Tiểu Thư Máu Lạnh - Chương 650

Cập nhật lúc: 2025-03-30 11:30:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Vũ Manh hoàn toàn không để ý đến cái hành động tấu hài của Triệu Thư Hằng, cô ấy nói: “Được rồi. Cảnh sát Vương, lần này cảm ơn anh rất nhiều. Nếu không phải có anh theo dõi Lương Thành để chúng tôi tìm được vị trí của Đỗ Minh Hào thì có lẽ chúng tôi phải gặp rất nhiều khó khăn”.

 

Vương Nhất Long cười ngại ngùng, trong lòng tôi cũng thầm nghĩ, cái anh Vương Nhất Long này cũng được đấy chứ, nhìn cũng khoảng hai mấy tuổi nhưng lại tuổi trẻ tài cao, có dũng có mưu, là một người rất tốt.

 

Tôi kéo Tề Vũ Manh, Tề Vũ Manh lập tức hiểu ý, đi tới cạnh tôi.

 

Tôi khẽ giọng nói: “Cảnh sát Tề, cô cảm thấy nếu cảnh sát Vương làm phó cục trưởng của cục công an thành phố Thịnh Hải thì liệu có thể làm tốt trên cương vị này không?”

 

Tề Vũ Manh lườm tôi: “Hóa ra là anh đang nghĩ đến điều này à”.

 

Tôi cười hì hì, dù sao thì anh ta cũng đã giúp tôi mà, tất nhiên tôi phải trả ân rồi.

 

Huống hồ sáng nay cục trưởng Lâm cũng đã ám chỉ khá rõ ràng rồi, nếu Tề Vũ Manh cũng cảm thấy có thể thì cho Vương Nhất Long một cơ hội, cũng không ảnh hưởng gì cả.

 

Thậm chí là sau này chúng tôi có chuyện gì ở Thịnh Hải, có một nhân vật có quyền lực để giúp đỡ thì cũng đơn giản hơn nhiều.

 

Nói không chừng ngay cả Trịnh Cường cũng có thể được lợi bởi lần này đã chủ động đưa ra chứng cứ.Tề Vũ Manh nói: “Được, để tôi thử xem. Nhưng tôi cũng không chắc chắn có thể thành công”.

 

“Tất nhiên rồi, hơn nữa tôi cũng không quen thân lắm với anh ta. Nhưng nếu cảnh sát Vương có bản lĩnh và cả phẩm chất tốt như vậy thì tôi nghĩ có thể đảm nhận tốt chức vụ này”.

 

Tôi nói những lời nghe hơi đường đường chính chính, tuy đều đúng nhưng khi nó được thốt ra khỏi miệng tôi vẫn cảm thấy khá xấu hổ.

 

Lại nói chuyện với Vương Nhất Long thêm một lúc nữa, rồi Tề Vũ Manh nói: “Giờ đã không còn sớm nữa, chúng ta đi ăn trưa đã, ăn cơm xong thì tới quán cà phê xem xem. Nếu tên Cung Chính Vinh này thành thật là tốt nhất, nếu hắn muốn làm gì thì đừng trách chúng ta không khách khí”.

 

Tất nhiên là tôi đồng ý cả hai tay hai chân, dù sao thì lần này Tề Vũ Manh góp sức nhiều nhất, vừa tìm mối quan hệ vừa chủ động ra tay, đến cả tôi còn cảm thấy hơi ngại.

 

Ăn cơm xong thì đã gần một giờ, Vương Nhất Long biết chúng tôi có chuyện phải làm nên đã đi trước.

 

Tôi nói: “Cảnh sát Tề, tôi thấy cảnh sát Vương tốt hơn những người khác nhiều. Hơn nữa quan hệ giữa cô và anh ta không tồi, tôi cảm thấy anh ta rất hợp với vị trí này”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-mau-lanh/chuong-650.html.]

 

Tề Vũ Manh trợn mắt với tôi: “Anh đừng có nghĩ nhiều thế, chúng tôi chỉ là đồng nghiệp mà thôi. Được rồi, không có chuyện gì nữa thì chúng ta xuất phát thôi. Lát nữa anh nghe máy xong cứ tỏ vẻ thần bí, tôi muốn xem xem rốt cuộc Cung Chính Vinh đang muốn giở trò quỷ gì”.

 

Vốn lúc đi ra chúng tôi định bắt xe, không ngờ lại vẫy được một chiếc xe Volkswagen màu đen.

 

Chúng tôi đang cảm thấy kỳ lạ thì cửa xe từ từ hạ xuống, sau đó lộ ra một khuôn mặt dù có đeo kính đen cũng không che lấp được vẻ xinh đẹp.Ôn Hân nhướng mày: “Đi đâu vậy? Tôi đưa mọi người đi”.

 

Tôi ho khan một tiếng, nói: “Ôn Hân, sao cậu lại ở đây?”

 

“Vừa hay đi qua, thấy mọi người bắt xe nên tôi thuận tiện đưa mọi người đi luôn”.

 

Ôn Hân trả lời với giọng điệu lạnh nhạt, nhưng không biết có phải là ảo giác hay không, tôi cảm thấy dường như lúc cô ấy nói, khóe môi cong lên, rất nhẹ.Triệu Thư Hằng và Tề Vũ Manh nghe vậy thì biểu cảm lập tức trở nên quái lạ.

 

Tề Vũ Manh nói: “Phương Dương, anh nói chúng ta có nên lên cái xe này không?”

 

“Tất nhiên rồi. Nếu cô gái xinh đẹp như Ôn Hân đây đã có lòng mời chúng ta quá giang mà không đồng ý thì không tốt chút nào”.

 

Nói xong tôi liền ngồi ở ghế sau, Tề Vũ Manh cũng chui vào luôn, để ghế phó lái phía trước cho Triệu Thư Hằng.

 

Triệu Thư Hằng chợt sững sờ, nhìn chúng tôi nói với vẻ rối rắm: “Phương Dương, tôi có chút chuyện, tôi phải ngồi ghế sau”.

 

Tôi thấy buồn cười: “Anh có chuyện gì? Có một đại mỹ nữ khuynh thành tuyệt sắc như Ôn Hân ngồi cạnh mà anh còn không vui hả?”

 

“…”

 

Triệu Thư Hằng vừa định nói gì thì đã bị tôi giành lời: “Anh còn dài dòng cái gì, mau lên xe đi, lát nữa làm trễ việc thì tôi tẩn anh một trận đấy”.

 

Lúc này Triệu Thư Hằng mới ngồi lên ghế phó lái với vẻ không tình nguyện lắm, tôi cũng thầm thở phào, sau đó tôi lại nhìn thấy ánh mắt chợt lóe qua rồi biến mất của Ôn Hân qua kính chiếu hậu.

 

Tôi quay đầu nhìn Tề Vũ Manh, cô ấy cũng nhìn tôi với ánh mắt trêu chọc, tôi ho khan mấy tiếng cho đỡ ngượng.

Loading...