Hôm nay là ngày thứ bảy chúng tôi lưu lạc trêи đảo hoang, tính ra thì cũng đã là cả một tuần rồi.
Quần áo tôi và Bạch Vi mặc vẫn rất sạch sẽ, nhưng đã không còn chỉnh tề gọn gàng như khi ở thành phố. Chúng tôi có thể dùng quần áo sẵn có để thay giặt, nhưng lại không thể dùng bàn là để là.
Mà tôi thì không có d.a.o cạo râu, vì thế nên giờ nhìn hơi lôi thôi.
Bạch Vi chỉ vào tôi, cười nói: “Phương Dương, anh xem anh kìa, mới có mấy ngày thôi mà. Rõ ràng mới hai mấy tuổi mà nhìn cứ như ông chú trung niên ấy”.
Tôi bực mình nói: “Em nghĩ là em trông ổn lắm hả?”
Tôi và Bạch Vi ăn quả dại, bàn bạc xem hôm nay phải đi tìm kiếm ở chỗ nào. Sắp một tuần trời rồi.
Tính theo tốc độ ban đầu của chúng tôi, có lẽ chúng tôi gần như đã lục tung hòn đảo này rồi, không ngờ lần trước lại gặp phải con mãng xà.
Chúng tôi không còn cách nào nên đành phải thả chậm tốc độ lại, cho đến bây giờ cũng mới chỉ đi qua hai cánh rừng lá kim.
Vốn cho rằng sau rừng lá kim sẽ là núi non gì đó, không ngờ sau khu rừng lá kim là một đồng bằng rộng lớn, cỏ mọc cao đến tận đầu gối.
Trong lúc quan sát đồng bằng, tôi dừng lại, cũng miễn cưỡng hiểu được động vật có địa vị “bá chủ” của vùng đồng bằng này là gì.
Khi chúng tôi đã đi ra khỏi cánh rừng, Bạch Vi cực kỳ vui mừng, đang định đi tiếp thì ngay sau đó tôi đã kéo cô ấy lại.
Vì trong tầm mắt của tôi, tôi còn nhìn thấy một con heo rừng, nó đang xông nhanh tới đồng bằng từ một hướng khác của khu rừng lá kim.
Nhưng chưa chạy được mấy chục mét thì chúng tôi đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của con lợn rừng, tôi nghe mà lông tơ dựng đứng hết cả lên.
Chúng tôi lùi về sau, tìm kiếm một góc trên cây rồi nhìn chỗ con lợn rừng phát ra âm thanh cuối cùng, nơi đó chỉ còn lại một bộ xương.
Mà cứ như có một trận gió nổi lên trên đồng bằng đó, tiếng sột soạt lan rộng ra xung quanh từ chỗ con lợn rừng chết.
Sau khi bụi cỏ ngưng lay động, cả vùng đồng bằng lại yên lặng.
Bạch Vi nhìn mà thấy rùng mình, cô ấy vỗ bộ n.g.ự.c căng tròn, hỏi tôi: “Phương Dương, anh có biết phía trước là gì không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-mau-lanh/chuong-690.html.]
Tôi nhíu mày: “Anh đoán đó là côn trùng, loại côn trùng ăn thịt. Giống như loại bọ ở trong xác ướp từng xuất hiện trong một bộ phim vậy, chúng ăn thịt để sống”.
“Em từng xem bộ phim đó, nhưng đó không phải là bọ hung sao?”
“Nói tóm lại là những sinh vật tương tự. Em không thấy sao, một con lợn rừng to như vậy mà đã biến thành một bộ xương chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, không thừa lại một chút thịt cặn nào”.
Tôi nói mà cảm giác sự lạnh lẽo từ trên đỉnh đầu thấm vào tận ruột gan, không khỏi rùng mình. Lúc tôi và Bạch Vi quay về thì đã là buổi trưa.
Vì con mãng xà lần trước nên khi chúng tôi ra ngoài đều cẩn thận hơn rất nhiều, nhưng điều này cũng có nghĩa là những thứ chúng tôi có thể tìm được cũng giảm đi đáng kể.
Vì thế cuộc sống của chúng tôi trở nên túng thiếu, thậm chí chúng tôi còn không dám nướng thịt một cách trắng trợn nữa, chỉ sợ mùi thơm sẽ thu hút những con thú dữ ẩn nấp trong khu rừng này.
Bạch Vi nói: “Nếu cứ tiếp tục như thế này thì chúng ta chỉ có thể chờ chết. Hay là chúng ta chủ động xuất kích đi”.
“Chủ động xuất kích thế nào?” Tôi ăn một quả dừa, uống hai ngụm nước dừa.
Không thể không nói rằng, lúc trước khi đang sống nghèo khó thì uống một ngụm nước dừa thôi cũng là một sự hưởng thụ, nhưng bây giờ ngày nào cũng uống, tôi đã sắp chán ngán đến nơi rồi.
“Lát nữa hoặc là tối mai, chúng ta tìm nơi nào có địa thế cao để mở rộng tầm nhìn, đốt lửa cầu cứu, cũng giống như phát tín hiệu ấy”.
Bạch Vi nói xong, tôi gật đầu: “Được đấy, để lát nữa anh thử xem. Đã sắp một tuần rồi, nếu không có ai tới cứu chúng ta thì chúng ta sẽ c.h.ế.t đói ở đây mất”.
Còn Triệu Thư Hằng vẫn luôn bặt vô âm tín, cũng không biết anh ta có lưu lạc trên cái đảo hoang này giống chúng tôi không, nếu mà đúng vậy thì còn đỡ, mà nếu như không phải thì tình hình còn tệ hơn nữa. Ăn dừa xong, tôi đã cảm thấy cơ thể của tôi hơi khó chịu.
Tôi nhìn Bạch Vi, lúc này khuôn mặt cô ấy cũng trắng bệch.
Tôi chợt nghĩ ra một ý, nói: “Anh ra bờ biển tìm lại đây, không chừng có thể tìm ra thứ gì đó”.
“Đưa em cùng đi đi”. Bạch Vi nói.
Tôi nói: “Tất nhiên rồi, cho dù em không nói anh cũng đưa em theo cùng. Giờ chúng ta nương tựa vào nhau, nếu em không ở bên cạnh anh anh sẽ không cảm thấy an toàn”. Tuy nói vậy nhưng tôi hiểu rõ ý của Bạch Vi.
Kể từ khi nhìn thấy con mãng xà đó, chúng tôi gần như không dám bén mảng tới bờ biển nữa.
Lúc này cuối cùng cũng không chịu được nữa, không bắt được động vật nào trong rừng nên chỉ đành ra bờ biển tìm vận may.