Tiểu Thư Máu Lạnh - Chương 692

Cập nhật lúc: 2025-04-04 11:19:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đó cũng là lúc tôi ý thức được rằng, đây là lần tôi bị cảm nặng nhất từ trước đến giờ.

 

Ngay lúc tôi sắp mất ý thức, tôi đột nhiên cảm thấy người tôi hơi nặng xuống, có một cái chăn được đắp lên người tôi, sau đó một cơ thể mềm mại ấm áp chui vào, ôm lấy cơ thể đang cuộn tròn lại của tôi từ phía sau.

 

Cảm giác được nhiệt độ đang không ngừng được truyền tới từ phía sau, cảm giác lạnh lẽo tới nỗi sắp nghẹt thở cuối cùng cũng dần dần biến mất, mà cảm giác đàn hồi mềm mại của nơi đang áp sát sau lưng tôi cũng ngày càng rõ ràng.

 

Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng thở càng lúc càng gấp gáp của Bạch Vi bên tai tôi.Tôi cố gắng kiềm chế sự xao động trong lòng xuống.

 

Lúc này tuy cảm giác lạnh lẽo đang dần dần bớt đi phần nào, nhưng cơ thể tôi vẫn không có chút sức lực.

 

Nhưng ngay lúc tôi đang đấu tranh thì có tiếng động lạ phía sau, tôi lập tức cảnh giác, đầu hơi dịch chuyển.

 

Quả nhiên, ngay sau đó tôi đã liếc thấy một người đứng dậy ở góc vách núi, dáng người đó mà không phải là Vương Cương thì còn có thể là ai?

 

Vương Cương vừa cúi người định nhặt gì đó thì tôi đã hét lên: “Khốn kiếp! Anh muốn làm gì?” Viên Dung tỉnh lại, Bạch Vi cũng nhìn Vương Cương.

 

Vương Cương ngơ ngác bởi tiếng hét của tôi, nhưng dường như anh ta nhớ tới việc tôi đang bị ốm nặng, thế là lập tức nhặt hòn đá dưới đất lên.

 

Anh ta từ từ đi đến chỗ tôi, nói với vẻ dữ tợn: “Thằng chó, mày còn muốn lừa ông đây à? Tao đã nói mà, sao mày lại tốt bụng thế mà cho bọn tao vào cơ chứ? Ra là mày sắp toi rồi, đã thế còn để cho cô gái xinh đẹp thế này ủ ấm cho mày nữa chứ!” Tim tôi run lên.

 

Thì ra là đã lộ sơ hở từ trước rồi, chỉ là anh ta chưa phát hiện ra mà thôi.

 

Vương Cương cười lạnh: “Hôm nay ông đây phải tẩn c.h.ế.t mày, sau đó làm thịt con tiện nhân này, để cho bọn mày nếm trải cái giá khi dám chọc phải Vương Cương này”.

 

Da đầu tôi run lên, không biết có phải do tình thế nguy cấp lúc này đã kích thích khát vọng sống hay không, đột nhiên cơ thể tôi có sức lực.

 

Tôi bật người lên, đ.ấ.m mạnh vào lồng n.g.ự.c anh ta.Vương Cương không phản ứng kịp nên bị tôi đánh ngã nhoài trên mặt đất.

 

Mà tôi thì liên tục đánh túi bụi vào người Vương Cương, cuối cùng anh ta bị tôi đánh tới nỗi ôm đầu liên tục xin tha.

 

Bạch Vi kinh ngạc nhìn tôi: “Phương Dương, anh khỏi bệnh rồi à?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-mau-lanh/chuong-692.html.]

Tôi cũng ngơ ngác, nhìn chằm chằm hai tay mình: “Có lẽ là vừa nãy ra mồ hôi nên khỏi bệnh rồi chăng?”

 

Thực ra, giờ tôi không chỉ cảm thấy cảm giác yếu ớt trong cơ thể đã biến mất, mà cùng với đó, dường như tôi còn mơ hồ cảm thấy tố chất cơ thể tôi tốt hơn trước rất nhiều.

 

Nếu như lúc trước tôi có thể chạy một hơi liền 500m, thì bây giờ tôi có thể chạy vèo vèo 800m mà không thấy mệt.

 

Bạch Vi vui mừng nắm lấy cánh tay tôi: “Xem ra anh khỏi bệnh thật ra, kể ra thì lần này còn phải cảm ơn Vương Cương đấy”. Tôi nhìn Bạch Vi, thì ra cô ấy mặc quần áo.

 

Nhưng cho dù như thế thì xúc cảm mềm mại quyến rũ đó vẫn khiến tôi mê muội. Vì tư thế bây giờ của chúng tôi nên tôi nhìn cô ấy rất lâu, Bạch Vi bị tôi nhìn như vậy cũng thấy ngại ngùng.

 

Tôi nói: “Lần này phải cảm ơn em mới đúng, liên quan gì tới tên súc sinh ấy chứ?”

 

Tôi không nhìn cô ấy nữa mà nhìn Vương Cương đã bị tôi đánh tơi tả như con ch.ó chết.

 

Vương Cương yếu ớt nói: “Phải phải, đều tại tên súc sinh là tôi. Tôi đáng tội, không nên chọc phải anh Phương Dương đây”.

 

Cả quá trình này Viên Dung đều đứng xem bên cạnh, không hề phát ra tiếng động nào, mãi đến lúc này mới nói: “Phương…Phương Dương, hai người tha cho anh ấy đi. Đó chỉ là ý muốn nhất thời thôi, anh ấy không cố ý đâu”.

 

“Vốn chúng ta đều lưu lạc trên đảo hoang, chúng tôi không nên làm vậy với các người. Nhưng không ngờ chúng tôi làm người tốt thì các người lại không biết điều, còn muốn diễn vở “Bác nông dân và con rắn” với chúng tôi à. Tôi không tốt bụng, cũng không rảnh đi giúp các người đâu”.

 

Tôi cười lạnh, nói: “Nếu hôm nay, tôi mà khỏi ốm rồi thì chuyện không đơn giản như thế đâu. Lần này, tôi bỏ qua tha cho các người một lần. Sáng mai thức dậy thì mau cút đi ngay cho tôi”. Nói xong, tôi lại nằm xuống ngủ tiếp.

 

Lần này, Vương Cương đã biết điều rồi, anh ta co rúc ở một góc, còn không dám thở mạnh. Mà Bạch Vi thì không chủ động dán người vào sưởi ấm cơ thể cho tôi nữa.

 

Cô ấy cứ như ghen vậy, cướp đi cái thảm lông một cách rất vô lý rồi đắp lên người cô ấy.

 

Tôi mỉm cười, chỉ đành nhẹ nhàng đặt tay lên người Bạch Vi để cô ấy thấy ấm hơn một chút.

 

Bạch Vi không phản kháng, ngược lại để tôi muốn làm gì thì làm.

 

Vì đột nhiên khỏi ốm nên tối hôm nay tôi rất sung sức, cứ trằn trọc mãi không thôi. Lúc tôi đang suy nghĩ vẩn vơ thì chợt liếc thấy góc sâu trong vách núi có một bóng đen lặng lẽ đứng dậy.

 

Tôi định đứng dậy theo bản năng, nhưng nhìn vị trí thì bóng đen đó không phải Vương Cương mà là Viên Dung.

Loading...