Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 92

Cập nhật lúc: 2025-08-27 15:53:49
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cây cối ở phía nam tươi , tòa nhà bệnh viện một cây long não lớn, cây to, tán lá rậm rạp, mùa hè mát mẻ.

Mẹ họp lầu, Trần Niệm Khanh gốc cây chờ.

Tiếng từ phía bên cây thu hút sự chú ý của .

Hôm đó, Lục Vãn đến bệnh viện thăm nuôi, trong phòng một đứa trẻ giao cho cô trông một giờ.

Đứa trẻ mới ba tuổi, phân biệt rõ nam nữ, dựa khuôn mặt gọi Lục Vãn là chị.

Cứ thấy ai xinh là gọi chị.

Cha bé chỉnh vài , đành ngượng với Lục Vãn, để bé gọi như .

Bé gái nằng nặc đòi kể chuyện, Lục Vãn lật xem sách truyện mà cha bé đưa, cuối cùng quyết định tự kể.

Trẻ con còn nhỏ, "Cô bé bán diêm" kết thúc .

đổi câu chuyện, kể về "Cô bé bán bom", cô bé mang b.o.m bán, bán cái nào, cuối cùng đốt hết, đưa bộ dân làng lên thiên đường gặp bà nội của .

Trần Niệm Khanh suýt sặc nước.

Chuyện gì kỳ quái thế , thích hợp để kể cho trẻ con ?

Lục Vãn tiếp tục kể thêm hai câu chuyện, vẫn tự bịa, câu thứ hai là câu chuyện "Cô bé Lọ Lem".

Ở nhà, cô bé Lọ Lem yêu thích, nên dự vũ hội xem cơ hội nào .

Cuối cùng những phu nhân và tiểu thư đều thích giày của cô, khen , yêu cầu mua.

Nhờ tài giày, Lọ Lem trở thành nhà cung cấp giày cao gót lớn nhất cả nước, kiếm nhiều tiền, cuối cùng cưới hoàng tử xinh , sống hạnh phúc trong lâu đài.

Cuối cùng là "Nàng tiên cá".

Nàng tiên cá lên bờ, phát hiện hoàng tử thích khác, liền việc ở quán bar kiếm tiền.

Các chị em của cô nhớ nhung, lên bờ tìm cô, tất cả cá đều tìm việc , bán thịt cừu, bán trái cây, việc gì cũng yêu thích, chỉ cần ước mơ, giống .

Cuối cùng, Lục Vãn kết luận, dù là cá, quan trọng là cái thoáng .

Bé gái gật đầu : "Em hiểu chị."

Trần Niệm Khanh: "..."

Hai , một dám , một dám .

Cả hai đều vui vẻ.

Khi họ rời , Trần Niệm Khanh phát hiện vật gì đó phản chiếu ánh sáng ghế dài.

Đi đến, thấy đó là cái kẹp tóc mà bé gái tặng chị gái, rơi quên lấy.

Trên kẹp đính pha lê nhân tạo, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Anh tiện tay bỏ kẹp tóc túi, nghĩ rằng sẽ trả ngày mai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-92.html.]

ngày hôm , hai cô gái hẹn đến kể chuyện xuất hiện.

Lúc đó Trần Niệm Khanh để tâm chuyện .

Cho đến nửa tháng , khi mặc chiếc áo khoác đó, vô tình sờ thấy cái kẹp tóc, mới nhớ chuyện ngày hôm đó.

Kẹp pha lê phản chiếu ánh sáng, khuôn mặt cô gái tóc ngắn rõ ràng, mắt sáng.

Anh chợt nhận , vẻ thích đối phương một chút.

Anh nhớ bé gái gọi rõ ràng " chị Lưu Lan", cô gái đang học lớp mười.

Trần Niệm Khanh nhờ lấy danh sách học sinh lớp mười của tất cả các trường trong thành phố.

Hai mươi nghìn học sinh lớp mười, nhưng tìm thấy một cô gái nào tên "Lưu Lan".

Cả những tên phát âm gần giống cũng .

Anh bắt đầu hiểu, chỉ thích một chút nữa .

Phản xạ của quá chậm.

Trần Niệm Khanh nghĩ sẽ khó tìm đó, xuất hiện.

Anh thức dậy trong sân, mở mắt liền thấy cô.

Trong khoảnh khắc đó, thậm chí nghi ngờ là ảo giác, cho đến khi cô gái lên tiếng.

Rõ ràng họ gặp , nhưng cô gái nhận .

Trần Niệm Khanh dậy, theo chân đó ngoài, từ xa thấy nhà họ Lục đang ôm .

Hóa tên là Lục Vãn, con gái của giáo sư Lục.

Tìm thấy .

Để chọc tức Triệu Nhất Hàng, Tống Thiến Thiến cố ý với Trần Niệm Khanh:

"Hội trưởng, cũng nên theo dõi Lục Vãn , thú vị lắm."

"Được."

Trần Niệm Khanh lấy điện thoại , mở Weibo, tìm tên và theo dõi [Hôm nay ăn uống quá đà…]

Tống Thiến Thiến: "..."

chỉ vui mà, theo dõi thật ?

Triệu Nhất Hàng: "..."

Chuyện gì thế ? Hội trưởng ?

Cảm giác như cả thế giới sụp đổ.

Mọi : "…?"

… Weibo của hội trưởng họ lục từ lâu, gần như tất cả các nữ sinh trong trường đều theo dõi.

Loading...