Lục Vãn cúi đầu suy nghĩ, gì, trong xe tưởng rằng cô hổ.
Người trợ lý phía :
“Phu nhân và cô Lục hợp , lẽ là do cảm thấy thiết.”
Lục Vãn: “…”
Ồ, nếu mười mấy tỷ mặt , thì đừng thiết, thể lập tức dập đầu.
Khương phu nhân: “Bác thích Tiểu Vãn, bây giờ cũng đến giờ ăn tối, bác dẫn cháu ăn để xin nhé, nếu cháu cảm thấy gò bó, thể gọi cả bác của cháu đến, như cháu sẽ thoải mái hơn.”
Lục Vãn rút tay :
“...Được thôi.”
Khương Bác Dương kinh ngạc cô, cô thật ?
Khương phu nhân thấy Lục Vãn gì, ngầm hiểu rằng cô đồng ý, lập tức gọi điện cho Lục Tân Dã.
Bà đến đón con trai tan học, tình cờ gặp Lục Vãn, ngờ hợp , hai chuyện vui vẻ, nên mời cô bé ăn tối.
Còn ngớt lời khen Lục Vãn xinh , tính cách , là tiểu thư khuê các.
Lục Vãn mà trố mắt, nghĩ bằng khen cô giống như đồng tiền còn sức thuyết phục hơn.
Người phụ nữ thực sự khéo ăn , dối mà nghiêm túc như .
Chẳng trách mối quan hệ giữa con họ , thông minh như , còn con trai thì ngốc, tức c.h.ế.t mới lạ.
Những nhân vật nữ phụ trong tiểu thuyết thường từ bỏ, một phần cũng là vì Khương phu nhân.
Bà gì mà Khương Bác Dương chỉ đùa giỡn với những khác, trong lòng bà chỉ Lục Vãn.
Còn xúi giục Lục Vãn tìm Lâm Niệm Niệm gây rắc rối, kết quả là Lục Vãn trở thành kẻ hy sinh, còn họ trở thành một gia đình, tạo nên một kết thúc viên mãn.
Đầu dây bên , Lục Tân Dã sẽ tới ngay.
Khương phu nhân dặn trợ lý đặt nhà hàng.
Lục Vãn xuống, mười phút , vẫn thấy khách nào khác , cô cảm thấy kỳ lạ.
Khương phu nhân nhận sự nghi ngờ của Lục Vãn, :
“Bác sợ cháu phiền, nên hôm nay chỉ chúng .”
Bà cố gắng thể hiện sự chu đáo của , tạo ấn tượng về một trưởng bối hiền lành Lục Vãn.
“?”
Lục Vãn đầy lo lắng, nghĩ rằng chuyện lớn , phụ nữ bỏ một tiền lớn để bao trọn nhà hàng, chắc chắn là lừa bác của cô một khoản lớn!
Ba đợi mười lăm phút, Lục Tân Dã bước với dáng mạnh mẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tieu-thu-luu-lac/chuong-72.html.]
Lục Tân Dã hài lòng khi Khương phu nhân tự tiện đến phiền Lục Vãn.
Tuy nhiên, chuyện thành thế , vẫn nên đến xem tình hình, dù cũng thể đánh đang với .
"Lục Vãn, hôm nay ở trường con vui ?"
Lục Tân Dã mở lời chào hỏi cháu gái, xuống mới chào hai còn bàn.
Lục Vãn: "Cũng tạm ạ."
Ban nãy Khương Bác Dương còn tỏ vẻ khó chịu, giờ thấy Lục Tân Dã bước , rõ ràng điều chỉnh biểu cảm.
Anh kiêng dè đàn ông .
Khương phu nhân để ý thái độ của Lục Tân Dã đối với cháu gái, càng quyết tâm thúc đẩy cuộc hôn nhân .
Bà :
"Chúng ăn chuyện nhé."
Lục Vãn món ăn bàn, trứng cá hồi, thịt vịt nướng gần như cô say mê, nhưng tiếc là giờ lúc để ăn.
Cô nghiêm túc :
"Có một chuyện nên rõ ràng. Cháu mới mười bảy tuổi, chỉ là học sinh trung học, cần vị hôn phu. Cháu bây giờ chỉ học, chỉ đạt hạng nhất trường."
Ba bàn: "..."
Khương phu nhân chút ngỡ ngàng, đó nhẹ nhàng :
"Đương nhiên , nhưng các cháu thể bạn , Bác Dương ở trường cũng thể chăm sóc cho cháu."
Lục Vãn liếc học sinh kém cỏi đối diện:
"Anh chăm sóc cháu cái gì, học lực còn tệ hơn cháu."
Khương phu nhân: "..."
Khương Bác Dương: "Lục Vãn, đừng quá đáng."
Lục Tân Dã vẫn giữ nụ , cháu gái thật đáng yêu.
Khương phu nhân: " bác sẽ giám sát để cả hai cùng tiến bộ, hôn ước cần hủy, dù các cháu còn nhỏ.”
“Bác Dương thiện cảm với cháu, đến khi lên đại học nếu cháu thấy hợp, khi đó hãy ."
Khương Bác Dương hừ lạnh một tiếng, gì.
Lục Vãn cảm thấy đúng, hôm nay Khương Bác Dương im lặng như , rõ ràng chỉ dạy.
Xem thằng nhóc là kẻ bồng bột.
Cô giải thích rõ ràng, hai thích , cần bồi thường, nhưng đối phương rõ ràng xu hướng đổ và thao túng cô.