Tuy nhiên, lúc đó trong tay Lâm Thừa Hoa chỉ một học trò là bà , việc tiến cử đề bạt đương nhiên chọn lọc những xuất sắc nhất.
Thái độ của Xứ trưởng Phương đối với Lâm Thừa Hoa là điển hình của câu “Làm ơn mắc oán”!
Lâm Thừa Hoa đối xử với bà một trăm , một ngàn thì bà coi là lẽ đương nhiên, nhưng chỉ cần một thiên vị bà , bà liền ghi hận Lâm Thừa Hoa.
Khoa trưởng Hàn ngoài da nhưng trong lòng , hùa theo: “Nếu Lâm Thừa Hoa, hai chúng năm xưa sớm thăng quan tiến chức , ha hả, cháu gái của kẻ tiểu nhân, chẳng cũng là kẻ tiểu nhân ?”
Nga
Năm xưa, Lâm Thừa Hoa tiến cử hai họ rời đảo để lên vị trí cao hơn, đó là vì năng lực của họ tương xứng với dã tâm.
Thế nhưng, lăn lộn chốn quan trường, ai tự coi là tài cao?
Bất luận là Xứ trưởng Phương Khoa trưởng Hàn, đều coi Lâm Thừa Hoa năm xưa là hòn đá ngáng đường con đường thăng tiến của .
Trong mắt bọn họ, Lâm Thừa Hoa chắc chắn là cố ý gây khó dễ cho bọn họ, là kẻ tiểu nhân!
Vì , hôm nay Lâm Hi Vi rơi tay bọn họ, chắc chắn bọn họ sẽ mượn cơ hội để xỏ giày xuyên tạc.
Xứ trưởng Phương đắc ý : “Tài liệu dịch thuật khó như , ngay cả xem còn thấy chật vật, để xem một cô giải quyết.”
Khoa trưởng Hàn cũng mang vẻ mặt chờ xem kịch : “Những tài liệu , đều là do ông nội cô Lâm Duy Tân đích dịch, , chim non một một đến địa bàn của chúng , ha hả!”
Cứ nghĩ đến việc Lâm Hi Vi sẽ trò , sẽ phạm sai lầm nghiêm trọng, bọn họ liền vui sướng ngất trời.
Hai Hàn, Phương bình thường sống ở ký túc xá của cơ quan, cũng chính là dãy nhà phụ trong sân.
Cứ đến ngày nghỉ, bọn họ thuyền rời đảo, trở về nhà riêng ở thành phố.
Chính vì Lâm Thừa Hoa đồng ý đề bạt bọn họ, bọn họ mới chạy đôn chạy đáo ngược xuôi.
Mỗi thuyền qua giữa thành phố Ngô Đồng và đảo Phượng Hoàng, trong lòng bọn họ hung hăng ghi hận Lâm Thừa Hoa thêm một .
Cũng chính vì bình thường bọn họ sống ở ký túc xá cơ quan, dẫn đến việc bọn họ rõ Tần Nam Thành rốt cuộc gõ đầu những gã chồng của đám đàn bà lắm mồm bắt nạt Lâm Hi Vi như thế nào.
Xứ trưởng Phương thậm chí còn tự mãn phân tích:
“Đoàn trưởng Tần tiền đồ xán lạn như , chắc chắn sẽ để mắt tới Lâm Hi Vi. cho rằng, cô đến đảo Phượng Hoàng chỉ là ôm cái bát sắt, nhân tiện gả cho Đoàn trưởng Tần. mà, cô lẽ tính sai nước cờ !”
Khoa trưởng Hàn sâu sắc đồng tình: “! cũng nghĩ , Đoàn trưởng Tần hận thể để Lâm Hi Vi mau ch.óng phạm , đó ngoan ngoãn cút về Hỗ Thượng.”
Hai bọn họ trốn trong ký túc xá c.ắ.n hạt dưa, dùng giá trị quan cân nhắc lợi hại của những kẻ cáo già chốn công sở, tự cho rằng thấu mối quan hệ giữa Tần Nam Thành và Lâm Hi Vi.
“Theo phân tích của , Đoàn trưởng Tần khá ưng ý cô con gái của Phó đoàn trưởng Hạ, Cảnh Nhã Kiều.”
Đối mặt với sự quả quyết của Xứ trưởng Phương, Khoa trưởng Hàn bất ngờ phản bác:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-tu-ban-don-sach-kho-bac-ga-cho-co-truong-tuyet-tu/chuong-77-am-muu-cua-ke-tieu-nhan-ech-ngoi-day-gieng-coi-troi-bang-vung.html.]
“Cảnh Nhã Kiều con gái ruột của Phó đoàn trưởng Hạ, cảm giác Đoàn trưởng Tần sẽ đặc biệt để tâm.”
Xứ trưởng Phương vểnh ngón tay hoa lan nhón một hạt dưa ngũ vị, nhắm mắt lắc đầu, mang vẻ mặt “ hiểu rõ nhất”:
“Cảnh Nhã Kiều con ruột quan trọng. Bà xem những công chúa hòa thời cổ đại kìa, ai là con gái tông thất phong công chúa để nâng cao phận, đó đưa sang ngoại bang lừa gạt một chút?”
“Thứ ngoại bang cưới là phụ nữ mang phận công chúa, rốt cuộc là con ruột của hoàng đế , đương nhiên quan trọng ~”
“Phó đoàn trưởng Hạ và Tần Nam Thành vốn dĩ ưa , nếu thể dùng Cảnh Nhã Kiều để lôi kéo một chút, ây da, thành công thì cả nhà cùng vui.”
“Nếu Cảnh Nhã Kiều ở chỗ Đoàn trưởng Tần sai bước nhầm, Phó đoàn trưởng Hạ vứt bỏ cô cũng chỉ là chuyện trong phút mốt.”
“Dù cũng con gái ruột, cứ để con rể tùy ý bắt nạt thôi!”
Kẻ giỏi tính kế khác, góc độ suy nghĩ vấn đề vĩnh viễn xuất phát từ sự tính toán, kết luận rút cũng là kết quả của sự tính toán.
…
Hai bọn họ ở trong ký túc xá c.ắ.n hạt dưa nhảm, thậm chí còn ảo tưởng cảnh Lâm Hi Vi trò .
Trong văn phòng.
Lâm Hi Vi thành nhiệm vụ dịch thuật, cũng đang cùng Tạ Hiểu Dĩnh ăn vặt:
“Nè, cho cô nếm thử xem, sườn xào niên cao ngọt mà ngấy.”
Đây là món ăn vặt cô lấy từ trong gian. Trong mắt Tạ Hiểu Dĩnh, chính là Lâm Hi Vi lấy từ trong chiếc túi đeo chéo một hộp cơm nhôm, đó, trong hộp cơm đủ loại đồ ăn vặt.
“Cảm ơn!” Tạ Hiểu Dĩnh nhón một miếng sườn xào niên cao, đưa miệng:
“Lần đầu tiên ăn, oa, khẩu vị chua ngọt, hình như còn mặn? Khẩu vị độc đáo thật.”
Lâm Hi Vi cũng thích món , híp mắt lấy một miếng:
“ , khẩu vị khá đan xen, đơn thuần là ngọt cũng chua. Ồ, ở đây còn kẹo tuyết hoa tô, cô nếm thử xem.”
Lâm Hi Vi khá hảo ngọt, các loại đồ ngọt đủ vị đều khiến cô thích mê.
Tạ Hiểu Dĩnh ăn một miếng, liền chút kính nhi viễn chi, dậy rót nước để giải ngấy:
“ là gái Tứ Xuyên, thích ăn cay, mấy hứng thú với đồ ngọt.”
Lâm Hi Vi nhân lúc cô lưng , tiện tay thu luôn thành quả dịch thuật quan trọng gian, thầm nghĩ, những tài liệu thể để ở cơ quan.