TIỂU TIÊN NỮ KHÔNG CÒN MUỐN THÀNH TIÊN” - CHƯƠNG 1: TIỂU TIÊN NỮ RƠI XUỐNG TRẦN GIAN
Cập nhật lúc: 2026-02-04 02:48:48
Lượt xem: 7
Thiên giới năm mưa nhỏ.
Không mưa nước, mà là mưa ánh sáng. Từng hạt linh quang mỏng như tơ rơi từ tầng mây thứ chín, chạm lan can bạch ngọc tan biến như từng tồn tại. Trên Vân Dao Cung, một tiểu tiên nữ bó gối bên rìa điện, mái tóc đen dài xõa xuống nền ngọc lạnh lẽo.
Tên nàng là Linh Châu.
Một cái tên nhỏ, nhẹ, giống như chính sự tồn tại của nàng Thiên giới .
Linh Châu là tiểu tiên mới tu thành hình tròn ba trăm năm. Ở Thiên giới, ba trăm năm chẳng khác nào một cái chớp mắt. Khi các thượng tiên trải qua vạn kiếp hồng trần, nàng vẫn chỉ là một tiểu tiên nữ giao trông coi hoa linh Nam Thiên Uyển.
Công việc của nàng đơn giản đến mức nhàm chán:
tưới hoa, bắt sâu, gom sương sớm, và lắng những câu chuyện mà hoa linh thì thầm mỗi đêm.
Nàng pháp lực mạnh mẽ.
Không phận hiển hách.
Càng chống lưng.
Linh Châu một thứ “nguy hiểm” đối với Thiên giới — lòng trắc ẩn quá mức.
“Tiểu Linh Châu, ngươi ?”
Giọng vang lên phía khiến nàng giật . Linh Châu vội lau nước mắt, đầu . Người đó là Thanh Hành, một tiên quân phụ trách ghi chép mệnh cách.
Hắn thường xuyên lui tới Nam Thiên Uyển, bởi hoa linh nơi gắn với nhiều mệnh phàm gian.
“Không… .” Linh Châu cúi đầu, giọng nhỏ xíu.
Thanh Hành nàng, ánh mắt chút bất đắc dĩ.
“Ngươi hoa kể chuyện?”
Linh Châu gật đầu.
Hoa linh dối. Chúng kể về những sinh linh trần gian: c.h.ế.t đói trong loạn lạc, đứa trẻ bỏ bên đường, đôi phu thê kịp già âm dương cách biệt. Mỗi một mệnh cách đều đau như kim châm.
“Ngươi là tiên.” Thanh Hành nhắc nhở, giọng trầm xuống. “Tiên nên để cảm xúc chi phối.”
Linh Châu siết c.h.ặ.t vạt áo, môi mím .
“… nếu cảm nhận nỗi đau của họ, vì chúng tu thành tiên?”
Câu hỏi khiến Thanh Hành lặng im.
Trên Thiên giới, đó là một câu hỏi nên tồn tại.
Ba ngày , Linh Châu phạm .
Nàng lén can thiệp mệnh cách phàm nhân.
Chỉ là một việc nhỏ: nàng để một luồng linh khí rơi xuống trần gian, cứu sống một thiếu niên đáng lẽ c.h.ế.t rét trong đêm tuyết.
Chỉ một phàm.
Chỉ một mạng sống.
Thiên đạo cho phép “chỉ”.
Lôi hình giáng xuống Nam Thiên Uyển lúc hoàng hôn. Bầu trời xé toạc, mây tím cuộn trào. Linh Châu áp giải lên Thiên Đài, quỳ giữa hàng ngàn bậc ngọc, thể run rẩy như chiếc lá.
“Tiểu tiên Linh Châu.” Giọng của Thiên Quan vang lên, lạnh lẽo vô tình.
“Tự ý sửa mệnh phàm nhân, phạm Thiên quy. Ngươi nhận tội ?”
Linh Châu ngẩng đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-tien-nu-khong-con-muon-thanh-tien/chuong-1-tieu-tien-nu-roi-xuong-tran-gian.html.]
Trong khoảnh khắc đó, nàng sợ.
Nàng chỉ nhớ đến ánh mắt của thiếu niên khi cứu sống — mờ mịt, khao khát tồn tại.
“Ta nhận.” Nàng khẽ. “ hối hận.”
Cả Thiên Đài xôn xao.
Thiên Quan cau mày.
“Ngươi hậu quả ?”
“Biết.” Linh Châu cúi đầu. “Xin chịu phạt.”
Hình phạt tuyên ngay lập tức:
Phế nửa tiên cốt, đày xuống trần gian một trăm năm.
Không ký ức Thiên giới.
Không phép thuật.
Sống trọn kiếp phàm.
Thanh Hành trong đám đông, tay siết c.h.ặ.t.
Hắn gì đó… nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Thiên đạo định.
Không ai thể đổi.
Đêm hôm , Linh Châu đẩy khỏi Thiên Môn.
Gió gào thét bên tai, mây xé da thịt. Trước khi ý thức tan biến, nàng thấy giọng xa, quen:
“Linh Châu… nếu kiếp … đừng quá lương thiện.”
Nàng rơi.
Rơi xuyên qua tầng tầng mây trắng, rơi khỏi ánh sáng Thiên giới, rơi một thế giới đầy bụi trần và khói lửa.
Khi tỉnh , Linh Châu thấy giữa bãi cỏ ướt sương.
Trời sáng hẳn. Xa xa là mái nhà tranh lưa thưa, khói bếp mỏng manh. Gió mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại — xa lạ, nhưng cũng thật.
Đầu nàng đau nhức.
Trong trí nhớ, chỉ còn một trống mênh m.ô.n.g.
Nàng nhớ là ai.
Không nhớ vì ở đây.
Chỉ rằng…
trong tim một cảm giác kỳ lạ.
Giống như từng cao,
đ.á.n.h mất thứ gì đó vô cùng quan trọng.
Linh Châu — giờ đây chỉ là một cô gái phàm nhân — chậm rãi dậy.
Ở trần gian , câu chuyện của nàng…
mới thật sự bắt đầu.