Tôi không khỏi thầm cảm thán, đúng là đồ trong nước có khác, quá bền luôn. Tôi chất đống những cành cây nhặt được lại với nhau, sau đó châm lửa, ánh lửa bập bùng dần trở nên lớn hơn, còn chúng tôi cũng cảm thấy ấm dần lên.
Quần áo trên người chúng tôi đã khô từ lâu, nhưng quần áo và chăn mà chúng tôi nhặt được trên biển lúc nãy thì vẫn chưa.
Vì thế tôi kiên nhẫn đặt chăn và một chiếc áo khoác cạnh đống lửa để hong khô. Tôi khoác chiếc chăn đã hong khô lên người Bạch Vi, rồi lại đắp chiếc áo khoác xuống chân cô ấy.
Cuối cùng gương mặt của Bạch Vi không còn nhợt nhạt nữa, mà dần hồng hào trở lại, tôi thầm thở phào một hơi.
Bạch Vi hỏi: “Phương Dương, anh nói xem có bao nhiêu người sống sót sau vụ tai nạn máy bay này?”
Tôi trầm mặc một lúc, rồi lắc đầu: “Tốt nhất là tất cả đều sống!”
Tôi mỉm cười, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Bạch Vi: “Em đừng sợ, chuyến bay của chúng ta có nhiều người xảy ra chuyện như vậy, chắc chắn đã thu hút sự chú ý. Bây giờ, người nhà của em, còn có bạn bè của anh kiểu gì cũng đã sai người đi tìm chúng ta rồi. Cơ quan chức năng cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, chẳng mấy nữa là chúng ta sẽ được về nhà thôi!”
Để an ủi Bạch Vi, tôi không nói hết điểm đáng ngờ mà mình phát hiện ra cho cô ấy biết.Bạch Vi là cô con gái duy nhất của nhà họ Bạch, dù cô ấy học rộng biết nhiều đến mấy, cũng không thể hiểu hết tất cả mọi chuyện được.
Nhưng vì sở thích của mình, nên ít nhiều tôi cũng hiểu được chút ít. Trước đó, máy bay của chúng tôi cất cánh từ Thịnh Hải, bay đến Xiêng La, chưa đi được bao xa thì gặp phải khí lưu.
Cho nên, khu vực mà chúng tôi đang ở bây giờ có lẽ là vùng nhiệt đới hoặc cận nhiệt đới mới đúng.
Nhưng điều vô cùng kỳ lạ là lúc nãy, khi đi kiếm củi và tìm kiếm mọi người khắp nơi với Bạch Vi, tôi đã phát hiện một vài cây cối ở đây lại là thực vật ở vùng hàn, ôn đới! Thế có nghĩa là sao?
Thực vật ở vị trí địa lý khác nhau sẽ có sự khác biệt cực lớn, khu vực bờ biển rõ ràng là nơi yêu thích của các loại cây lá to, nhưng các cây lá kim lại mọc đầy ở đây, thật sự là vô cùng kỳ lạ.
Điều quan trọng nhất là khí hậu ở đây cũng thiên về lạnh, không giống với bờ biển nhiệt đới bình thường. Tôi có một dự cảm xấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-mau-lanh/chuong-684.html.]
Nhưng hai ngày tiếp theo trôi qua rất bình thường, ngoài việc vẫn không gặp được ai khác ra, chúng tôi đã phát hiện vài loài động vật hoang dã như gà rừng ở đây.
Lợn rừng thì quá hung dữ, tôi còn phải chú ý chăm sóc Bạch Vi, nên không có hứng thú với chúng.
Nhưng tôi đã bắt được một con gà rừng, tuy trên đảo không có gia vị, chỉ có lửa, nhưng mùi vị cũng không đến nỗi nào.
Mấy ngày nay, Bạch Vi luôn thấy chán ăn, tôi biết cô ấy đang nghĩ tới chuyện gì. Cô ấy đang nghĩ đến những người khác, đột nhiên lại gặp phải chuyện này, nên ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng. Mấy hôm sau, thịt gà rừng còn lại của chúng tôi gần như đã hết.
Vì chúng tôi cứ phải đi tìm kiếm trêи đảo, đây là một công việc rất hao sức, nên đương nhiên lượng tiêu thụ thịt cũng lớn. Cứ thế này, chúng tôi cần phải tìm các nguồn thực phẩm khác nữa.
Dẫu sao cũng có nhiều loài động vật hoang dã ở trêи hòn đảo này, nhưng loài phù hợp với chúng tôi lại không nhiều. Tôi đành xuống biển bắt cá, nhưng cá biển khỏe và khôn hơn cá sông nhiều.
Mất cả buổi sáng mà tôi không bắt được con cá nào, cuối cùng bất đắc dĩ, tôi chỉ còn cách nghiền nát một ít thịt và xương gà còn thừa lại, bỏ vào tấm lưới đặt trên bờ cát, sau đó đào một cái hang, chuẩn bị chờ thủy triều lên xem có vợt được con cá to nào không. Không chỉ có Bạch Vi không tin, mà tôi cũng chỉ ôm suy nghĩ làm thử.
Dẫu sao đến ngư dân trêи biển còn phải dùng lưới đánh cá để bắt cá, huống chi là chúng tôi? Điều khiến chúng tôi vô cùng ngạc nhiên là cách làm này của tôi lại đạt hiệu quả bất ngờ.
Sau khi thủy triều rút, cái hang mà tôi đã đào đã bị cát san bằng.
Nhưng xương và thịt vụn của con gà mà tôi để lại bên trong làm mồi nhử thì vẫn còn, mà có một con cá lớn cùng với một cái dây cáp bị vùi bên dưới.
Tôi và Bạch Vi mừng rỡ, cá hay tôm nhỏ chúng tôi cũng không tha, huống chi là một con cá lớn thế này là coi như ăn một bữa tiệc hải sản nướng rồi.
Nhưng dẫu sao Bạch Vi cũng là phụ nữ, trông thấy tôi mổ cá thì cô ấy vẫn tránh đi thật xa. Chúng tôi đã ở trên hòn đảo này hai ngày rồi, cũng bị bỏ đói đã lâu.
Dù đồ hải sản nướng của tôi không có gia vị gì, nhưng mùi vị vẫn khá ngon.
Bạch Vi cũng không màng đến hình tượng, ăn một cách vội vã.