, như ghi nhớ từng đường nét gương mặt.
“Huynh… tên gì?” Nàng từng hỏi trong một buổi chiều nắng nhạt.
Câu hỏi khiến tim Lục Trầm gần như ngừng đập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tien-nu-khong-con-muon-thanh-tien/chuong-6-ke-o-lai-nguoi-buoc-len-troi.html.]
“Ta là Lục Trầm.” Hắn , cố giữ giọng bình tĩnh.
“Ta là sẽ ở với nàng.”
Linh Châu , nhưng trong mắt là một tầng sương mỏng.
“Vậy … thật.”
Tối đó, nàng .
Khóc nhỏ, thành tiếng.
Khóc vì ký ức bắt đầu tan rã.
Tiên cốt vỡ chỉ lấy con đường tu hành của nàng, mà còn lấy thời gian.
Mùa đông năm thứ năm, tuyết rơi dày.
Linh Châu còn khỏi giường nữa. Nàng gầy đến mức cổ tay Lục Trầm chỉ cần dùng một tay là nắm trọn. Hơi thở nàng nhẹ như sương.
“Huynh đừng như .” Nàng thì thầm.
“Ta vẫn ở đây mà.”
Lục Trầm cúi đầu, trán chạm trán nàng.
“Ta sợ.”
Linh Châu khẽ sững .
Đây là đầu tiên điều .
“Ta sợ… một ngày tỉnh dậy, nàng còn nhớ .”
“Hoặc tệ hơn… nàng còn ở đây nữa.”
Linh Châu đưa tay lên, chạm má . Tay nàng lạnh.
“Vậy thì…” nàng dịu, “ hãy nhớ phần .”
Đêm , Thanh Hành đỉnh núi.
Thiên giới mở một khe nhỏ bầu trời. Không để đón Linh Châu — mà là để ghi nhận lựa chọn cuối cùng của nàng.
“Ngươi thể c.h.ế.t như một phàm vô danh.”
“Hoặc thể giữ cho ngươi một thứ.”
Thanh Hành .
“Thứ gì?” Linh Châu hỏi.
“Một đoạn ký ức.”
“Khi luân hồi tan biến, ít nhất… cũng sẽ nhớ rằng ngươi từng tồn tại.”
Linh Châu suy nghĩ lâu.
Rồi nàng lắc đầu.
“Nếu giữ , sẽ đau.”
“Thôi thì để … tan biến cho trọn.”
Thanh Hành nhắm mắt.
Lần đầu tiên trong vạn năm, dám thẳng lựa chọn của một phàm.
Bình minh hôm .
Ánh nắng rơi qua khung cửa, phủ lên gương mặt Linh Châu một tầng sáng mỏng. Nàng tỉnh dậy, tinh thần hiếm hoi hơn ngày.
“Huynh.” Nàng gọi.
Lục Trầm nắm tay nàng.
“Ta đây.”
“Huynh… đừng buồn quá nhé.”
Tim thắt .
“Ta cả.” Nàng khẽ .
“Chỉ là… một bước thôi.”
Ngoài , gió lay nhành trúc, phát tiếng xào xạc khẽ.
Một tiểu tiên nữ từng mây trắng,
giờ đây trong vòng tay một phàm,
chậm rãi tới điểm cuối của lựa chọn đưa .