Vương Cương nói: “Trong khu rừng này có một loại côn trùng kì lạ, không có nhiều đâu, nhưng con nào con nấy to tổ bố, nhìn thì giống con muỗi cỡ bự, nhưng lại có đủ mọi màu sắc, không biết là có độc hay không, nhưng tốt nhất là không gặp phải bọn chúng. Lúc trước, chúng tôi bị mấy con đó đuổi theo, rồi lại gặp phải lợn rừng, tuy lần này sống sót qua tai nạn máy bay, nhưng cũng xui xẻo tám đời rồi”.
Vương Cương thi thoảng lại thở dài, rồi lại oán trách, tôi gật đầu, tỏ ý đã biết.
Viên Dung mím môi, do dự một lát lại nói: “Đợi đã, Phương… Phương Dương, hai người sẽ không bỏ đi luôn chứ? Nếu hai người đi thì có thể dẫn chúng tôi theo được không?”
Tôi nhìn về phía Vương Cương, anh ta cũng có vẻ bối rối, nói với Viên Dung: “Vợ à, em nói cái gì thế?”
Viên Dung nói: “Hai chúng ta không biết bắt cá, nơi đây cũng không có động vật gì có thể ăn được. Phương Dương, nếu hai người đi rồi, chẳng phải hai chúng tôi sẽ chịu c.h.ế.t ở đây hay sao!”
Tôi thản nhiên nói: “Không sao, chúng tôi chỉ đi hái trái cây do khát nước quá thôi, không có nước ngọt thì chỉ có thể sống nhờ vào mấy quả dại vậy”.
Nói xong, tôi dẫn Bạch Vi đi vào khu rừng mà hai người đó vừa đi ra.
Không có nước ngọt đương nhiên là tôi lừa họ, chỗ trú ẩn của chúng tôi vẫn còn hai bình nước ngọt lớn.
Lúc đó có tổng cộng ba bình lớn, hai ngày nay chúng tôi dùng tiết kiệm, chỉ khát lắm mới uống, còn không thì thôi, đến rửa mặt cũng chỉ dùng nước biển.
Thế nhưng hai bình nước ngọt này đương nhiên không thể đưa cho bọn họ.
Mặc dù hai người họ là hành khách cùng một chuyến bay gặp tai nạn với chúng tôi, nhưng trông có vẻ không phải người thành thật gì.
Một mình tôi thì không sao, nhưng bây giờ bên cạnh tôi còn có Bạch Vi, tôi phải có trách nhiệm với cô ấy.
Chúng tôi đi được vài bước, đảm bảo không ai có thể nhìn thấy mình nữa, tôi lại quay đầu nhìn lén qua bụi cỏ.
Bạch Vi cười, thấp giọng nói: “Không ngờ anh còn có tố chất tiềm ẩn làm ăn trộm”.
Tôi cạn lời: “Biết người biết mặt không biết lòng, dù sao anh cũng phải xác nhận xem hai người này có an toàn hay không, anh không muốn đeo hai quả b.o.m hẹn giờ ở bên người. Anh xảy ra chuyện gì thì không sao, nhưng nếu em xảy ra chuyện ngoài ý muốn, anh hối hận cũng không kịp”.
Bạch Vi cười với tôi một cách ngọt ngào, rồi ngồi xuống bên cạnh tôi, chúng tôi cùng nhìn lén tình hình chỗ đống lửa trên bãi cát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-mau-lanh/chuong-686.html.]
Vương Cương ăn xong phần dừa còn lại, chưa đủ nó nên còn l.i.ế.m nước trong vỏ dừa.
Viên Dung đưa quả dừa còn dư lại một nửa trêи tay mình cho anh ta, Vương Cương lại dùng tay hất ra.
Vương Cương mắng: “Con mẹ nó, hai người này đúng là chẳng ra sao. Mọi người đều bị lạc trên đảo hoang, bây giờ vốn là lúc đồng tâm hiệp lực, thế mà chúng nó lại chơi mình thế này”.
Viên Dung nói: “Sao thế? Bọn họ chia cá cho chúng ta, còn cho chúng ta ăn dừa, em thấy cũng dễ hòa hợp mà”.
“Hừ, em thì biết cái gì?”
Vương Cương nhìn về hướng rừng cây: “Em không nhìn ra à? Quần áo trên người chúng nó đều sạch sẽ, nào có giống chúng ta, người ngợm bẩn thỉu giống như kẻ nhặt rác vậy. Da mặt bọn họ cũng bình thường, đâu có gầy gò vàng vọt như mình?”
“Ý anh là?”
Dường như Viên Dung cũng đã nghĩ ra điều gì đó, cô ta còn chưa nói xong, Vương Cương đã tiếp lời: “Không sai, hai người kia nhất định có thịt và nước ngọt, nhưng không chia chúng ta thì thôi, lại còn cho chúng ta ăn cá thừa của bọn họ. Con mẹ nó, hai chúng ta có thể ăn của anh ta bao nhiêu thứ được kia chứ?”
Viên Dung nuốt nước bọt: “Anh Cương, hay là thôi đi”.
Vương Cương lạnh mặt: “Thôi? Thôi thôi cái gì? Đợi bọn họ quay lại, chúng ta đi theo đến nơi ẩn náu của bọn họ. Chỉ cần ông tìm thấy nơi để nước ngọt và thịt, ông sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t thằng kia luôn”.
Nói rồi, mặt Vương Cương biến sắc, anh ta cười dâm đãng: “Nhưng đứa con gái trông ngon phết, ông đây phải chén trước rồi g.i.ế.c sau!… Nói ra mới nhớ, ông đây đã nhịn ba ngày rồi, em mau cởi quần ra đi”.
Chúng tôi ngẩn người một lúc, biết rõ tiếp theo sẽ có chuyện gì xảy ra.
Bạch Vi đỏ mặt, xì một tiếng nói: “Hai người này không biết xấu hổ thì em có thể bỏ qua, nhưng xem ra không giữ họ lại được rồi”.
Tôi nói: “Vậy chúng ta đi sang bên cạnh coi sao trước, lát nữa sẽ về xử lý cặp đôi chó má đó sau”. Nói xong, chúng tôi đi vòng đường khác từ rừng cây tới bãi biển.
Thật lòng mà nói, tôi cũng không ngờ mình vừa chia cá cho họ xong, Vương Cương vẫn còn dũng khí đối phó tôi.
Mà đối phó tôi cũng không sao, anh ta còn dám xúc phạm Bạch Vi. Bạch Vi là của một mình tôi, nếu tên Vương Cương đó đã chán sống thì tôi sẽ thành toàn cho anh ta. Chúng tôi đã đi đến bãi biển, nhưng lại phát hiện ra điểm khác với ban ngày.