"Không bác việc ạ? Con hẹn bạn ."
Lục Tân Dã giữa chừng nhận vài cuộc điện thoại, Lục Vãn một chút.
Có vẻ hôm nay bác việc, Khương phu nhân gọi đến.
Lục Tân Dã: "Con hẹn bạn ? Bảo bối, bác để A Bưu cử vài bảo vệ con nhé."
Lục Vãn: "...Không cần ạ, đây là trung tâm thành phố, an , hơn nữa con mười bảy tuổi, bác đừng gọi con là bảo bối nữa."
Lục Tân Dã: "Mười bảy tuổi bảo bối, họ của con ba mươi bảy tuổi vẫn tự thấy là bảo bối, quan tâm , nhưng Vãn Vãn mãi là bảo bối thực sự."
Lục Vãn: “…”
Một bảo bối mười bảy tuổi, cao 177 cm, cuối cùng tiễn bác và thở phào nhẹ nhõm.
Lục Vãn lấy điện thoại gọi.
Cả ngày ở trường, cô để mặc Hứa Yêu một ngày.
Bây giờ việc giải quyết xong, Lục Vãn gọi gặp mặt và ăn tối.
Lục Vãn chút thiện cảm nào với vị Khương phu nhân .
Trong tiểu thuyết, rõ ràng Khương Bác Dương thích nữ phụ pháo hôi, suốt ngày lén lút với nữ chính mà chủ động hủy bỏ hôn ước.
Khương phu nhân con trai yêu nữ phụ, nhưng vì lợi ích bà vẫn vẽ bánh, giả vờ dỗ dành cô .
Hai con họ điên cuồng hút máu, cuối cùng khiến nữ phụ phát điên nhảy lầu, họ thể trốn tránh trách nhiệm.
Nếu vài tháng nữa, tình cảm giữa Khương Bác Dương và Lâm Niệm Niệm sâu đậm hơn, sẽ vì cô gái yêu mà đấu tranh với .
Khương phu nhân cũng sẽ cân nhắc diện.
bây giờ, Lâm Niệm Niệm mặt Khương phu nhân vẫn đủ tầm.
---
Lục Vãn bắt đầu chọn nhà hàng, Hứa Yêu lặn lội đường xa đến tìm cô, thể chỉ dùng một bữa lẩu cay để tiếp đãi.
Cô đang trong tâm trạng , nên hiếm khi hào phóng.
Lục Vãn chọn một nhà hàng ở khách sạn, theo kiểu buffet, ăn thoải mái.
Còn nhạc sống, khách đông, phần lớn là các cặp đôi.
Hứa Yêu xung quanh, Lục Vãn dẫn đến nơi , cô ý gì với ?
Lục Vãn đang cúi đầu ăn ngấu nghiến, thấy động đũa, ngẩng đầu :
“Ăn , ăn? Tiền trả, 498 một , ăn thì thiệt.”
Hứa Yêu: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-75.html.]
Cậu nghĩ quá nhiều .
Hai khỏi nhà hàng, Lục Vãn :
“Ăn xong , về sớm , dù thích học, cũng nên thành hết cấp ba mới theo cha học ăn.”
“Ừ, .”
Hứa Yêu nghĩ một lúc tiếp:
“Cậu , cảm thấy quen.”
“Khốn nạn! Cậu c.h.ế.t ? Cậu thật sự xem như già ? Đồ hỏng thì sửa, vệ sinh thì dọn, cuối tuần còn mang theo nấu cơm!”
Lục Vãn dừng , dặn dò:
“Bây giờ chúng ở xa , ở ngoài đừng quá kiêu ngạo, những là kẻ điên, nhịn một chút sẽ qua thôi. một ngày nào đó thấy ảnh tin tức xã hội.”
Hứa Yêu cảm động:
“Lão đại… thật với .”
“Được , nhớ hiếu thảo với , giờ về nhà đây, việc thì gọi điện.”
Lục Vãn thể học, cũng nhờ cha Hứa Yêu giúp đỡ.
Cha nuôi cô suốt ngày uống rượu, uống say chơi gái, chơi hết gái trong vòng mười cây , thỉnh thoảng còn mang về nhà.
Tỉnh dậy thì đánh vợ và con gái nuôi.
Người đàn ông đó nghĩ đến việc cho đứa con gái nuôi học.
Hứa Yêu loạn lên, hỏi tại Lục Vãn học, lăn lộn sàn nếu Lục Vãn học thì cũng .
Cậu nghĩ Lục Vãn chơi, ghen tị lắm.
Lúc đó cha Hứa Yêu mới Lục Vãn học, hai vợ chồng nhân hậu giúp Lục Vãn thủ tục nhập học.
Cha nuôi Lục Vãn là đồ vô dụng, nuôi cũng gì, nhưng cô vẫn lớn lên an .
Nhiều hàng xóm chỉ trỏ, lời .
cũng những hàng xóm bụng, thỉnh thoảng cho cô một bữa cơm.
Lục Vãn quen nhiều bạn trong trung học, kể cả vài tên côn đồ, khuyên cô đừng học nữa mà kiếm tiền.
Cô từng căm ghét cha nuôi, luôn nghĩ hoặc ông g.i.ế.c , hoặc g.i.ế.c ông .
Cô như một con nhím, lúc đó còn thực sự nghĩ đến việc bỏ học .
Lúc đó thầy giáo dạy toán thường chuyện với Lục Vãn.
Thầy tâm sự là trẻ mồ côi, cha , từ nhỏ sống vất vả, nhưng bây giờ vợ con hạnh phúc, chuyện sẽ qua, cuộc sống sẽ ngày càng hơn.