Tiểu Thư Lưu Lạc - Chương 83

Cập nhật lúc: 2025-08-27 15:53:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SymCNlPk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu an ủi.

Lâm Niệm Niệm cố gắng bình tĩnh , còn hai tuần nữa là đến kỳ thi tháng.

Lục Vãn nhận hỗ trợ từ thiện, điều đó nghĩa là cô là học sinh xuất sắc, ít nhất thể đạt điểm cao hơn cô .

Lâm Niệm Niệm nhẹ nhàng lắc đầu:

"Mình buồn, nhiệm vụ của học sinh là học tập, so đo với khác."

Vu Soái hài lòng gật đầu:

"Cậu nghĩ như thật là , thì yên tâm ."

---

Ngày hôm là thứ bảy, mặc dù trường học nghỉ, nhưng Lục Vãn vẫn một chuyến.

hứa giá đỡ cho câu lạc bộ trượt ván, vì thời gian nghỉ trưa mỗi ngày quá ngắn, đến hôm nay vẫn tiến triển gì.

Cuối tuần cả một ngày để việc, cô dự định dùng ngày để xong một , bận tâm nữa.

Hôm nay cần mặc đồng phục, Lục Vãn lấy bộ quần áo mới mà cô mua, so thử thì thấy hợp.

Những bộ nhưng đắt, phù hợp để mặc khi mộc, cô cần tìm vài bộ bền và rẻ.

"Mẹ, quần áo nào cần nữa ? Cho con ạ."

Triệu Giai Ninh xong yêu cầu của con gái, suy nghĩ một lúc :

"Quần áo của con mặc chắc sẽ nhỏ, con mặc quần áo của Lục Bất Du ."

Hai con chênh 10 cm, kích thước hợp.

Lục Vãn: "Của ạ? Con thể mặc ?"

Triệu Giai Ninh: "Lục Bất Du cao 1m75 từ cấp hai, chắc là , quần áo cũ của nó vẫn còn giữ."

Quần áo cũ của Lục Bất Du, đều giữ vứt , giờ ích.

Anh thích điệu đà, dù mười năm cũng , nên quần áo thời.

Hoặc là thời trang vặn mười năm .

Lục Vãn ban đầu nghĩ là hợp, đó... thì nhận sai.

Các cô gái khác thì mơ mộng, những chuyện như "trộm mặc giày cao gót của ", đến lượt cô thì khác, giày cao gót thôi bỏ qua, quần áo cũ của trai hồi cấp hai vặn...

Lục Vãn tự an ủi rằng mặc , cần quá câu nệ.

Từ nhỏ Lục Bất Du điệu đà, những bộ quần áo màu sắc phong phú, hơn nhiều so với quần áo đây của cô.

Lục Vãn xong quần áo, thấy Lục Bất Du dậy , đang trong phòng ăn ăn sáng.

Gần đây việc nhiều, mỗi ngày ở nhà tới lui, hai thỉnh thoảng cãi .

Thông thường, Lục Vãn biểu diễn tay bẻ dao, đối phương liền im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-83.html.]

Lục Bất Du chằm chằm cô:

"Nhớ kỹ đấy, em chỉ hợp với phong cách “đại bàng sải cánh” như thế thôi."

Lục Vãn: "Anh đánh ?"

Lục Bất Du nhận thấy sự nguy hiểm, vội vàng chữa cháy:

"Không , em hiểu lầm , em nghĩ rằng cô gái nào cũng hợp với phong cách gợi cảm ?”

“Con gái tất cả đều từ nước, nhiều phong cách khác , cũng thể là hoa, sô-cô-la gì đó mà."

"Ví dụ như em, là... đá hoa cương."

Câu cuối cùng hỏng bộ.

"?"

Đá hoa cương là cái gì? Lục Vãn bẻ khớp ngón tay.

Lục Bất Du: "Em đừng động tí là dùng bạo lực! Không giống con gái chút nào!"

"Nếu em dùng bạo lực, thì hôm nay cũng xong đời."

Lục Bất Du định nếu em dùng sức mạnh, còn sợ em ?

Rồi... vả mặt.

Lục Vãn hét lớn: "Cha ơi, mắng con! Anh con là cục đá! Anh con là đá hoa cương!"

Lục Bất Du: !!!

Nhỏ đê tiện dám mách lẻo!

Giáo sư Lục ở lầu thấy, vội vàng chạy xuống.

"Tại em gái như ? Đừng tưởng 25 tuổi là đánh ."

Giáo sư Lục tìm công cụ thuận tay.

Lục Vãn chu đáo đưa đôi dép lê cho giáo sư Lục, cô mỉm :

"Đừng đánh đầu, dễ ngốc, cũng đừng đánh mặt, vì trai dựa mặt để kiếm cơm."

Lục Bất Du: "..."

Lục Vãn: "Đánh m.ô.n.g , mỡ và cơ bắp ở m.ô.n.g dày, thần kinh cũng nhiều, đánh sẽ đau mà thương, cha cố lên."

Lục Bất Du: ???

Nghe xem đây là lời con ?

Lục Vãn bước khỏi nhà, thấy tiếng kêu la của Lục Bất Du phía .

Đứa trẻ hư đánh, cô cảm thấy thật thoải mái.

Hôm nay Lục Vãn mặc một bộ đồ công nhân màu trắng.

Áo là áo ngắn tay, quần dài đến đầu gối, vặn để lộ hết phần chân.

Loading...