Nhưng tôi đã thất vọng, trừ nơi này thì không có bất cứ phát hiện nào khác, thậm chí là theo thời gian trôi qua, lòng tôi có cảm giác chẳng lành.
Hôm nay chúng tôi đã đi tìm kiếm ở rất nhiều nơi, tuy không có dã thú to lớn nào, nhưng có kha khá côn trùng nhỏ.
Dù là ven biển cũng có thể tìm thấy nhiều loại cá, nhưng lúc này lại trống không, không có bất cứ thứ gì. Lúc tôi đang cảm thấy vô cùng khó hiểu thì sự nghi vấn trong lòng tôi chợt có đáp án.
Vì lúc chúng tôi đang tìm kiếm xung quanh thì cuối cùng kinh hoàng phát hiện, mặt biển phía trước chúng tôi đang có một bóng đen to lớn đang không ngừng uốn lượn động đậy, mà nó đang nhìn về phía chúng tôi.
Tôi nuốt nước bọt, cuối cùng cũng nhìn rõ thứ đó, đó là một con mãng xà lớn.
Lớp vảy lạnh lẽo âm u của nó phản xạ ánh sáng sắc bén đáng sợ dưới ánh mặt trời, tôi cảm thấy đầu mình nổ tung.
Bờ biển này còn nguy hiểm hơn so với dự đoán của tôi! Cảm giác được nhịp tim đang điên cuồng tăng lên trong lồng ngực, tôi không khỏi run lên.
Những chuyện mà tôi gặp phải khi xưa ở Xiêng La hay Yến Kinh đều thua xa chuyện mày, nếu bị con mãng xà này quấn lấy thì chắc chắn tôi sẽ chết!
Tôi không nói gì, ôm mạnh eo Bạch Vi vào lòng rồi chạy tới hướng bờ biển ban đầu, mà Bạch Vi bị tôi bất chợt ôm lấy cũng không khỏi kêu lên một tiếng, nhưng mặt cô ấy cũng chỉ đỏ lên chứ không phản kháng.
Cơ thể của Bạch Vi rất quyến rũ, vô cùng đầy đặn, dù cô ấy có cao đến gần 1m70 nhưng giờ cũng không hề nặng.
Tôi cắn răng chạy vụt đi như bay, thấy cuối cùng cũng rời xa bờ biển hơn chút, lòng tôi mới hơi thả lỏng.Nhưng kỳ lạ là nếu so về tốc độ thì chỉ với đôi chân của con người thì dù thế nào cũng không thể là đối thủ của nó.
Nhưng con mãng xà đó không hề đuổi theo, có lẽ là nó đã ăn no, hoặc có lẽ là do nó không hứng thú với chúng tôi. Tất nhiên là còn một suy đoán đáng sợ hơn.
Vì những sinh vật lớn như thế này đều có lãnh địa cố định của mình.
Nếu vượt qua lãnh địa thì sẽ phải lãnh chịu sự trả thù của đối thủ khác. Cũng có nghĩa là thực tế chúng tôi không hề thoát khỏi nguy hiểm, mà là vừa thoát khỏi miệng cọp thì lại chui vào hang sói. Bạch Vi ho khan một tiếng, tôi vội vàng thả cô ấy ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-mau-lanh/chuong-689.html.]
Mặt cô ấy đỏ bừng: “Phương Dương, vừa nãy anh vội vã như vậy làm gì?”
Tôi sờ mũi, nói: “Vừa nãy ở ven biển may mà chúng ta chạy nhanh. Nếu anh không nhìn nhầm thì vừa nãy có một con mãng xà lớn”.“Mãng xà?”
Bạch Vi kinh ngạc thốt lên: “Chỗ này sao có thể có mãng xà? Rõ ràng trong rừng toàn là cây lá kim, khí hậu hàn đới hoàn toàn không phù hợp để mãng xà sinh sống mà?”
Tôi gật đầu: “Đây cũng là một trong những điểm khiến anh nghi hoặc, nhưng giờ còn một vấn đề khác”.
Tôi hít sâu một hơi, khuôn mặt trở nên nghiêm túc, rồi nghiêm túc kể lại suy đoán vừa nãy của tôi cho Bạch Vi nghe.
Bạch Vi nghe xong, khuôn mặt vốn đang đỏ bừng đã hơi trắng bệch: “Nếu như vậy thì chẳng lẽ chỗ chúng ta còn có một thứ khác nguy hiểm chẳng kém gì mãng xà sao?”
“Đúng vậy”.
Tôi trầm ngâm nói: “Nói một cách chính xác so với việc để ý đến con mãng xà kia, giờ chúng ta phải làm rõ con mãnh thú ở chỗ chúng ta là thứ gì”.
Có bài học từ con mãng xà, lúc trở về tôi và Bạch Vi đều vô cùng cẩn thận, may mà mấy ngày nay lúc chúng tôi nướng thịt đều không ăn hết, còn thừa lại kha khá, được làm thành lương khô để ở chỗ vách núi chúng tôi ở tạm.
Vì thế hai ngày sau đó cho dù chúng tôi không đi săn thì cũng không lo bị c.h.ế.t đói, quan trọng hơn là, chúng tôi còn hai thùng nước ngọt, nếu tiết kiệm thì có thể dùng rất lâu.
Nhưng điều khiến tôi không hiểu là hai ngày tiếp theo, cho dù chúng tôi có tìm kiếm thế nào cũng không có bất cứ dấu vết nào chứng tỏ chỗ chúng tôi đang ở có động vật ăn thịt cỡ lớn cả, thậm chí hai ngày sau đó nữa, ngay cả bóng dáng của hai người Vương Cương và Viên Dung cũng không thấy đâu.
Phải biết là hôm đó khi tôi xử lý Vương Cương, tuy đã tẩn cho anh ta một trận tả tơi, nhưng họ biết chúng tôi ở khu vực gần đó, tuy không vui vẻ gì cho cam nhưng ít nhiều gì cũng là đồng loại, dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc phải liều mạng trong một khu rừng xa lạ nhiều.
Nếu đã không thấy hai người họ đâu vậy chỉ có hai nguyên nhân.
Hoặc là họ đã chết, hoặc là họ đã rời khỏi khu rừng này. Tôi và Bạch Vi nhìn nhau, đều nhìn thấy suy nghĩ trong mắt đối phương – hai người này khả năng cao đã c.h.ế.t rồi.