Tiểu Thư Máu Lạnh - Chương 688

Cập nhật lúc: 2025-04-03 11:31:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi ngoảnh lại, trợn mắt với cô ta: “Nếu cô cũng muốn c.h.ế.t thì qua đây!”

 

Bị tôi dọa sợ, Viên Dung đành đứng im tại chỗ, sau đó quỳ xuống đất, bật khóc.

 

Tôi cau mày hỏi: “Anh ta đã c.h.ế.t đâu, cô khóc lóc cái nỗi gì?”

 

Thật ra lúc nghe thấy Vương Cương buông lời xúc phạm Bạch Vi, đúng là tôi đã nổi cơn kϊƈɦ động muốn g.i.ế.c anh ta.

 

Nhưng bây giờ nghĩ lại, hai người này cũng đáng thương.

 

Nếu chúng tôi cùng bị lạc vào đảo hoang thì hà tất phải đuổi cùng g.i.ế.c tận bọn họ. Vì thế tôi chỉ đánh anh ta một trận thế này thôi, còn đâu coi như cho họ một cơ hội.

 

Nhưng nếu sau này còn gặp lại họ, mà họ vẫn suy nghĩ bất chính gì đó thì đừng trách tôi độc ác.

 

Tôi kéo Bạch Vi đi vào trong rừng, còn Viên Dung thì bổ nhào tới cạnh Vương Cương gào khóc.

 

Chúng tôi lại ngồi cạnh bụi cây trong rừng một lúc, xác nhận hai người đó không đi theo, rồi mới về cứ địa của mình.

 

Bạch Vi nói: “Phương Dương, nếu sau này chúng ta gặp lại hai người đó, anh phải cẩn thận đấy”.

 

Tôi nhìn cô ấy, cười đáp: “Ừm, bây giờ giám đốc Bạch cũng bắt đầu biết thương tôi rồi đấy”.

 

Bạch Vi hờn dỗi nói: “Trước kia em không thương anh à? Em đang bảo anh…”

 

Vừa nói, sắc mặt của Bạch Vi vừa trở nên khó coi: “Người đàn ông tên Vương Cương đó cho em cảm giác rất giống Lôi Vân Bảo”.

 

“Lôi Vân Bảo?” Mạch suy nghĩ của tôi lại quay về khoảng thời gian rất lâu trước kia, tên mập đó định cưỡng ép Bạch Vi, nhưng bị tôi ngăn cản, sau đó gã đã tìm tôi trả thù.

 

Tôi gật đầu nói: “Em yên tâm, nếu lần sau gặp lại, mà họ vẫn vậy thì anh sẽ không nương tay nữa”.

 

Nói xong, tôi nắm lấy tay Bạch Vi nói: “Nói đúng ra đã ba ngày trôi qua rồi, nhưng đến bây giờ vẫn chưa thấy người của đội cứu hộ xuất hiện. Anh sợ là chúng ta sẽ bị mắc kẹt ở đây lâu đấy”.

 

Bạch Vi gật đầu nói: “Nếu vậy, chúng ta mau dập lửa ở bên ngoài đi. Nếu hôm nay, chúng ta đã có thể gặp hai vợ chồng Vương Cương, chứng tỏ chắc chắn trên hòn đảo này còn có người khác. Nếu gặp phải những người như bọn họ, chúng ta đốt lửa ở đây không phải là để lộ vị trí hay sao?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-mau-lanh/chuong-688.html.]

Tôi dập tắt lửa, vách núi này đúng là có vị trí rất đẹp, vừa hay là một góc nhỏ, đằng trước không nhìn thấy, đằng sau thì là ghềnh đá nhẵn bóng, sau rừng cây phía bên trái là biển, bên phải là một con đường rất khuất tầm nhìn.

 

Một vị trí tuyệt vời thế này, nếu bị một đống lửa làm lộ tẩy thì đúng là quá đáng tiếc.

 

Ngày hôm sau, chúng tôi tiếp tục đi tìm kiếm, nhân tiện tới bờ biển nhìn ngó, biết đâu có thể tìm thấy manh mối gì đó.

 

Hòn đảo nhỏ này quả thực rất kỳ lạ, từ lúc chuyến bay của chúng tôi gặp tai nạn đến giờ đã là ba ngày rồi mà vẫn không có dấu hiệu cứu viện nào.

 

Nhưng trong lúc tôi và Bạch Vi đang tìm kiếm thì phát hiện ra chỗ một tảng đá ngầm ven biển có một cái xuồng ba lá rách nát.

 

Chúng tôi đi tới xem thử, sau khi kiểm tra một lượt thì kết quả lại khiến chúng tôi vô cùng kinh ngạc. Mà tôi lại có dự cảm không lành.

 

Trừ cái xuồng ra, xung quanh không có bất cứ thứ gì, nhưng trên xuồng có khắc một dãy số.

 

Bạch Vi không biết dãy số này, nhưng tôi đã từng tìm hiểu về nó trong tiết số học ngày xưa. Đây là số hiệu thuyền cứu hộ của Hoa Hạ.

 

Cũng có nghĩa là mãi đến giờ chúng tôi vẫn chưa được cứu viện không phải là phía trên không có hành động gì mà là vì người được phái tới cứu viện có khả năng đã xảy ra chuyện. Tôi do dự chốc lát, cuối cùng vẫn nói với Bạch Vi.

 

Vốn giờ hai chúng tôi đang ở trên đảo hoang, nếu lúc này tôi mà không nói với cô ấy thì sau này cô ấy biết sẽ càng tuyệt vọng. Mà sau khi Bạch Vi biết thì sắc mặt trắng bệch.

 

Cô ấy nắm lấy tay tôi, căng thẳng hỏi: “Vậy chúng ta phải ở trên đảo hoang này mãi mãi sao?”

 

Tôi nhè nhẹ vuốt mu bàn tay trơn bóng của cô ấy, trầm giọng nói: “Cũng không chắc, nếu chúng ta đã nhìn thấy xác thuyền cứu viện thì chứng tỏ phía trên đã biết được vị trí của chúng ta rồi, chỉ là giờ họ vẫn chưa có cách để tới đây thôi”.

 

Dù tôi nói như vậy nhưng thực ra tôi cũng không chắc lắm.

 

Đây là thuyền cứu hộ đấy, đến một nước lớn như Hoa Hạ mà thuyền cứu hộ còn bị hủy diệt trong làn sóng bão này, chúng tôi rốt cuộc đã đến cái nơi quái quỷ gì chứ?

 

Nhưng Bạch Vi nghe tôi nói xong thì mắt lóe lên, ôm chầm lấy tôi, nói: “Phương Dương, em biết anh đang lừa em, có khả năng chúng ta thực sự không thể quay về được nữa. Lúc tới đây em đã chú ý rồi, khu rừng rậm trên đảo này rất kỳ lạ, rõ ràng là khu nhiệt đới mà khu rừng toàn cây lá kim, đây đều là những thực vật hàn đới mà!”

 

Tôi vỗ lưng Bạch Vi, cảm nhận được sự lo lắng và tuyệt vọng của cô ấy.

 

Tôi an ủi: “Bạch Vi, em đừng nghĩ nhiều quá. Cho dù thế nào thì chúng ta đều phải sống, chỉ có sống tiếp mới có hy vọng rời khỏi đây”.

 

Tôi nhìn xung quanh, muốn nhìn xem có thể tìm được gì không.

Loading...